– Vũ kỹ Vương tộc thượng phẩm.
Nhiếp Khiếu Thiên vội vàng tiếp nhận ngọc bài, tinh thần lướt qua, chỉ trong chốc lát đã xem hết nội dung bên trong, cả người lập tức ngây ra, tu luyện tại chỗ.
Nhìn phụ thân tu luyện hăng say, Nhiếp Vân cười một tiếng rồi lùi ra khỏi phòng. Hắn lại thả người, bay vút về phía Dương gia của Dương Ngạn.
Vũ kỹ Xi Tiêu thần phủ của Dương Ngạn phối hợp với Liệt Diễm phủ, thực lực mạnh mẽ. Sau khi Dương Thiết Thành chết đi, hắn dùng thời gian chưa tới một ngày chỉnh hợp gia tộc hoàn tất, bản thân trở thành tộc trưởng.
Đi vào Dương gia, Nhiếp Vân hỏi môt chút mới biết Dương Ngạn đang thương nghị mọi chuyện với chúng trưởng lão trong Nghị sự điện. Sau khi bảo người thông báo, chỉ trong chốc lát hắn đã thấy Dương Ngạn bước tới.
Lúc này khí tức của Dương Ngạn bành trướng, chân khí toàn thân nhộn nhạo, không ngờ lại đạt tới Xuất Thể cảnh đỉnh phong.
– Ha ha, đêm qua Phùng Tiêu tới tìm ta, cho ta một thứ nói là yêu đan, bảo ta hấp thu linh khí bên trong, cho nên mới tiến bộ nhanh như vậy. Nếu không cũng không có khả năng nhanh chóng đạt tới Xuất Thể cảnh đỉnh phong.
Nhìn ra sự nghi hoặc trên mặt Nhiếp Vân, Dương Ngạn cười nói.
– Phùng Tiêu?
– Đúng vậy, tiểu tử này tiến bộ nhanh hơn, hiện tại cũng đạt tới Thành Cương cảnh trung kỳ, ta không đuổi kịp được hắn rồi.
Dương Ngạn cao lớn, thô kệch, khi nói chuyện cũng rất trực tiếp.
– Hắn làm cái gì vậy?
Nhiếp Vân có chút nghi hoặc.
Khỏa yêu hạch ngày hôm qua tuyệt đối có thể làm cho Phùng Tiêu đạt tới Thành Cương cảnh đỉnh phong, sao lại chỉ tấn cấp tới trung kỳ? Vì sao lại phải đưa cho Dương Ngạn hấp thu?
Được rồi, không nghĩ ra cũng không cần phải nghĩ nhiều, Nhiếp Vân lắc đầu, nói ra mục đích của mình khi tới đây:
– Ta muốn mượn Huyết Long chiến giáp của gia tộc các ngươi, ngươi xem có thể lấy ra cho ta mượn một chút hay không? Mấy ngày sau ta lại trả ngươi.
– Huyết Long chiến giáp? Thứ này ta cũng không rõ ràng cho lắm, ngươi chờ một lát, ta tới hỏi những trưởng lão khác, có lẽ bọn họ cũng biết.
Dương Ngạn vừa mới chưởng quản Dương gia, đối với việc gia tộc có bảo bối gì hắn cũng không biết quá rõ ràng. Nói xong hắn lập tức quay người đi về phía Nghị Sự điện, đi được vài bước hắn đã dừng lại:
– cho dù bọn hắn biết rõ nhưng cũng chưa chắc đã đồng ý cho mượn. Lần trước bởi vì ta giết nhi tử Đại trưởng lão, Nhị trưởng lão mà hai người này có ý kiến rất lớn. Trên cơ bản, mỗi một quyết định của ta bọn chúng đề phản đối, thực lực của ta không đủ cho nên cũng không có biện pháp làm gì bọn hắn.
Lần trước bởi vì chuyện người thừa kế gia tộc mà Dương Ngạn đã bị nhi tử Đại trưởng lão, Nhị trưởng lão khiêu chiến. Kết quả hắn dùng một phủ chém hai người thành thịt nát. Lúc ấy tất cả mọi người bởi vì sợ hãi sư phụ hắn cho nên cũng không làm gì. Hiện tại hắn chấp chưởng gia tộc, hai trưởng lão này mặc dù không dám công nhiên phản đối, nhưng mà tiêu cực, lười biếng, làm trái lại lại là thường xuyên, cho nên khiến cho hắn vô cùng đau đầu.
– Chúng ta cùng đi.
– Vậy thì tốt quá, có ngươi ở đây xem ai dám nói nhảm nữa.
Nghe thấy Nhiếp Vân nói muốn đi cùng, hai mắt Dương Ngạn sáng ngời.
Theo hắn thấy Nhiếp Vân thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, nếu như Đại trưởng lão, Nhị trưởng lão nói nhảm, đối phương quả thực có biện pháp giáo huấn một lần.
– Ha ha, ngươi đi vào thương nghị với bọn họ trước, nó mượn Huyết Long chiến giáp là vì đối phó với Yêu tộc, liên quan tới an nguy của Lạc Thủy Thành. Nếu như bọn hắn trực tiếp lấy đại cục làm trọng thì cũng thôi đi. Nếu như không, ta sẽ làm cho bọn hắn ngoan ngoãn giao ra.