Nhưng Giang Nghĩa chẳng phải trẻ con ba tuổi, sao có thể bị những lời này lừa chứ.
Anh lại nói lần nữa: “Có một số việc, không phải xin lỗi là có thể giải quyết. Các người không phải trẻ con, phải chịu trách nhiệm với hành động của mình. Lấy quà lại đi, Giang Nghĩa tôi sẽ không bao giờ hợp tác với Trang sức Mạc Bắc của các người nữa.”
Những lời này coi như đã xong rồi.
Rốt cuộc Hầu Dương cũng không nhịn nổi nữa.
Ông ta vỗ bàn quát ầm lên: “ĐM, ông đây nhẹ nhàng nói chuyện với cậu, cậu ngang ngược còn ra vẻ lên mặt với ông đây sao? Hếch cái mũi lên đúng không?”
“Nói cho cậu biết, hợp đồng hôm nay, cậu nhất định phải ký, không ký cũng phải ký!”
Giang Nghĩa cười lạnh: “Hả? Nếu tôi mà không ký thì sao?”
Hầu Dương cho thư ký một ánh mắt.
Thư ký ngầm hiểu, đi thẳng ra cửa, đóng cửa lại.
Sau đó, Hầu Dương từ trong túi móc ra một con dao, rạch một đường trên bàn, trên bàn liền xuất hiện một vết rạch dài, đủ để thấy con dao sắc thế nào.
Giang Nghĩa thở dài.
Một cái bàn đẹp như vậy, hỏng rồi.
Hầu Dương mua may con dao, lạnh giọng nói: “Giang Nghĩa, cậu cũng không tìm hiểu xem Hầu Dương tôi là người thế nào à? Người trong giới, có ai mà không gọi tôi một tiếng ‘anh Dương’ chứ? Hôm nay ông đây nhận lỗi với cậu, đó là cho cậu mặt mũi. ĐM cậu còn dám giả bộ với ông đây, thật sự cho rằng ông Dương đây dễ bắt nạt à?”
“Hôm nay tôi sẽ đặt những lời này ở đây, cậu chỉ cần thành thật ký vào bản hợp đồng này, chúng ta sẽ thành bạn bè, tôi cũng sẽ không bạc đãi cậu, tiền cho cậu cũng không thiếu một đồng.”
“Nhưng nếu tên nhóc cậu dám cùng tôi giả làm sói đuôi to, ông đây sẽ không khách khí nữa.”
“Vợ cậu như hoa như ngọc thế kia, cậu cũng không muốn trên mặt cô ta có thêm vài vết sẹo chứ? Xấu lắm đúng không?”