Ngay sau đó, hàng loạt các tổ chức, băng đảng lớn nhỏ nhận được tin mà tổ chức Death cố ý truyền ra cũng phải kinh sợ mà e dè, không ai dám tỏ ra mình bất phục.
Bây giờ nếu cô bị bắt thì há chẳng phải là không tàn thân cũng phế tâm khi bước vào cái lãnh ngục máu me đó hay sao!
Cô không phục, không can tâm!
Sắc mặt Tần Quân lạnh lẽo, đá một cái vào mông của nữ phục vụ:
“Bảo cô làm gì thì cứ làm nấy đi, nói nhiều phiền chết đi được.”
Hàn Thiên Nhược không để tâm tình hình phía ồn ào bên kia, chỉ tập trung một mạch đi về phía thang máy để xuống dưới khuôn viên khách sạn.
Đến cửa thang máy lại bắt gặp hai ba con nhà họ Lâm kia, thật vướng mắt!
Lâm Bác lại diễn trò ngốc lần nữa, ảo tưởng Hàn Thiên Nhược tới đây để gặp con gái ông. Ông nhanh chóng kéo Lâm Như lại gần hắn, tự nhiên bắt chuyện:
“Nghe nói ngài muốn tìm Lâm Như? Thật khiến ngài tốn công đau lòng cho con bé rồi. Nó mới vừa bị nguời ta cố ý đẩy ngã khiến cánh mũi thành ra nông nỗi như thế này đây. Cô gái của cậu phải chịu nhiều uất ức rồi.”
Hàn Thiên Nhược liếc qua nhìn cánh mũi với dòng máu đỏ tươi chảy dọc xuống mũi còn đang được Lâm như giữ giấy cầm máu.
Anh cười như có như không, một nụ cười khinh bỉ.
Đáng đời!
Lâm Như thấy Hàn Thiên Nhược nhìn cô, lại nghe Lâm Bác nói vậy liền nở một nụ cười thẹn thùng nhưng có chút hơi gượng gạo.
Bởi nếu cười tươi sẽ bị căng cơ mặt, ảnh hưởng đến xương cánh mũi, đau vô cùng.
Lâm Như yếu đuối, nhu mì thầm than thở:
“Em cũng không trách mắng gì người ta. Nhưng người phụ nữ kia cứ một mực kiếm chuyện khiến người ta thật ghét. Cô ta còn không chịu đền bù tổn thất cho em, nói chi đến một lời xin lỗi cỏn con. Em thật sự là đã phải chịu ủy khuất không ít.”
Lâm Bác vỗ vỗ tay con gái khẽ an ủi: “Con gái ta thật sự phải chịu không ít bất công rồi. Ngài nhất định phải đòi lại công bằng cho Lâm Như nhà chúng ta.”
Hàn Thiên Nhược chau mày: “Các người có nhầm lẫn gì ở đây không? Tôi đâu có nói là tôi tìm con gái ông.”
Lâm Như sượng trân tại chỗ, lúng túng nói vấp: “Nhưng… cái cô nhân viên vừa nãy nói là ngài Tu La muốn tìm tôi mà.”
“Do cô ta bị mù thôi. Còn các người tự đi mà xử lí chuyện riêng của mấy người đi, đừng ảo tưởng sau khi đi vệ sinh xong còn có người giúp chùi đít.”
Định bước vào thang máy, Hàn Thiên Nhược bỏ lại một câu nữa khiến hai người nhà họ Lâm sắc mặt xanh lét:
“À phải rồi! Lúc nãy ông nói cái gì mà Lâm tiểu thư đây là cô gái của tôi ấy. Ông có thể nói thế nếu như ông “yêu” cô ta như mấy ả tình nhân thân hình bốc lửa của ông trong mấy hộp đêm sau đó quay video lại cho tôi. Tôi sẽ suy xét lại vấn đề này một chút”