Lên bậc thang, Kiều công công đẩy mở cửa cung. Trong điện trống rỗng, một nam nhân vạm vỡ khôi ngô lưng hùm vai gấu ngồi trên ngôi báu từ từ đi xuống bậc thang.
Người đó có mái tóc dài đen như mực xõa sau lưng, dài tới eo. Mày kiếm rậm bay xéo vào hai thái dương, mắt hổ lấp lóe tia sáng khiếp người, mũi quặp, môi dày. Khuôn mặt không quá đẹp nhưng có khí chất, hai tay lộ ra ngoài cơ bắp cuồn cuộn. Giáp bó người màu đen không tay, ống quần dài tới đầu gối, đi chân trần từng bước xuống bậc thang.
Khí thế khiếp người, không giận mà uy, đó chính là Ma Thánh Vân Ngạo Thiên!
Thạch Tượng tim đập chân run nhanh chóng quỳ một gối xuống đất, lạy dài:
– Tiểu nhân bái kiến Thánh Tôn, cung chúc Thánh Tôn vạn thọ vô cương!
Đôi chân trần xuất hiện trước mắt Thạch Tượng, dù cúi đầu cũng thấy rõ, lòng bàn tay gã rịn mồ hôi.
Vân Ngạo Thiên chậm rãi cúi đầu nhìn Thạch Tượng, giọng ồm ồm nói:
– Nghe nói có người chạy đến phá khách điếm của Thu tỷ nhi, cuối cùng đám yêu quái Tinh Túc Hải cũng lộ mặt. Chuyện gì xảy ra? Hãy khai thật ra, đừng nói mấy lời qua quýt lừa dối ta!
Câu hỏi làm Thạch Tượng hết sức căng thẳng. Ma Thánh đích thân tìm gã tới hỏi chuyện, nếu dám nói dối trước mặt Ma Thánh, sau này sự thật lộ ra thì kết cuộc của Thạch Tượng sẽ rất thảm, trong một chốc gã không biết nên trả lời thế nào.
Trước kia Phong Vân khách điếm cũng từng xảy ra chuyện nhưng Thạch Tượng không ngờ lần này kinh động Vân Ngạo Thiên đích thân hỏi. Thạch Tượng nghĩ tới nghĩ lui chỉ có một nguyên nhân, đó là vụ Lưu Vân Sa Hải gây ầm ĩ quá lớn, Song Hùng trong sa mạc cũng gục ngã, hoàn toàn thay đổi cách cục của Lưu Vân Sa Hải.
Thạch Tượng chửi thầm Miêu Nghị không làm chuyện tốt, tại sao gây lớn chuyện như vậy làm gì, bây giờ không thể chấm dứt được.
Kiều công công đột nhiên lên tiếng:
– Thạch Tượng, lão gia hỏi chuyện mà ngươi không nghe thấy sao?
Thạch Tượng nửa quỳ run nhẹ, suy nghĩ nhiều lần cuối cùng cắn răng nói
– Bẩm Thánh Tôn, chuyện kia là ngoài ý muốn.
– Ngoài ý muốn?
Kiều công công nói:
– Gây lớn chuyện như vậy, Ngân Thoa và Ngô Đa cũng cụp đuôi bị mang đi mà là ngoài ý muốn sao?
Thạch Tượng hít sâu, nói:
– Sự việc lần này bắt nguồn từ tổ chức sát thủ Mẫu Đơn của Lưu Vân Sa Hải muốn âm thầm hợp nhất băng cướp sa mạc Nhất Oa phong, ai ngờ sau lưng Nhất Oa phong là Miêu tặc của Tiên quốc. Hai bên đàm phán trong Phong Vân khách điếm đã đánh nhau. Ban đầu đại tiểu thư chỉ muốn đối phó Mẫu Đơn, không định nhằm vào Miêu tặc. Ai ngờ Song Hùng có ý che chở Mẫu Đơn, chỉ muốn lấy bên kia báo cáo với đại tiểu thư, kết quả kéo Miêu tặc ra. Không biết sao Miêu tặc quen với người của Tinh Túc Hải, cứ kéo dây tơ mối nhợ mới làm lớn chuyện ra thế này.
Kiều công công lấy làm lạ hỏi:
– Nghe nói Miêu tặc lúc trước là Ngưu Nhị làm nội ứng trong khách điếm của đại tiểu thư, lần này gây sự trong khách điếm nhưng tại sao đại tiểu thư không muốn đối phó Miêu tặc?
Thạch Tượng do dự, cúi đầu nói:
– Vì Miêu tặc là nam nhân của đại tiểu thư, hai người sớm là phu thê chung chăn gối.
Nụ cười vạn năm không thay đổi đông trên mặt Kiều công công, trợn mắt há hốc mồm chậm rãi quay đầu nhìn Vân Ngạo Thiên.
Vân Ngạo Thiên từ từ cúi đầu nhìn Thạch Tượng quỳ gối, dường như cũng bị giật mình.
Vân Ngạo Thiên gằn giọng:
– Ngươi nói cái gì? Nói lớn chút, lặp lại lần nữa.
Lòng bàn tay chân của Thạch Tượng ướt mồ hôi, cứng da đầu lớn tiếng nói:
– Vì Miêu tặc là nam nhân của đại tiểu thư, hai người sớm là phu thê chung chăn gối!
Khí thế Vân Ngạo Thiên cứng lại, tóc dài sau lưng không gió tự bay, ma khí nhàn nhạt lượn lờ quanh thân.
Kiều công công lấy lại tinh thần, khó khăn chấp nhận sự thật, hỏi:
– Miêu tặc và đại tiểu thư bên nhau từ khi nào?
Thạch Tượng trả lời:
– Gần tám trăm năm trước, lúc Miêu tặc làm nội ứng trong khách điếm.
Kiều công công hỏi dồn:
– Là đại tiểu thư tìm hắn hay lúc hắn làm nội ứng có ý xấu với đại tiểu thư?