“Chú ý an toàn.”
“Yên tâm” Hàn Như Ôn sải bước đi đến cửa căn phòng, kéo cửa phòng ra, nói: “Ngược lại là anh, phải chú ý an toàn đấy”
Nói xong, Hàn Như Ôn ra khỏi phòng, cố nén xúc động muốn nhào vào trong lồng ngực của Trương Thác, cô đóng cửa phòng lại, rời khỏi nơi này.
Nhìn bóng lưng Hàn Như Ôn rời đi, trong lòng Trương Thác có một chút cảm giác khó chịu, nhưng anh biết rõ, hiện tại không phải là thời điểm thích hợp để anh nói đến chuyện yêu đương cái gì đó, toàn bộ thế giới ngầm đều sắp biến thiên rồi, chuyện chờ anh đi làm còn nhiều lắm.
Đêm khuya đám người Bạch Trình đều uống say khướt nằm ở trong phòng khách sạn, Trương Thác an toàn trở về ở tận đáy lòng mỗi người đều cảm thấy vui vẻ, tin tức này cũng truyền đến đảo Ánh Sáng, nghe nói người trên đảo cũng nâng cốc chúc mừng một nửa người trên đảo đều uống say.
Nửa đêm hai giờ, Trương Thác ngồi ở bên cửa sổ khách sạn, lấy ra quyển sách hôm nay ở trong hang động nhặt được.
Lúc trước mai táng ông già Lục, tuổi tác Trương Thác còn nhỏ, chỉ biết căn cứ vào di ngôn của ông già Lục trước lúc chết, làm cho ông một cái mộ Thanh Đồng, mộ chân chính của Lục Giả Hành cũng không ở bên trong Thần Huyền, còn trong mộ Thanh Đồng có cái gì Trương Thác hoàn toàn không biết.
Khi đó Trương Thác còn chưa phải là quân vương thế lực ngầm, càng không biết đến sự tồn tại của khí, ở phương diện này có thể nói là tỉnh tỉnh mê mê.
Trương Thác ngồi ở bên cạnh cửa sổ nghiên cứu nửa ngày, cũng không biết rốt cuộc cái quyển sách này là dùng để làm gì, chỉ có thể cất đi trước chờ đến khi anh quay về đảo lại nghiên cứu tiếp, quyển sách này cứ để sau này có thời gian chậm rãi nghiên cứu vậy.
Trương Thác nhìn lên bầu trời đêm, thân ảnh của Lâm Ngữ Lam bất tri bất giác hiện lên bên cạnh cửa sổ, âm thanh của Hàn Như Ôn quẩn quanh bên tai anh.
Trương Thác lắc đầu, gạt suy nghĩ trong lòng ra một bên, lúc trước anh phải đi đại chiến với nhà họ Chúc và Chúc thị, kết quả trận chiến kia là gì, chính Trương Thác cũng không dám chắc, anh chỉ có thể chuẩn bị sẵn sàng, mượn chuyện Lâm Ngữ Lam phá bỏ và xây lại viện mồ côi, phát sinh cãi lộn với Lâm Ngữ Lam, khiến những con mắt núp ở trong bóng tối nhìn thấy, lại thuận thế tuyên bố đảo Ánh Sáng và Tô thị không qua lại nữa, chính là sợ đánh xong một trận, nếu như mình thất bại chỉ sợ Lâm Ngữ Lam cũng sẽ bị liên luy.
Lúc ấy, Chúc thị có thể diệt cả nhà họ Chúc, đã chứng minh rằng đây không phải một đám thiện nam tín nữ.