Đỗ Cửu và hệ thống đồng thời im bặt, y ngoái đầu nhìn lại bắt gặp được ánh mắt của Tần Cửu Chiêu, cũng bắt đầu nghi ngờ.
Đây…
Y thử hỏi hệ thống: “Trước kia làm sao Tần Cửu Chiêu phát hiện ra mi?”
Hệ thống chần chừ đáp: “… Ta cũng không biết nữa, lúc hắn cùng với ngươi… Đột nhiên ra tay bắt lấy ta… Khoan đã, chẳng lẽ ý ngươi là…”
“Ngay từ đầu hắn đã phát hiện ra mi!”
Đỗ Cửu sực tỉnh, hóa ra là vậy!
Hóa ra là như vậy! Đúng thật là vậy!
Cho nên khi đó lần đầu gặp được Tần Cửu Chiêu hắn đã biết y không phải Diệp Bình Chi thật, dựa vào y và hệ thống không hề kiêng dè nói nhăng nói cuội không biết đã để lộ ra bao nhiêu chuyện nữa!
Khi đó y không có tu vi hiện tại, cũng không chú ý quan sát phản ứng của Tần Cửu Chiêu nên đã bỏ lỡ chút thay đổi thoáng chốc này, thế nên mới bị Tần Cửu Chiêu bóc ra được sự thật.
Đỗ Cửu hoàn hồn lại, trước tiên không thể không thán phục tâm tư Tần Cửu Chiêu sâu kín, vậy mà có thể nhịn được xem trộm lâu tới vậy, y cũng không nghi ngờ vì sao hắn có thể nhìn thấy mà lập tức hỏi hệ thống: “Đệch đệch đệch!! Hồi xưa ta có từng nói cái gì quá trớn không?!”
Làm sao giờ làm sao giờ, y nhớ mang máng là mình không chỉ sỉ vả Tần Cửu Chiêu có một lần đâu, từ chuyện ăn mặc tới gu phụ nữ của hắn, ỷ vào Tần Cửu Chiêu không nghe được mà không ít lần nói xấu hắn với hệ thống.
Tiêu rồi tiêu rồi, chờ Đại Tần trở về không biết sẽ đòi nợ y thế nào nữa.
Đỗ Cửu mang gương mặt không thiết sống nữa.
Hệ thống cũng góp một tụ nói xấu sau lưng bày tỏ, chả trách Tần Cửu Chiêu sẽ đối xử với nó như vậy, đây là trả thù trắng trợn đó!
Mà giờ phút này Tần Cửu Chiêu đột nhiên đứng lên đi tới bàn y, ngồi ngay vào chỗ đối diện: “Ngươi biết ta.”
Câu hắn nói là câu khẳng định chứ không phải câu hỏi.
Đỗ Cửu còn đắm chìm trong cảm xúc lúc nãy, trái tim thót một cái nơm nớp lo sợ, muốn nhìn ra chút gì từ vẻ mặt của Tần Cửu Chiêu nhưng hắn lại mang mặt nạ, cơ bản không thể nhìn ra được, suy nghĩ trong đầu y lao nhanh, ánh mắt lấp lóe rồi lại trở nên thâm trầm, mang theo chút hoài niệm: “Đúng, ta quen biết ngươi.”
Ngữ điệu Tần Cửu Chiêu vẫn đều đều: “Ta không quen biết ngươi.”
Đỗ Cửu ra vẻ do dự sau đó lại thở dài một hơi: “Hiện giờ ngươi không quen biết ta nhưng không có nghĩa là tương lai cũng thế.”
“Ồ.” Tần Cửu Chiêu lên tiếng.
Xong rồi à? Ồ là sao?
Một hơi của Đỗ Cửu khựng lại giữa chừng, y đã nghĩ kỹ hết tất cả đáp án đối phó chỉ đợi hắn hỏi thôi, cuối cùng hắn chỉ ồ một tiếng là sao?
Phong cách này, đúng thiệt… rất Tần Cửu Chiêu.
“Ngươi không tò mò à? Không muốn hỏi gì sao?”
Tần Cửu Chiêu nhìn y một cái, Đỗ Cửu từ cái liếc mắt này thấy được một tia cạn lời: “Ngươi biết ta, cho dù là ta của hiện tại hay tương lai thì quan hệ cũng chúng ta cũng không cạn, thậm chí rất có khả năng là người yêu hoặc vợ chồng, mà hiện giờ ngươi xuất hiện ở đây dĩ nhiên là tới tìm ta.”
Ý là hắn đoán ra hết rồi, tò mò gì nữa chứ.
“Ta cảm thấy Tần Cửu Chiêu 17 tuổi…” Đỗ Cửu trách móc với hệ thống theo phản xạ, nói tới một nửa mới nhớ người ta cũng có thể nghe được nên đành nuốt ngược vào.
… Không đáng yêu tí nào.
Nhưng Tần Cửu Chiêu lại thật thà nheo mắt, dường như đang chờ y nói tiếp.
“Ta nói là, ngươi thật thông minh.” Đỗ Cửu như thấy hiện tượng lạ gật đầu, “Thiệt đó.”
Trong mắt Tần Cửu Chiêu thoáng qua vui thích: “Nếu ta nói thật ra ta cũng tới đây chờ ngươi, ngươi tin không?”
