Nói xong hắn lại cười: –
– Sư tỷ yên tâm, dọc đường nếu có gì nguy hiểm, sư đệ sẽ không ngại dầu sôi lửa bỏng để bảo vệ sư tỷ.
– Sư đệ thậtcó lòng .
Lam Sơ Điệp vẫn nở nụ cười thản nhiên đẹp đến hồn siêu phách lạc, rồi lập tức chuyển ánh mắt qua người khác.
Đó là một người đàn ông cao to tháp sắt, lưng dài vai rộng, cao hơn Dương Khai hẳn một cái đầu, tướng mạo thô kệch, trông có vẻ khá chất phác.
Thấy Lam Sơ Điệp nhìn mình, người này mới lên tiếng:
– Ta tên Tả An, đệ tử Huyết Chiến bang, Khí Động cảnh ngũ tầng.”
Nói xong rồi im bặt, dễ nhận thấy hắn không thích nói nhiều.
Lam Sơ Điệp khẽ gật đầu rồi chuyển ánh nhìn qua một nữ tửkhác.
Nữ tử này dáng người mảnh khảnh, không cao lắm, dung mạo rất thanh tú, hơn nữa từ đầu đến cuối, trên môi luôn nở một nụ cười có hơi ngượng ngùng e thẹn.
– Tôi là Đỗ Ức Sương, đệ tử Phong Vũ lâu, gọi tôi là Đỗ tiểu muội là được rồi, các sư huynh sư tỷ đều gọi tôi như vậy, tu vi Khí Động cảnh lục tầng.
Mọi người đều kinh ngạc nhìn cô, khiến vị Đỗ tiểu muội này không khỏi cúi đầu xuống.
Tất cả đều không ngờ rằng, tiểu cô nương trông chỉ mới mười bốn, mười lăm tuổi này lại có công lực Khí Động Cảnh lục tầng, chỉ thấp hơn người có công lực cao nhất là Lam Sơ Điệp một tầng thôi.
– Ừ, thú vị thật. Lam Sơ Điệp chợt nhếch miệng cười,
– Không lẽ lúc vào đây, địa điểm được quyết định theo công lực sao?
Nghe nàng nói vậy, những người khác cũng bắt đầu ngẫm nghĩ, trong bốn người này, Lam Sơ Điệp công lực cao nhất, lần lượt gồm Khí Động Cảnh thất tầng, lục tầng, ngũ tầng và tứ tầng, khoảng cách không lớn mấy, chẳng trách nànglại suy đoán như vậy.
– Đúng rồi, còn đệ? Khí Động Cảnh tầng mấy? Lam Sơ Điệp ngước lên hỏi Dương Khai.
Công lực của mấy người này tuy cao hơn Dương Khai, nhưng vì họ không có thần thức, nên trừ phi Dương Khai động thủ, bộc lộ nguyên khí, không thì họ cũng chẳng nhìn ra trình độ của Dương Khai. Hơn nữa, vì mấy người này đều là Khí Động cảnh, chẳng trách Lam Sơ Điệp nghĩ Dương Khai cũng là Khí Động cảnh.
Dương Khai nhéo nhéo cái mũi, ngượng ngùng nói: – Tại hạ là Dương Khai, đệ tử Lăng Tiêu các, Khai Nguyên Cảnh thất tầng!
Tả An quay lại nhìn hắn, ánh mắt có vẻ khinh bỉ, hắn cúi xuống phỉ nhổ:
– Xúi quẩy!
– Đệ chính là Dương Khai?
Lam Sơ Điệp hai mắt sáng lên, kinh ngạc nhìn hắn. Đến cả tên Nhiếp Vịnh kia cũng ngạc nhiên nghi ngờ, nhìn qua nhìn lại, quan sát Dương Khai đến mấy lượt.
– Ừ.
Dương Khai gật đầu, hắn biết qua chuyện lần trước, mình đã nổi đình nổi đám ở Lăng Tiêu các rồi, nên cũng không giấu giếm gì.
Song, cảm giác nhạy bén của Dương Khai có thể nhận ra, khi nghe tên mình, trong mắt tên Nhiếp Vịnh đó chợt lóe lên vẻ thù địch, khác với Lam Sơ Điệp, ánh mắt đầy hứng thú, như phát hiện được thứ gì đó mới lạ.
Nhiếp Vịnh có ý đối địch, Dương Khai đã dự liệu được rồi, y là đệ tử dưới trướng đại trưởng lão, vậy thì chắc là cùng một giuộc với Ngụy Trang Và Giải Hồng Trần. Lần trước hắn đã đắc tội với Ngụy Trang và cả Giải Hồng Trần, y không nhớ mới lạ.
Tuy nhiên, ở trong Truyền Thừa Động Thiên này, Dương Khai đoán ysẽ không dám làm loạn, nên cũng chẳng để tâm cho lắm.
