Hoàng đế cảm khái không thôi: “Đúng. Vĩnh Kỳ tốt lắm, duy thiếu hụt duy nhất chính là thân phân con vợ cả bởi vậy trẫm càng đối đãi, hy vọng cao vào Vĩnh Cơ, hy vọng nó có thể chăm học như Vĩnh Kỳ, đạt được một nửa Vĩnh Kỳ cũng tốt rồi”.
Như Ý nghẹn ngào khôn kể, khuôn mặt sượng sùng. Vĩnh Kỳ tất nhiên là tâm huyết của nàng, Vĩnh Cơ cũng là nàng mang thai mười tháng, đau đớn mà sinh ra. Nàng cực lực bình phục nỗi lòng nói: “Trong lời nói Hoàng thượng, tự nhiên là trông cậy vô hạn vào Vĩnh Cơ. Thần thiếp nghĩ, chỉ sợ con không thể nhận được sự phó thác trong lòng Hoàng thượng, nếu được thì con có thể trợ lực triều đình một vài việc cũng được”.
Đang nói chuyện, Dung Bội bưng thuốc tiến vào, vừa thấy Hoàng đế liền vội vàng hành lễ vấn an, Hoàng đế nói: “Để chén thuốc xuống, ngươi ra ngoài đi”.
Dung Bội vừa đi, Như Ý bưng chén thuốc lên, thổi nhẹ nhàng, cẩn thận đưa đến môi Vĩnh Cơ. Thuốc nước trôi vào cổ họng hắn, cũng không có dấu hiệu nôn mửa. Như Ý thoáng an tâm, lấy khăn lau tay lau khẽ môi Vĩnh Cơ rồi lại ngồi lại như cũ.
Hoàng đế thấy nàng cẩn thận, cũng thấy có chút mềm lòng nhưng thấy Vĩnh Cơ ốm yếu như vậy, bất giác nhíu mi nói: “Đối với người con này, trẫm cũng coi như đã dốc lòng dạy dỗ, mấy ngày nay đều mang theo bên người. Đáng tiếc, đứa nhỏ này thiên tư hữu hạn, Vĩnh Liễn cùng Vĩnh Tông khi còn sống…”
Như Ý đang chịu đựng mùi thuốc, nghe được trong lòng như đao đâm xuống, thật sự không thể nhịn được nữa, “Là mình con thần thiếp sao? Hoàng thượng thiên tư có khác, Vĩnh Cơ có lẽ không bằng người bên ngoài, thần thiếp cũng không thể nói gì hơn, tóm lại là cô phụ tâm ý Hoàng thượng. Ngày sau, nếu hắn giỏi giang, tất nhiên sẽ là con cháu của Ái Tân Giác La; nếu không tốt, không có năng lực thì đưa hắn quay về Ô Lạp Na Lạp thị sao?”
Hoàng đế nghe khẩu khí nàng cứng rắn, có chút không uyển chuyển, cũng không tức giận: “Vĩnh Liễn cùng Vĩnh Tông đều giỏi, tất nhiên là có Hiếu Hiền hoàng hậu ân cần dạy dỗ, hao hết tâm lực”.
Như Ý thấy hơi từ chén thuốc bay lên kèm theo hơi thở của mình. Lời nói này là lời nói cay độc chua xót, nàng liền quỳ xuống nói: “Vĩnh Cơ không tốt, Hoàng thượng cứ cho là thần thiếp không có tài đức vô năng đi, cũng không có công dung ngôn hạnh tu dưỡng cũng được. Nhưng Vĩnh Cơ rốt cuộc cũng là con Hoàng thương, dù có không phải thì cần gì trước mặt mọi người lại khiến hắn chịu đủ kinh hách. Nếu Hoàng thượng có thể an ủi hắn vài câu, dùng tình cảm phụ tử thì đứa nhỏ này cũng không chịu ủy khuất đến mức như vậy”.
Hoàng đế im lặng một lát: “Vĩnh Cơ bị giữ chặt hai bên, trẫm làm sao không đau lòng chứ? Nhưng khi thấy hắn vô dụng như vậy, trẫm làm sao không thất vọng đau khổ chứ?”
Trên mặt Như Ý mang theo ý cười miểu mạn như mây khói: “Thần thiếp mới thật sự là thất vọng đau khổ! Vĩnh Cơ bất quá chỉ mới 9 tuổi, vẫn còn ngây thơ trĩ tử. Trong lòng Hoàng thượng, rốt cuộc cái bình an khỏe mạnh của con quan trọng hơn hay là bộ mặt trước mọi người quan trọng hơn? Là tình thâm quan trọng hơn hay là bộ mặt quân thần quan trọng hơn?” Nàng cư nhiên rơi lệ, nhìn hắn cũng không thôi nói: “Hoàng thượng, thần thiếp có đôi khi thật sự không hiểu, trong lòng Hoàng thượng để ý, rột cuộc là cái gì?”
