Nghe được phân phó, Lạc Khuynh Thành đi tới trước mặt hắn và quỳ xuống.
– Chủ nhân!
– Ngươi… Ngươi khôi lỗi Lạc Khuynh Thành?
Nhìn thấy động tác trước mắt, Nhiếp Vân nằm trên mặt đất trọng thương gần chết, sắc mặt cực kỳ khó coi.
– Không sai, ta sớm luyện chế nàng thành khôi lỗi, cũng lưu công kích cường đại nhất trong cơ thể của nàng chính là vì chờ đợi thời điểm này, thế nào, phá hư chi lực của ta xâm nhập thân thể có cảm thú tốt chứ?
Minh Hoành cười ha ha.
– Là không dễ chịu, ngươi cũng đừng cao hứng quá sớm, nàng có thể đối phó ta, cũng có thể đối phó ngươi…
Nhiếp Vân giãy dụa quát lớn sau đó phun ra một ngụm máu tươi.
– Đối phó ta? Ngươi bảo khôi lỗi đối phó ta? Ngươi thật sự biết nghĩ… Ha ha ha ha ha…
Dường như nghe được chê cười lớn nhất trên đời, Minh Hoành ngửa mặt lên trời cười to, tiếng cười còn chưa chấm dứt, đột nhiên hắn nhíu mày, cảm giác ngy hiểm tới cực điểm bao phủ toàn thân của hắn, muốn trốn tránh nhưng không kịp, hắn cảm thấy ngực tê rần, xương cốt toàn thân và nội tạng bị một quyền đánh vỡ, máu tươi tuôn ra như suối giống như không cần tiền.
– Ngươi…
Bay ngược về phía sau, lúc này hắn mới phát hiện đánh lén hắn chính là Lạc Khuynh Thành đang quỳ, lúc này xương cốt toàn thân Lạc Khuynh Thành rung động, chỉ trong nháy mắt đã biến thành bộ dáng khác.
– Ngươi là Nhiếp Vân?
Nhìn thấy bộ dạng này, hắn mới biết được thì ra Lạc Khuynh Thành chính là Nhiếp Vân biến thành.
Nhiếp Vân lúc trước hiện tại bay tới và khôi phục dung mạo vốn có, trên người không mang theo chút tổn thương nào, chính là Lạc Khuynh Thành!
– Ngươi…
Cho tới giờ khắc này, Minh Hoành đã hiểu hắn bố trí bẫy rập hại người nhưng lại bị người khác hại ngược lại.
Đối phương dùng lực lượng mà hắn và Minh Hinh quán thâu trong người đánh lên người mình, mộtgiọt nước không dư thừa.
Cả đời đánh nhạn bị nhạn mổ mắt.
– Thừa dịp ngươi bệnh muốn mạng của ngươi, chết đi cho ta.
Hắn hiểu đã xong rồi, Nhiếp Vân làm sao có thể buông tha cơ hội tốt như thế, hắn khẽ cười một tiếng, hai đấm giao thoa sau đó đánh tới.
Minh Hoành là địch nhân lớn nhất của hắn, tuyệt đối không thể lưu, vừa ra tay đã không lưu thủ chút nào, một quyền mang theo kiếm ý mệnh kiếm và Vũ Đạo Phá Hư Quyền, Vũ Thần Quyền đan xen vào nhau, hội tụ thành một lực lượng đáng sợ như dòng lũ quét tới phía trước.
– Đáng giận ah! Tuy ta bị ngươi gài bẫy nhưng ngươi muốn giết ta cũng không dễ dàng như vậy.
Tự bạo!
Biết rõ cổ thi thể này bị phế không còn sử dụng được, Minh Hoành quyết định thật nhanh, hắn hít dài sau đó lực lượng trong người nổ tung.
Ầm!
Chỉ trong nháy mắt đã nổ tung.
Tráng sĩ chặt tay, hắn cũng ngoan độc, trực tiếp bỏ qua thân hình.
Hắn đoạt xá thân thể của Yêu Vô Ngân, thân thể Đan Điền Huyệt Khiếu Cảnh đỉnh phong đột nhiên tự bạo, lực lượng cường đại quét qua các nơi, một đám mây hình nấm xuất hiện.
Vèo!
Thân thể Yêu Vô Ngân nổ tung nhưng linh hồn Minh Hoành biến thành một đạo hào quang bỏ chạy về nơi xa.
– Hừ, thôn phệ!
Nhiếp Vân vui mừng không quan tâm, hắn vươn tay phải về phía trước, lại vận chuyển nguyên khí đan điền thật nhanh, đám mây hình nấm còn chưa bộc phát hoàn toàn đã bị hắn hấp thu vào trong cơ thể.
– Chạy đi đâu!
Đám mây hình nấm không tạo thành ảnh hưởng gì khác, Nhiếp Vân cười lạnh, hắn tiến lên phía trước một bước sau đó vươn tay ra.
Không gian áp súc, thời gian đảo lưu, linh hồn Minh Hoành đang bỏ chạy bị hắn bóp vào trong tay.
Hừng hực!
Trong lòng bàn tay xuất hiện hỏa diễm cực nóng thiêu đốt, linh hồn Minh Hoành bị đốt cháy không còn lại gì.
– Minh Hinh nhanh dẫn động trận pháp…
Vừa rồi truy kích, Nhiếp Vân đã tiến vào trong vòng vây trận pháp, Minh Hoành cố nén hỏa diễm thiêu đốt gào to.
– Mọi người nghe lệnh, dẫn động trận pháp!
Thấy Minh Hoành thảm như thế, ngay cả linh cũng không thể chạy thoát, Minh Hinh sinh ra tâm trạng một ngon ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, nàng rống lớn sau đó kết xuất vài chục đạo thủ ấn, dường như muốn dẫn động trận pháp do rất nhiều yêu nhân bố trí lúc trước.
– Trận pháp? Chẳng lẽ ngươi cảm thấy nó còn hữu dụng sao? Bạo!
Hừ nhẹ một tiếng, Nhiếp Vân búng tay một cái.