“Nhanh chóng dọn sạch sẽ rồi đi ngủ.” Bà tử gầy ngáp nói: “Thay ca rồi, đến lượt ngươi đó.”
Nói xong, hai bà tử thật sự bước vào đi ngủ. Nha đầu kia bĩu môi, tâm tình có chút sầu muộn, quay đầu nhìn bên tường lại xuống thêm mấy người, nàng trộm nhìn lại trong phòng, không nghe tiếng hai bà tử nói chuyện, lúc này mới đi qua, không nói gì hết mà đá chân xuống, làm cho mấy hắc y nhân kia bị đá xuyên bụng, đỏ đỏ trắng trắng chảy đầy đất, lúc này nàng mới mang vẻ mặt đưa đám nói: “Ôi chao, như thế này sao mà dọn đây, còn bẩn hơn so với khi nãy.”
Lúc này ở ngoại viện cũng đang đánh túi bụi, Mộng Cơ tâm loạn như ma, ả vốn tưởng rằng trong phủ Kim Phong Hoa không tới cầu viện ai chắc chắn là do không tìm được người cứu hoả, lần này muốn làm một nhà bọn họ thế nào cũng dễ như trở bản tay, lại không nghĩ rằng trong phủ hắn căn bản toàn là binh mặc áo dân, những nô tài nô tỳ nhát gan sợ sệt, mỗi người đều là kẻ độc ác tàn nhẫn, so sánh với quân Mạnh gia của ả tựa hồ càng có kinh nghiệm phong phú hơn, đặc biệt là ở phương diện đơn thương độc đấu, quân Mạnh gia lại có khuynh hướng chiến trường, người của Kim Phong Hoa lại giống như người giang hồ, một người lấy tính mạng của mấy người căn bản không phải nói quá, đặc biệt trong đó còn có người dùng độc ám sát, chuyện này làm cho ả lập tức cảm thấy áp lực tăng gấp bội, thật không biết Kim Phong Hoa sao có thể tìm được nhiều người như thế này, còn cam tâm làm trâu làm ngựa cho hắn, làm nô tài bảo vệ cái phủ Thị lang này.
Nhìn người đối diện, Mộng Cơ thiếu chút nữa tức đến hộc máu, trong ánh mắt của Kim Phong Hoa rõ ràng là đang châm chọc, tựa như nhìn chăm chú một kẻ yếu thất bại, làm ả cảm thấy hôm nay mình mang theo người tới là quyết định ngu xuẩn nhất. Còn không phải sao? Lúc trước là do ả quá nóng vội, có thể nắm mỏ vàng trong tay nhiều năm như vậy lại không bị phát hiện thì có người nào là lương thiện? Chỉ là do Kim Phong Hoa thường ngày cho người khác cảm thấy hắn quá ôn hoà, ngay cả kẻ điên như Đại Hoàng tử cũng cảm thấy Kim Phong Hoa làm người khéo đưa đẩy, là một bằng hữu tốt để qua lại, cho dù ngày thường căn bản hắn không giúp gì được cho Đại Hoàng tử, nhưng chỉ cần nói mấy câu đã làm Đại Hoàng tử cảm thấy gặp được tri kỉ, vì vậy dù Mộng Cơ muốn động thủ từ sớm, cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Ả nhìn quanh bốn phía một chút, người của hai bên đều đang giằng có, nhàn rỗi chỉ có ả và Kim Phong Hoa, ả khẽ cắn môi, nhớ tới ả đã từng điều tra Kim Phong Hoa, hắn chưa từng nhận sư, thời điểm lúc ở Kim gia còn bị huynh trưởng bắt nạt rất nhiều, tư liệu trong tay đều thể hiện người này chưa từng học qua võ nghệ, như vậy bắt giặc phải bắt vua trước… Mặt khác một bộ phận người của ả đã đến chính viện, nơi đó chắc chắn cũng sẽ có một trận ác đấu, không bằng ả phất cờ trước, chỉ cần khống chế được Kim Phong Hoa, còn sợ bọn người hầu sẽ không chịu giơ tay chịu trói sao? Đến lúc đó mỏ vàng cùng tàng bảo đồ đều sẽ là đồ của Mạnh gia.