??
Đỗ Cửu kinh ngạc, chẳng lẽ hắn nhớ lại hết rồi?
Tần Cửu Chiêu đáp: “Ta chỉ biết ta cần tìm được một người, nhất định phải tìm được, hiện giờ ta chắc chắn rằng người ta muốn tìm là ngươi.”
Đỗ Cửu nhớ tới Tần Cửu Chiêu từng nói, quả nhiên số mệnh đã sắp đặt sẵn cho hắn tới bên y, ngẫm lại cho dù y không đi tìm Tần Cửu Chiêu thì hắn cũng sẽ tới tìm y.
Đồng thời y cũng nhớ tới câu nói “Hắn ngưng tụ từ tất cả cố chấp cực đoan cùng bất an của ta” kia, tim hẫng một nhịp.
Tần Cửu Chiêu bỗng nhiên nở nụ cười: “Ta đã đoán được nhân quả đầu đuôi rồi, ngươi không cần lo, nếu trước khi gặp ngươi ta còn do dự thì hiện giờ đã hết, ta rất vui mừng.”
Dáng vẻ nhìn rất bình thường này lại giống hệt với Tần Cửu Chiêu năm đó trong trí nhớ y…
Đỗ Cửu thầm nhủ.
“Một khi đã vậy ngươi có đồng ý theo ta không?” Y đáp, “Có vài chuyện hiện giờ ta không tiện nói cùng ngươi…” Ta gọi ngươi là đại ca gần ngàn năm chắc chắn không thể nói ra được, ta phải lừa ngươi thôi!
“Trước kia lúc mới quen ta và ngươi vừa gặp đã thân, kết làm anh em, ta lớn còn ngươi nhỏ…” Đỗ Cửu trơ mặt đổi trắng thay đen, “Vậy ngươi cứ gọi ta là đại ca như xưa là được.”
Trong lòng âm thầm bật ngón cái.
Sau đó trơ mắt nhìn Tần Cửu Chiêu mở miệng, một tiếng đại ca sắp vang lên bên ngoài bỗng xôn xao, cùng với tiếng rầm rầm 6 tên to con vọt tới bên này, nói ngay ra là tiến về phía Tần Cửu Chiêu, đao lớn lăm lăm trong tay, hung thần ác sát nói: “
“Đứa nào là Tần Cửu Chiêu?!”
Ta!@#$…
Chuyện tốt bị cắt ngang khiến Đỗ Cửu giận sôi, hừ lạnh một tiếng lập tức muốn ra tay, Tần Cửu Chiêu lại đứng dậy trước y: “Tìm ta làm gì?”
Tên đô con dẫn đầu cười khẩy: “Ta còn tưởng rằng đứa nào to gan dám quậy phá ở địa bàn nhà ta, hóa ra chỉ là tên nhãi gầy nhom, bây giờ quỳ xuống cho ông, ông tạm thời tha mạng mày!”
Đỗ Cửu nhíu nhíu mày, xém chút là quên mất vụ này.
Đám người này không phải do Tần Cửu Chiêu vừa chọc tới mà là do nhà họ Khúc vì nhổ cỏ tận gốc bỏ tiền ra mua chuộc để không dính dáng tới mình, dàn cảnh Tần Cửu Chiêu ẩu đả dẫn tới tử vong.
Nhưng mà Tần Cửu Chiêu là vai chính, dựa theo định luật của cốt truyện nam tần chắc chắn có thể vả mặt lại, mà lúc này vừa hay được Diệp Bình Chi bắt gặp bèn tiện tay giúp hắn một phen, còn mời hắn đi cùng giúp hắn chặn những kẻ đuổi bắt.
Lần trước Đỗ Cửu chỉ ngồi bên cạnh cắn hạt dưa xem trò, lúc tới lượt mình lên sàn mới chường mặt ra, thậm chí còn sỉ vả cái cốt truyện cũ rích này, mà bây giờ nghe thấy bỗng dưng cảm thấy cực kỳ chói tai.
Y không đợi Tần Cửu Chiêu ra tay đã thẳng thừng phất áo ném hết 6 tên kia ra ngoài bằng đường cửa sổ, chết ngay tại chỗ, sát khí trên người những kẻ này tận trời, mạng người trên tay không hề ít, huống hồ gì bọn họ tới giết Tần Cửu Chiêu đương nhiên y không thể nương tay rồi.
Y tiến tới cạnh bên Tần Cửu Chiêu, vỗ vỗ vai hắn: “Đừng sợ, có đại ca ở đây, sau ai dám hiếp đáp đệ ta giúp đệ đánh ngược trở lại!”
Tần Cửu Chiêu rủ mắt cười thầm, giương mắt đáp lời: “Cảm ơn… đại ca.”
Ối đệch!
Thoáng chốc Đỗ Cửu thấy cả thể xác lẫn tinh thần đều thoải mái, khiến Tần Cửu Chiêu gọi y một tiếng đại ca quả thật so với ăn quả nhân sâm còn muốn sướng hơn, y cười tủm tỉm nhìn Tần Cửu Chiêu, đợi đó, anh nhất định sẽ dẫn em đi làm màu còn nâng em lên!