Thu hồi ánh mắt, Lam Sơ Điệp vỗ tay nói:
– Được rồi, mọi người đã biết nhau rồi thì chúng ta xuất phát thôi. Không biết các bảo bối ở đây được giấu ở đâu nên tôi nói trước thế này, lát nữa nếu tìm ra được thứ gì, mọi người cứ dựa vào xuất lực của mỗi người là bao nhiêu mà phân chia. Nếu không phân chia được, thì dùng ngân lượng hoặc vật phẩm khác để trao đổi, được không?
Nhiếp Vịnh liến thoắng gật đầu:
– Lam sư tỷ cứ làm chủ là được.
Dương Khai và Tả An cũng không có ý kiến gì, cả Đỗ Ức Sương cũng vậy.
Lam Sơ Điệp quả nhiên là một cô nương có chủ kiến, chỉ trong một hai câu nói đã thiết lập được địa vị thủ lĩnh trong nhóm năm người này.
Vào lần giao dịch trước với nàng, Dương Khai cũng chỉ biết nàg là người không thích buôn bán lỗ vốn, nhưng bây giờ xem ra, e là nữ tửnày là người có dã tâm, không cam chịu khuất phục dưới người khác.
– Vậy thì đi thôi. Tôi mở đường trước, mỗi canh giờ đổi một người khác đi tiên phong!
Lam Sơ Điệp liền tiến lên trước, những người khác vội vàng theo sau, Nhiếp Vịnh thì càng áp sát Lam Sơ Điệp, vừa đi vừa tích cực nịnh hót, không tiếc buông ra những lời tán dương, như kẻ không thèm tiền vứt hết cho Lam Sơ Điệp.
Từ đầu đến cuối Lam Sơ Điệp vẫn mỉm cười, thi thoảng đáp lại vài câu, tỏ vẻ ôn hòa, như thế càng khuyến khích cơn cao hứng của Nhiếp Vịnh.
Tả An đi ngay sau y, nghe hết đủ mọi từ ngữ buồn nôn, hắn không khỏi bắn ra ánh nhìn khinh khi.
Dương Khai thì đi sau cùng, chưa được mấy bước thì cô Đỗ tiểu muội đó chợt bước chậm lại chờ Dương Khai, cô nhẹ nhàng nói: –
– Huynh đừng để tâm làm gì, cứ cố gắng tu luyện, chắc chắn sẽ đạt đến Khí Động cảnh.
Dương Khai quay qua nhìn cô:
– Ta có để tâm đâu.
“À.”
Đỗ Ức Sương bỗng đỏ cả mặt, cô cứ tưởng Dương Khai mãi không lên tiếng là vì lúc nãy Tả An đã khinh miệt hắn, vốn định an ủi thôi, ai ngờ cô đã nghĩ quá nhiều rồi.
– Ha ha, còn cô, tuổi tác xem ra còn nhỏ hơn ta, sao công lực lại cao đến thế?
Dương Khai có chút thiện cảm với vị Đỗ tiểu muội này, cô tuy là đệ tử Phong Vũ lâu, nhưng tính tình ôn hòa, con người lương thiện, vốn không quen biết gì nhưng cô vẫn mở lời an ủi.
– Muội đã mười chín rồi, làm gì có chuyện nhỏ hơn huynh?
– Đỗ Ức Sương khẽ giọng giải thích.
– Ơ…
Đúng là không nhìn ra được, Dương Khai lúng túng vô cùng.
Một tiểu đội năm người, hai người đằng trước cười cười nói nói, hai người đằng sau nói năng nhỏ nhẹ, còn tên Tả An ở giữa thì đơn độc một mình, khỏi nói hắn khó chịu thế nào rồi.
Cứ đi, đi mãi, Dương Khai chợt phát hiện Dương Nguyên Ấn trong lồng ngực có phản ứng, bèn kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Hắn có thể cảm nhận được, cách đó hơn trăm trượng, có một thứ mang thuộc tính dương, cả đội cũng đang hướng về phía đó, nên cũng không cần nhắc nhở làm gì.
Một lát sau, Lam Sơ Điệp đột nhiên ngạc nhiên kêu lên, Nhiếp Vịnh cũng vội vàng nhìn lêntrước, thất thanh nói:
– Dương Viêm Thạch, Âm Nguyên Thạch?
Chỉ thấy đằng trước có một đống đá vụn, hơn nữa đó không phải là đá bình thường, mà tất cả đều là Dương Viêm Thạch và Âm Nguyên Thạch. Những viên đá này giống hệt với loại đá Huyết Chiến bang bán ở chợ Hắc Phong, đến kích cỡ cũng không khác bao nhiêu.
Mỗi viên đá có giá năm trăm lượng, cả đống đá thế này chắc chắn phải hơn một nghìn viên, quy đổi cũng phải được năm mươi vạn lượng.
Cả năm người này ở trong tông môn đều không phải là bậc giàu có gì, có ai đã từng nhìn thấy số của cải trị giá năm mươi vạn lượng đâu?