Quyết định chủ ý xong, Mộng Cơ để người của mình mang ả lặng yên đứng trên nóc nhà, khoảng cách càng ngày càng gần Kim Phong Hoa, chỉ là người chung quanh đã giết nhau đến đỏ mắt rồi, căn bản không có chút ý tới phía này, ngay cả hai gã sai vặt bên cạnh Kim Phong Hoa cũng không biết đi đâu, chẳng biết có phải bị doạ chạy rồi không, Mộng Cơ lặng yên chạm vào lưỡi dao sao băng bên hông, đây là một bảo kiếm thu nhỏ, phía trên có nạm nhiều viên đá quý như sao băng, dao tuy hẹp, chỉ cần một nhát đi xuống, bề ngoài thoạt nhìn miệng vết thương không lớn, nhưng lượng máu chảy ra tuyệt đối kinh người, không chết cũng tàn, đây là một thanh bảo dao, cũng là vật gia truyền của Mạnh gia.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, hai bên trong nháy mắt thoáng rời đi, Mộng Cơ động, dưới chân giống như đạp gió, một tia ánh sáng tím xông thẳng vào mặt của Kim Phong Hoa, cho dù người xung quanh muốn chạy lại cứu cũng không còn kịp nữa. Nhưng mà, ngay vào lúc Mộng Cơ cho rằng sẽ tuyệt đối đắc thủ, thắng lợi ở trước mắt, Kim Phong Hoa hơi cong môi, chỉ hai ngón tay, Mộng Cơ liền cảm thấy trước mặt như có lực cản rất lớn cản lại, muốn vung dao, cả người lại không thể quay trở về, chỉ có thể đứng trước mặt Kim Phong Hoa, toàn thân cứng đờ.
“Khinh công không tồi, chỉ tiếc hoả hậu không đủ.” Kim Phong Hoa nhẹ nhàng vung tay lên, Mộng Cơ chỉ cảm thấy thủ đoạn nháy mắt đã tan tành, con dao nhỏ bay ra, sau đó bị Kim Phong Hoa ném lên mặt đất.
“Ngươi…… Ngươi biết võ công?” Mộng Cơ hoàn toàn muốn điên, ả ngàn tính vạn tính không nghĩ tới Kim Phong Hoa cư nhiên biết võ công, ả đã điều tra Kim Phong Hoa rất sâu, bằng không sự tình mỏ vàng cũng không có khả năng bại lộ, ả luôn luôn cho rằng chỉ cần đã làm thì sẽ có dấu vết, cho nên trong lòng ả đối với chuyện tối nay là tuyệt đối nắm chắc, lúc trước định đánh lén Kim Phong Hoa trong lòng cũng nắm chắc, nhưng mà…… Nhưng mà Kim Phong Hoa lại biết võ? Đây tuyệt đối là chuyện không có khả năng.
“Xem như vậy đi.” Kim Phong Hoa chậm rãi đứng lên, buộc Mộng Cơ phải lui ra đằng sau, rất nhanh người của ả bị lên lên, bao bọc quanh ả, cảnh giác nhìn Kim Phong Hoa.
“Thật ra nếu ngươi không tới tìm ta, ta cũng sẽ muốn đi tìm ngươi.” Kim Phong Hoa chậm rãi về phía ả, hoàn toàn không bận tâm đao kiếm trên tay hắc y nhân.
“Ngươi tìm ta……” Mộng Cơ hoàn toàn không hề hiểu được tình huống hắn nói.
“Trả lại!” Kim Phong Hoa vươn tay, cười lạnh nói: “Tìm ngươi báo thù!”
Nói xong hắn không dông dài nữa, di hình đổi ảnh không tốn chút sức lực nào đã ném năm cao thủ đứng đầu của Mộng Cơ, bọn chúng chỉ run rẩy vài cái thì không còn nhúc nhích nữa, chỉ chừa lại Mộng Cơ sợ hãi đến mức thét chói tai, đương định bỏ chạy. Nhưng Kim Phong Hoa sao có thể để ả làm vậy, duỗi tay trực tiếp bóp cổ ả, cái cổ non mịn trắng noãn ngay lập tức tím tái sưng đỏ.
