Ngô Sở Úy thoải mái vui vẻ nói: “Tối nay có một nhiệm vụ lớn, tôi phải chuẩn bị thể lực đầy đủ.” Nói xong lại lắc lắc cổ tay linh hoạt, âm vang rắc rắc.
Tan ca rồi, Ngô Sở Úy không vội về nhà, mà đến phòng khám.
Khương Tiểu Soái đang khóa cửa chuẩn bị đi.
Ngô Sở Úy huýt sáo: “Tiểu Soái.”
Khương Tiểu Soái dại ra: “Sao cậu đến đây?”
Ngô Sở Úy chưa xuống xe, chỉ mở cửa sổ, vênh váo nói với Khương Tiểu Soái: “Tối nay gia phải giải quyết Trì Sính, đợi tin tức tốt của gia đi! Lúc đó sẽ ghi lại cho anh, để anh có thể chiêm ngưỡng phong thái của gia.”
Khương Tiểu Soái trừ cười vẫn là cười.
Ngô Sở Úy không nói thêm câu dư thừa nào, đạp chân ga, anh khí hiên ngang lên đường.
Suốt đường ngâm nga, trong đầu hiện lên một bức xuân cung đồ, cái mông cường tráng của Trì Sính, cũng sắp bị cái pín nhỏ cứng cỏi của mình chinh phục rồi, vừa nghĩ đến cảnh tượng Trì Sính uốn éo rên rỉ dưới người, Ngô Sở Úy liền vui không kìm được! Kính chiếu hậu sắp không chứa nổi cái miệng há rộng của y.
Nhưng, còn một phương diện, Ngô Sở Úy vẫn lấy làm lo lắng.
Đó chính là thời gian kéo dài.
Giống như mỗi lần “kịch chiến”, Ngô Sở Úy đều bắn nhanh hơn Trì Sính nhiều, gặp bữa nào Trì Sính tinh trùng tràn trề, đến một lần có thể khiến Ngô Sở Úy sướng ba lần. Như vậy không được đâu! Lỡ đâu bên này y bắn rồi, người ta còn chưa đến, vậy cũng thật mất mặt.
Nghĩ thế, Ngô Sở Úy lại giảm tốc độ xe.
Đảo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ở không xa có một cửa hàng chuyên bán đồ dùng người lớn, tim Ngô Sở Úy đập gia tốc, lo sợ nhìn quanh, xác định không có ai chú ý, mới chậm rãi lái xe về phía đó.
Sau khi nói rõ mục đích, bà chủ đưa cho y một hộp thuốc.
“Uống nó trước khi làm một tiếng, buổi tối ba bốn lần không vấn đề, hiệu quả kéo dài cũng rất tuyệt.”
Ngô Sở Úy trả tiền xong vừa muốn ra ngoài, bà chủ lại gọi y lại, giao cho một cái hộp nhỏ, bên trong chứa là nội y tình thú kiểu nữ.
“Khách hàng mới mua một tặng một.”
Ngô Sở Úy uyển chuyển cự tuyệt: “Cái này thật sự không dùng đến.”
Bà chủ đặc biệt tinh, xoay người lấy ra một cái nội y tình thú kiểu nam trong thùng, đổi với cái trên tay Ngô Sở Úy, còn đưa cho y một tấm danh thiếp.
“Sau này hãy thường ghé thăm.”
Lên xe rồi, tim Ngô Sở Úy vẫn đập nhanh, lần đầu làm chuyện này, có cảm giác mang tội sâu sắc.
Phải nói y cũng là một người đàn ông bình thường, tuy rằng thời gian kéo dài không bằng Trì Sính, nhưng so với đàn ông bình thường thì hoàn toàn đủ tư cách, sao lại lưu lạc đến mức độ phải dùng thứ này chứ? Nhìn chữ “liệt dương” trên hộp thuốc, trong lòng Ngô Sở Úy thật sự rất bất bình!
Sao Trì Sính có thể kéo dài dữ vậy? Sao có thể đến nhiều lần như thế? Sao có thể giữ vững uy phong như thế sau khi sử dụng không chút tiết chế nhiều năm? Rất rõ ràng! Chắc chắn hắn dùng thuốc! Không dùng thuốc có thể đạt đến cảnh giới đó sao? Tôi làm sao tin nổi chứ?
