“Cố Đình Sâm, ông và tôi cáo biệt nhau, chắc hẳn là người dưng nước lã rồi.”
Cố Đình Sâm mấp máy cánh môi, ông muốn nói cái gì đó, nhưng dường như ông bị mất tiếng, không nói ra được một chữ nào.
Mỗi một câu mỗi một chữ mà Úy Như nói, đối với ông mà nói đều là khổ hình nhân gian.
Ông không ích kỷ như vậy.
Ông muốn bà sống sót, dù sao sinh ly cũng tốt hơn là tử biệt.
Nhưng ông không ngờ tên cầm thú Phó Minh Nam này, thế mà lại xuống tay với bà, bức bà thành kẻ điên.
Ông muốn giải thích cho mình, nhưng mà ván đã đóng thuyền, bây giờ nói những lời này có ý nghĩa gì nữa chứ?
Ánh sáng trong mắt ông dần dần trở nên ảm đạm, không khí cũng yên tĩnh đi vài phần.
Cuối cùng là Tạ Quế Anh lên tiếng, nói bà chủ không thích hợp đứng đầu gió, mới vừa xuống máy bay trở về, đi tàu xe mệt mỏi, nhanh chóng trở về phòng nghỉ ngơi một chút.
Bà chủ nhất định không chịu ở lại nơi này, cuối cùng cũng chuyển tới chỗ ở của Cố Thành Trung.
Thậm chí bà cũng không để cho Cố Đình Sâm đi theo, trong phạm vi tầm mắt của bà, tốt nhất cả đời cũng không muốn nhìn thấy bóng dáng của ông ta, bằng không bà sẽ nhớ đến sự quyết tuyệt của ông lúc trước đã bỏ lại bà.
Sẽ nhớ đến cái tên cầm thú Phó Minh Nam kia, rốt cuộc đã làm cái chuyện vô liêm sỉ gì với bà.
Cố Đình Sâm nhìn theo xe rời đi, một ông cụ già, cô độc mà đứng ở cửa nhà cũ, bóng dáng nhìn lại thấy cô đơn tiêu điều.
Mà từ đầu đến cuối, bà chủ cũng không có liếc mắt nhìn ông một cái.
Rất nhanh đã tới chỗ ở của Cố Thành Trung, chú An sắp xếp phòng ở, bà chủ để cho Hứa Trúc Linh đi thu dọn phòng cho bà.
Sau khi mọi người còn lại đi xuống, Hứa Trúc Linh thuần thục giúp bà mở cửa sổ thông gió ra.
“Mẹ, ga trải giường đều được đổi mới hết đó, con giúp mẹ phơi nắng một chút, buổi tối ngủ sẽ thoải mái hơn một chút.”
“Đồ dùng cá nhân của mẹ cũng đều chuẩn bị xong hết rồi, dùng không quen nói thì nói cho con biết, con đi chuẩn bị lại cái khác cho mẹ”