Phượng Chi Dao ngẩn ra, sắc mặt khẽ trầm xuống. Hắn không phải không nghĩ tới mà là không muốn nghĩ. Cho dù hắn không có quan hệ huyết thống cùng Định Quốc Vương phủ nhưng nói cùng Mặc Tu Nghiêu lớn lên cũng không sai biệt lắm, Định Quốc Vương phủ đã trả giá bao nhiêu vì Đại Sở, hắn nhất thanh nhị sở đều rõ ràng, thậm chí chính hắn cũng cùng nỗ lực đấy. Cho nên khi thấy những kẻ ngày trước từng có quan hệ tốt nay lại không cố kỵ chút nào xuất thủ với Định Quốc Vương phủ, hắn không chỉ thất vọng cùng với tức giận, còn có trái tim cũng lạnh giá.
Diệp Ly thản nhiên nói: “Ăn lộc vua thì phải trung quân thôi.”
Phượng Chi Dao lắc đầu, bỏ qua không vui trong lòng nhướn mày cười nói: “Vương phi có tính toán gì không?”
Diệp Ly cười nói: “Có thể có tính toán gì được? Nếu Mộc gia ra giá tốt thì ta trả Mộc Kình Thương lại cho bọn họ, tránh làm ảnh hưởng tới hòa khí hai nhà. Nếu không ra đủ giá . . . Ta cũng không cần thiết phải lưu lại một địch nhân có võ công cao cường trên đời, đúng không?”
Phía ngoài, lúc tiếng chém giết hoàn toàn biến mất cũng gần đến canh năm, xa xa nơi chân trời, mơ hồ hiện ra một tia ánh sáng bạc. Diệp Ly mang người đi ra chủ viện, mùi huyết tinh nồng đậm lan tràn trong không khí. Đứng trước nguyệt môn ngoài chủ viện, dõi mắt nhìn lại là toàn cảnh máu chảy thành sông thây ngang la liệt. Thanh Loan, Thanh Ngọc đi theo sau Diệp Ly nhìn tình cảnh trước mắt không nhịn được vọt tới cúi người nôn mửa. Diệp Ly nhắm lại mắt, lúc mở ra con ngươi chỉ còn lại ánh sáng trong trẻo lạnh lùng khẽ lưu động.
“Tham kiến Vương phi!” Khắp nơi trong viện, mọi người trong tay đao kiếm mà đứng, nhất tề nhìn về phía nữ tử áo trắng đang đứng trước cửa cao giọng hô lên.
Diệp Ly nghiêm nghị, khẽ gật đầu nói: “Tối nay cực khổ các vị rồi.”
Cả người Trương Khởi Lan đẫm máu, nghiêm mặt nói: “Thủ hộ Định Quốc Vương phủ là trách nhiệm cùng với vinh dự của Mặc gia quân, Vương phi đã nói quá lời.”
“Khởi bẩm Vương phi, Hoàng thượng tới.” Phía ngoài ngoại môn, quản sự vội vã đi đến, mặc dù gấp gáp nhưng không mất đi trầm ổn.
Diệp Ly có chút bất ngờ, nhướn mày hỏi: “Hoàng thượng tới?”
Quản sự gật đầu nói: “Đúng vậy, thánh giá chỉ còn cách hai dặm. Chúng ta có nên ra cửa nghênh đón hay không?”
Diệp Ly mỉm cười nói: “Nếu Hoàng thượng đêm khuya còn xuất cung tới Định Quốc Vương phủ, chúng ta làm thần tử sao có thể không nghênh đón? Mặc tổng quản, ngươi trước hết dẫn người ra cửa nghênh đón thánh giá.” Mặc tổng quản lên tiếng xác nhận, vung tay mang người đi ra ngoài. Diệp Ly nhìn mọi người trong viện, mím môi mỉm cười nói: “Mọi người cũng đi ra ngoài nghênh đón Hoàng thượng thôi.”
Ngoài cửa lớn Định Quốc vương, trên đường phố vốn là thi thể la liệt đã bị người nhanh chóng dọn đi, nhưng mặt đường nhuộm đỏ máu cũng không dễ dàng dọn sạch ngay được như vậy. Vết máu đỏ sậm dưới ánh đèn dầu rọi xuống càng lộ ra vẻ quỷ dị lạnh lẽo. Long liễn được nhóm lớn Ngự Lâm quân hộ vệ phía sau chậm rãi tiến đến gần, phía ngoài thái giám hầu hạ vén màn xe lên, Mặc Cảnh Kỳ một thân mũ miện đế vương cúi đầu bước ra từ bên trong. Hơi cúi người thấy khắp mặt đất một màu đỏ sậm không khỏi sắc mặt thay đổi, hướng về phía Mặc tổng quản cung nghênh đứng bên cạnh cau mày nói: “Định Quốc Vương phi đâu rồi?”