“Ngươi…… Ưm……” Mộng Cơ lập tức cảm thấy mình thở không nổi, hai chân quơ quào loạn xạ, hiển nhiên là bị Kim Phong Hoa nhấc lên giữa không trung.
“Thiếu chủ!” Chung quanh có mấy hắc y nhân lập tức chú ý tới tình huống này, muốn xông tới cứu người, chỉ tiếc rất nhanh lại bị người của Kim Phong Hoa chắn ở nửa đường.
“Giết hết!” Kim Phong Hoa nhướng mày, nhàn nhạt nói, loại việc này kiếp trước đã làm nhiều, chỉ là chân chính làm ở địa bàn của mình vẫn là lần đầu tiên, sự tình mạo hiểm như vậy nếu không phải vì bắt lấy nữ nhân này, hắn mới không thèm đi làm.
“Khụ khụ…… Ngươi…… Dám!” Mộng Cơ nghĩ tới Đại hoàng tử, nghĩ tới Trịnh Dịch Hiên, liền cảm thấy váng đầu hoa mắt, ả không thể chết được, ả còn muốn chấn hưng Mạnh gia, ả còn muốn gặp lại Trịnh Dịch Hiên một lần, hối hận…… Thật hối hận, hối hận không nên xem nhẹ đối thủ, càng hối hận không nên vì Mạnh gia rời khỏi Trịnh Dịch Hiên, cũng chính là giờ này khắc này ả mới hiểu được, trong lòng ả chỉ có Trịnh Dịch Hiên, chỉ có y! Nhưng mà, tới kịp sao?
“Yên tâm, sau đó ta sẽ để tình lang của ngươi đưa ngươi đi.” Kim Phong Hoa dần dần dùng sức nắm chặt tay lại, trước mắt tựa hồ lại nhớ tới buổi đêm kia của kiếp trước, cũng là mưa phùn tung bay, nhưng khi đó hắn bị đè ở trên mặt đất, hỗn hợp bùn đất cùng máu tươi, khí vị làm hắn buồn nôn, hắn muốn phản kháng, nhận được lại là áp chế càng mạnh hơn, toàn thân hắn đều đau, nhưng càng nhiều lại là không cam lòng, giống như Mạnh Dạ Lai hiện tại đang ở trong tay hắn.
Tựa như cảm nhận được ánh mắt nghi hoặc phẫn nộ của Mộng Cơ, Kim Phong Hoa khó được phen tốt bụng nói bên tai ả: “Đừng nghĩ, ta tự báo thù cho kiếp trước của mình, muốn hỏi cái gì, đi một chuyến đến điện Diêm La đi.”
Lúc sau, chỉ nghe “răng rắc” một tiếng, thân mình Mộng Cơ run rẩy một cái, một dòng máu theo khóe miệng ả chảy xuống, ả trợn to đôi mắt tựa hồ không thể tin tưởng ả liền thật sự như vậy dễ dàng chết đi.
“Thiếu chủ!!!”
Tác giả có lời muốn nói: Cuối cùng đã giết chết, vì sao ta cảm thấy nha đầu vừa đen vừa béo ngốc nghếch rất dễ thương chứ? Ai nha bị biến thái lây bệnh (≥ω≤) tranh thủ chương sau đưa Trịnh Dịch Hiên đi xuống chôn cùng.
Có người nói Mộng Cơ chết quá sung sướng, nhưng đối với bóng ma tâm lí trong lòng Kim Phong Hoa mà nói, chỉ khi giết chết người này, hắn mới có thể an tâm, bởi vì nữ nhân này chính là một con gián đánh không chết, không trực tiếp giết chết, nói không chừng dù làm nô lệ cũng có thể Đông Sơn tái khởi, hơn nữa còn có Mạnh gia mà. Phía dưới trên cơ bản là triều đình, sau đó Đại Hoàng tử cùng lão Hoàng đế đều đi tìm chết, Du nhi thượng vị là có thể kết thúc, muốn đọc phiên ngoại gì thì cũng có thể suy xét nha ~ nếu không có ý tưởng gì, ta liền viết chút kết thúc sẽ viết truyện mới, sau đó sẽ không còn có thể bổ sung nga (≥?≤)