Ánh mắt Hoàng đế như kiếm, lanh lảnh nói năng có khí phách: “Trẫm muốn không chỉ là con cái mà là một Hoàng tử có thể kế thừa đế quốc”. Trên mặt hắn hiện lên một tia đau lòng cùng vô cùng lo lắng: “Hy vọng vào con vợ cả nhưng tài lực con vợ cả không đủ, trẫm làm sao không lo lắng được chứ?”. Hắn tĩnh lặng một lát, lạnh lùng nói: “Hoàng hậu, trẫm cứ nghĩ rằng nàng đã tĩnh tâm rồi nhưng xem ra nàng vẫn chưa từng biết sửa sai lầm của mình”.
Một sự kinh hoàng xuất hiện trong lòng đang yên tĩnh, Như Ý dập đầu: “Hoàng thượng, thần thiếp biết sai. Nhưng thần thiếp vẫn cho là thần thiếp nên nói thẳng với Hoàng thượng. Phu thê hay quân thần cũng nên nói thẳng”.
Hoàng đế không tiếng động chợp mắt lại: “Hoàng hậu, trẫm là Hoàng đế!”
Như Ý trầm tĩnh không kém: “Hoàng thượng, ngài là người cha cũng là người chồng!”
“Làm càn!” Hắn quát lớn, âm thanh lung lay bàn thạch: “Đừng tưởng rằng nàng là Hoàng hậu thì nói gì thì nói! Hoàng hậu cũng là nô tài, các ngươi đều là nô tài của trẫm! Đừng vọng tưởng có thể can thiệp trẫm, dao động trẫm!”
Khóe môi nàng xuất hiện tia cười lạnh, đáy mắt khô cạn lãnh đạm toát ra: “Hoàng thượng nói đúng! Lời vàng ngọc, thần thiếp thụ giáo!”
Hoàng đế nhìn chằm chằm vào nàng, tựa hồ nhìn thẳng vào đáy mắt nội tâm của nàng: “Có hai câu nói trẫm muốn dạy nàng. Nàng phải nhớ kỹ. Một câu là sự cân nhắc. Nàng hôm nay đứng ở đây chính là Hoàng hậu của trẫm. Hoàng hậu là nữ nhân của trẫm, bất quá cũng chỉ là một cái phẩm hàm quan chức tại ở hậu cung, cùng văn võ tiền triều không khác gì nhau. Khổng Tử đã nói: “Ngô ngày tam tỉnh ngô thân”, ý muốn nói phải biết tự lượng sức mình, biết đúng mực bản thân. Trẫm sẽ dạy nàng câu thứ hai, câu này chỉ có hai chữ “Thuận theo”, nàng là Hoàng hậu, nàng thuận theo thì tần phi mới thuận theo. Trẫm lập nàng làm Hoàng hậu, đó là vì muốn nàng làm gương mẫu hậu cung, làm gương mẫu nữ tử trong thiên hạ”.
Hắn dứt lời, liền phất tay áo rời đi. Còn Như Ý vẫn còn quỳ gối dưới tẩm điện. Sau khi từ Mộc Lan thu tiển hồi cung, cho đến khi Vĩnh Cơ lành bệnh bị đưa tới cho Hải Lan dưỡng dục, cho đến khi Như Ý quay về Dực Khôn cung, nàng không còn xuất hiện cùng Hoàng đế. Trong lòng lặp đi lặp lại câu: “Cùng ta giai lão, lão sử ta oán”.
Tuân tần chết cũng không có người nhắc lại, nhanh chóng chôn vùi sau cuộc thịnh yến ở thu tiển. Tả hữu của nàng sống hay chết cũng đều không trốn ra được Tử Cấm Thành, qua loa hạ tang.
Hải Lan cũng thường hay đến thăm nàng, nàng lại càng không vui khi Lăng Vân Triệt tới gần. Vẫn duy trì khoảng cách, duy trì tôn ti cao thấp ngoại trừ xuất hiện ánh mắt lưu chuyển mang theo ý nghĩa là không việc gì, đó là niềm an ủi tốt nhất. Qua đầu thu chính là cuối mùa thu, hợp với đầu đông, kinh thành lạnh lẽo đến nhanh chóng. Ân sủng Hoàng đế luôn ở tại Bảo Nguyệt lâu cùng Vĩnh Thọ cung.