Nghĩ thế, cảm giác mang tội trong lòng Ngô Sở Úy thoáng chốc biến mất.
…
Trước khi xuống xe, Cương Tử hỏi Trì Sính: “Tối nay là tiệc sinh nhật của Lưu công tử, thư mời đã gửi đến rồi, cậu có đi không?”
Trì Sính liếc mắt nhìn bên ngoài, không biết đang nghĩ gì, khóe môi hiện lên nụ cười không dễ phát hiện.
Cương Tử nhẹ ho một tiếng: “Trì Sính!”
Lúc này Trì Sính mới chuyển mắt qua, hỏi: “Sao?”
Cương Tử ném thư mời lên chân Trì Sính, lặp lại lần nữa.
“Tiệc sinh nhật của Lưu công tử, chín giờ tối nay.”
Trì Sính mở ra nhìn, không nói gì.
Cương Tử không khỏi cảm khái: “Năm ngoái chơi rất high a! Đến hôm nay tôi vẫn còn nhớ Tôn thiên kim cười không lộ răng đó, đến cuối cùng bị chơi đến mức tiểu trước mặt mọi người. Cái màn tạp giao đó, khiến tôi mấy đêm liền toàn mơ thấy mông trắng trắng. Nghe nói năm nay lại có thêm không ít tiết mục mới, Lưu công tử đặc biệt thích giở trò, nhưng cậu có thể đi giải buồn, thuận tiện bài trừ “độc khí” trên người.”
“Không đi.”
Hai chữ dứt khoát gọn gàng.
Không phải đặc biệt muốn chứng minh cái gì, mà là thật sự không hứng thú.
Trì Sính ném thư mời đó lại cho Cương Tử, nói: “Cậu đi, trông chừng Quách tử chút, năm ngoái cậu ta dùng thuốc ngủ quá liều, tên họ Lưu đó không có lòng tốt gì.”
Cương Tử gật đầu, “Tôi biết rồi.”
Chín giờ tối, Cương Tử đúng giờ đến khách sạn tổ chức tiệc, vừa xuống xe, đã thấy Lý Vượng đứng gần đó gọi điện thoại. Cố ý liếc mắt nhìn xung quanh một lát, không thấy Quách Thành Vũ.
Cương Tử và Lý Vượng cũng đã quen biết rất lâu, Trì Sính và Quách Thành Vũ âm thầm đấu đá, nhưng hai người họ không có thù hận gì thực chất. Gặp mặt cũng là nên chào thì chào, nên nói thì nói, thỉnh thoảng cùng uống rượu, quan hệ coi như không tồi.
“Trì Sính đâu?” Lý Vượng mở miệng trước.
Cương Tử nói thẳng: “Không đến.”
Lý Vượng lập tức trưng ra vẻ mặt nghẹn khuất, “Sớm biết cậu ta không đến, tôi sẽ không đi.”
Cương Tử nghi ngờ, “Cậu ta đến hay không có liên quan gì đến cậu? Quách Thành Vũ đâu? Cậu ta không đi cùng với cậu sao?”
Lý Vượng nói: “Cậu ta cũng không đến.”
Cương Tử cũng thầm nói một câu, sớm biết cậu ta không đến, tôi cũng không đến.
Hỏi: “Tại sao cậu ta không đến?”
Lý Vượng nói: “Làm sao tôi biết? Tại sao Trì Sính không đến?”
Hỏi: “Làm sao tôi biết?”
Lại hỏi: “Cậu đến làm gì?”
Lý Vượng nói: “Tôi nói rồi cậu đừng nói lại cho Trì Sính, Quách tử bảo tôi qua trông chừng, cậu ta sợ Trì Sính dùng thuốc quá liều, cậu thì sao? Sao cậu lại đến?”
Lại đáp: “Tôi nói rồi cậu cũng đừng nói lại cho Quách Thành Vũ, Trì Sính bảo tôi qua trông chừng, cậu ta sợ Quách Thành Vũ dùng thuốc quá liều.”
Sau năm giây yên tĩnh, hai người đồng loạt kêu lên.
“Má!”