Mặc tổng quản trầm giọng nói: “Vương phi vừa bị kinh hách nên không khỏi dáng vẻ không chỉnh tề, tiếp giá tới chậm kính xin hoàng thượng tha lỗi.”
Mặc Cảnh Kỳ ngẩn ra, lập tức cười nói: “Định Quốc Vương phi bình an vô sự là tốt rồi. Định Vương không có ở kinh thành, nếu Vương phi xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì Trẫm cũng không có cách nào ăn nói với Định Vương.”
Nhìn Mặc Cảnh Kỳ vịn thái giám bước xuống long liễn, Mặc tổng quản lui về phía sau một bước cúi đầu nói: “Cảm tạ Hoàng thượng quan tâm, mời Hoàng thượng vào trong.”
Cùng theo Mặc Cảnh Kỳ tới không chỉ có một người, đi theo sau long liễn còn có đám quan lớn quyền quý trong kinh thành. Lúc này vô luận trong lòng nghĩ thế nào , ngoài mặt cũng lộ ra một bộ lo lắng sợ hãi sau lại tràn đầy vui mừng, Mặc tổng quản chỉ nhìn một hai lần đã nhìn thấu thế sự, trong mắt cũng không có chút ấm áp nào. Mặc Cảnh Kỳ quay đầu nói với chúng thần: “Đã như vậy, các vị đại thần cùng trẫm vào thăm Định Quốc Vương phi.” Trương Khởi Lan bước tới, cau mày khó xử nói: “Hoàng thượng, lúc này Vương gia không có ở kinh thành, nhiều vị đại nhân cùng tiến vào Định Quốc Vương phủ như vậy có chút không ổn.”
Ánh mắt Mặc Cảnh Kỳ lóe lên, liếc Trương Khởi Lan nói: “Trương tướng quân? Trẫm nhớ ngươi chấp chưởng mấy vạn đại quân phụ cận kinh thành, tại sao lại xuất hiện ở nơi này?”
Trương Khởi Lan cũng không né tránh, nghiêm mặt nói: “Vương gia trước khi rời đi đã không yên tâm về an nguy của Định Quốc Vương phủ. Ngày gần đây, Định Quốc Vương phủ hết sức không yên ổn, Mạt tướng liền dẫn người hồi kinh đóng ở Định Quốc Vương phủ. Chuyện này. . . Mạt tướng đã trình sổ con lên Hoàng thượng, chỉ là mãi không thấy ý chỉ Hoàng thượng, nhưng an nguy của Định Quốc Vương phủ quan trọng hơn nên mạt tướng chỉ đành phải hồi kinh trước, xin hoàng thượng trách phạt.”
Mặc Cảnh Kỳ chỉ cảm thấy một ngụm máu nóng dâng lên trong lòng, sổ con của Trương Khởi Lan ước chừng đã bị lẫn trong đám sổ con giải trình chuyện của Định Quốc Vương phủ đưa lên mấy ngày gần đây. Sổ con như vậy hắn nhìn cũng lười nhìn trực tiếp ném qua một bên. Nhưng hiện tại hắn lại không thể trước mặt mọi người mà trừng phạt Trương Khởi Lan, bởi vì Trương Khởi Lan trước đó đã dâng lên sổ con, nếu hắn không đồng ý chính là muốn đẩy Định Quốc Vương phủ vào tử địa. Cho dù đây chính là tính toán chân thật trong lòng hắn thì cũng không thể để cho người khác biết.
Miễn cưỡng cười cười, Mặc Cảnh Kỳ nói: “Trương tướng quân nói quá lời, Trương tướng quân một lòng vì nước thật là tấm gương võ tướng của Đại Sở. Hôm nay có công hộ vệ Định Quốc Vương phủ, ngày sau trẫm tất ban trọng thưởng.”
Trương Khởi Lan còn chưa kịp tạ ơn, từ trong cửa đã truyền tới một giọng nữ thanh nhã, “Hoàng thượng anh minh, vậy Diệp Ly thay Trương tướng quân tạ ơn Hoàng thượng.”