Lá phong ở Ngự Hoa viên cũng đã nhiệm hồng, đón gió rung động. Nàng nhớ tới đêm đó, trước ngực Tuân tần máu chảy, máu A Nặc Đạt tựa hồ càng khiến cho sắc phong ở ngự uyển thêm sắc đậm. Nghĩ như vậy, liền quay đầu thấy có người đến, đúng là Hương Kiến.
Nàng mặc một y phục nguyệt sắc, áo choàng cũng nhợt nhạt màu tím, lăn thêm một vòng tuyết hồ mỏng manh phong mao. Tóc nàng lấy lưu kim biển phương oản thành hoành kế, châu điền sơ sơ lại tinh xảo. Đúng như lời cung nhân nói, tuy Hoàng đế không say mê nàng như trước nhưng lại đối đãi nàng lại sủng ái vô cùng.
Hương Kiến cũng không để ý, nàng cởi mũ trùm đầu xuống, lộ ra hai mắt thu thủy mông lung. Hương Kiến không còn kiêu căng như trước nữa mà cũng học xong lễ nghi trong cung, có chút mới lạ: “Hoàng hậu vạn an”.
Dung Bội kinh ngạc cười toe toét nhưng thấy ánh mắt Như Ý đảo đến, lập tức trở lại bộ dạng phục tùng nghiêm mặt. Như Ý vuốt cằm nói: “Thật hiếm thấy muội ra ngoài”.
Hương Kiến khinh xuy: “Cho dù cả đời bị vậy chết chỗ này cũng phải nhìn xem nhà giam mình là cái gì. Hoàng hậu nương nương lúc đó cũng chẳng phải như vậy sao?” Nàng vỗ về cánh tay: “Hoàng hậu nương nương chắc hẳn đã thấy chim chóc trên bầu trời rồi đúng không? Bị tên bắn gãy cánh thì làm sao có thể bay đi đâu. Kết quả là dũng khí của thần thiếp cũng không bằng Tuân tần”.
Như Ý nói: “Muội cũng biết sao? Nói đến phụ thân Tuân tần chết thảm, tộc nhân điêu linh, không chỗ nào còn vướng bận nên mới mạo hiểm sơ suất. Chung quy muội vẫn còn ràng buộc nhiều lắm”.
“Những ngày thường cứ nghĩ Tuân tần giữ yên lặng, ai ngờ lại làm ra chuyện kinh thiên động địa như vậy”. Hương Kiến tràn đầy hâm mộ: “Không ngờ nàng ta muốn làm chuyện đó”.
Như Ý nhân tiện nói: “Muội cũng thích ứng rất nhanh”.
“Thích ứng thân phận Dung tần này sao?”. Nàng cười, thản nhiên vô song: “Nghe nói nay Hoàng thượng được sủng ái, thần thiếp sớm muộn gì cũng có thân phận phi vị hoặc là quý phi, có thật không?” Nàng cười xong đột nhiên lãnh đạm: “Thần thiếp không sợ nói cho Hoàng hậu nương nương biết, thân này mặc xiêm y, lễ nghi này nhưng trong lòng thần thiếp nghĩ, chỉ có thần thiếp đang muốn nói điều gì”.
Như Ý nhìn nàng: “Nói như vậy, muội đối với bổn cung đều nói thẳng?”
“Có gì không thể?” Ánh mắt nàng trong suốt: “Vì ở nơi này, chỉ có Hoàng hậu nương nương thật tình khuyên thần thiếp cố gắng sống sót vì tộc nhân. Nghĩ lại năm đó, nương nương vì Hoàng thượng mới khuyên thần thiếp như vậy cho nên trong cung này, đó là một chút thật tình duy nhất, là nương nương đã cho thần thiếp”. Nói xong, các nàng đều mang tâm sự điêu tàn.
Một lát sau đã thấy Lý Ngọc đưa Vĩnh Cơ từ Từ Ninh cung trở về, Vĩnh Cơ thấy Như Ý, sắc mặt lộ vẻ vui mừng, vội vàng kêu: “Ngạch nương!”
Như Ý ôm cổ hắn, mừng đến rơi lệ: “Vĩnh Cơ, con mập lên một chút”.
Vĩnh Cơ gật đầu, cao hứng nói: “Du nương nương đối đãi nhi thần tốt lắm, ngạch nương yên tâm”.
Trong lòng Như Ý thấy ấm áp: “Có Du nương nương con, ngạch nương đương nhiên yên tâm”.
Lý Ngọc tiến lên nói: “Hoàng hậu nương nương, Thập nhị a ca vừa đi thỉnh an Thái hậu về. Thái hậu nghe nói Thập nhị a ca ở bãi săn Mộc Lan chịu sự kinh hách nên cũng rất lo lắng”.
Thời gian thấm thoát trôi đi, Thái hậu giờ cũng thành một bà lão bạc đầu, cũng dịu dàng nữ nhi hiếu thuận, yêu thương trĩ tử vãn bối, thấy Vĩnh Cơ không thể ở bên Như Ý giáo dưỡng cho nên phá lệ quan tâm.
Dung tần từ trước đến nay đều không quen ở với nhiều người, liền xoay người đi. Như Ý chỉ thấy có Lý Ngọc cùng nhũ mẫu hầu hạ, cũng có hai ngự tiền thị vệ, không thấy Lăng Vân Triệt, nhân tiện nói: “Lâu rồi không thấy Lăng đại nhân”.
Sắc diện Lý Ngọc trầm xuống, vừa cười nói: “Khi ở Mộc Lan thu tiển, Lăng đại nhân cứu hộ có công, Hoàng thượng liền phá lệ coi trọng, cho ở lại ngự tiền”.
Vĩnh Cơ lanh lảnh nói: “Nhi thần cũng lâu rồi không thấy Lăng thị vệ. Hoàng a mã nói không cần hắn lui tới chiếu cố nhi thần nữa”. Hắn suy nghĩ một chút, chần chờ nói: “Kỳ thật nhi thần cảm thấy tính tình Lăng thị vệ ôn hòa, có thể cứu được nhi thần, thật sự là người tốt”.
Khóe miệng Lý Ngọc hơi hạ xuống, hình như có nỗi khổ nhưng cũng cười nói rất nhanh: “A ca đừng nói như vậy. Lăng thị vệ là phụng dưỡng Hoàng thượng, nếu không có thân thiết Hoàng thượng, Lăng thị vệ sao có thể cứu được a ca? Rốt cuộc vẫn là Hoàng thượng ân trạch phù hộ, a ca cùng Hoàng hậu nương nương mới bình yên vô sự”.
Càng linh hoạt che giấu thì càng có cái gì bí mật không thể nói ra. Như Ý ôn nhiên nói: “Vĩnh Cơ, ngạch nương có may y phục mùa đông cho con, con cùng Dung Bội về Dực Khôn cung xem thử đi”. Vĩnh Cơ đáp ứng thuận theo, đi theo Dung Bội.
Như Ý bình tĩnh nhìn Lý Ngọc, trầm giọng nói: “Công công cũng không tốt ư? Nếu không cùng Vĩnh Cơ đi thỉnh an Từ Ninh cung thì việc nhỏ này sao lại để một đại tổng quản ngự tiền đi làm chứ?”
Lý Ngọc kính
cẩn nói: “Làm người có chiều cao thấp, Tiến Trung tuổi trẻ dồi dào, ăn nói dễ thương, lại có Lệnh quý phi ở sau chống đỡ, tự nhiên có chút đắc ý. Nhưng Thập nhị a ca là con trai trưởng, nô tài may mắn phụng dưỡng là phúc khí của nô tài”.
Như Ý buồn bực không vui: “Vĩnh Cơ tuy là con trai trưởng nhưng luôn bị so sánh không bằng Vĩnh Liên cùng Vĩnh Tông. Chuyện xảy ra ở bãi săn Mộc Lan, Hoàng thượng đã xem nhẹ Vĩnh Cơ, muốn công công phụng dưỡng cùng là lúng ta lúng túng”. Ánh mắt nàng đột nhiên lợi hại: “Sao Lăng Vân Triệt lại không đi cùng?”
“Việc không may luôn thường có. Lăng đại nhân cứu chủ có công là chuyện tốt nhưng lại quá mức, chỉ sợ trong lòng Hoàng thượng cũng chưa hẳn vui”. Hắn liên tục lắc đầu: “Nói đến mới nhớ Dự phi không bị cấm túc, mỗi ngày ở trong cung đi lang thang, cũng là cho có lệ. Chị sợ Hoàng thượng cũng xem Lăng đại nhân là cái dạng này”.
Đáy lòng vi lanh, nàng cúi đầu nói:”Nếu nhìn thấy Lăng đại nhân, dặn dò hắn bảo trọng, giấu tài đi. Đợi đến đông đi xuân tới, tự nhiên mọi chuyện có thể quên hết. Những lời này, bổn cung cũng dành cho công công”.
Lý Ngọc trịnh trọng vuốt cằm, chắp tay rời đi.