Sứ giả mới mở miệng trực chỉ chỗ hiểm, không quanh co, Khuông Lâm và Phổ Chấn nhìn nhau và đồng thời gật đầu.
Đối với người cấp bậc Chí Tôn mà nói, đại lục Khí Hải đã vô cùng to lớn, có thể du lịch và tu luyện nhưng đối với cường giả Bí Cảnh cửu trọng lại không được, nơi lớn như thế chỉ cần đi vài giây là hết, tu luyện cũng bị khống chế nghiêm khắc, vẫn bị giam cầm không khác gì nhà lao.
Tu luyện giả muốn đột phá, đầu tiên phải có giác ngột trên linh hồn, nếu như sinh ra trong lồng giam, ngẩng đầu cứ nhìn thấy bầu trời như thế này, tư duy và kiến thức đều bị trói buộc thì làm sao có giác ngộ?
Ếch ngồi đáy giếng nói chính là ý tứ này.
Nếu Nhiếp Vân không luyện hóa văn minh ma vương, hắn dò xét lịch sử mấy vạn văn minh các chủng tộc, kiến thức tăng nhiều, bằng không hắn cũng không đột phá cảnh giới mệnh kiếm.
– Ta có thể giúp các ngươi thoát khỏi nhà giam này, còn có thể dẫn các ngươi đi vào Linh giới, biển rộng mặt cá bơi, trời cao mặc chim bay.
Minh Hoành vẽ cái bánh thật lớn.
– Chỉ cần có thể đạt tới cảnh giới mệnh kiếm sẽ đạt được tinh phủ chi linh tán thành, đột phá gông cùm xiềng xích nhảy ra khỏi phạm vi kiếm tâm thế giới chỉ là vấn đề thời gian, chẳng lẽ sứ giả có thể giúp chúng ta đạt tới cảnh giới này?
Vẻ mặt Phổ Chấn vui vẻ.
– Mệnh kiếm là cảnh giới cao sâu của kiếm thuật, mặc dù có được thiên phú kiếm đạo sư cũng không thể đạt tới, cả Linh giới, người có thể đạt tới cảnh giới này chỉ có thể đếm hết trong hai bàn tay, chúng ta cũng không có biện pháp, chúng ta có thể giúp các ngươi giải trừ nguyền rủa, triệt để thoát ly Bắc Đẩu tinh cung khống chế!
Nghe được mệnh kiếm, Minh Hoành lắc đầu và nói khẽ.
– Không cách nào đạt tới cảnh giới mệnh kiếm?
Nghe được đối phương không có biện pháp trợ giúp mình đạt tới cảnh giới kiếm thuật chí cao, ánh mắt Phổ Chấn, Khuông Lâm cảm thấy thất lạc, hắn nói:
– Thoát ly khống chế của Bắc Đẩu tinh cung cũng được… Không biết cụ thể làm như thế nào?
– U Minh tộc Hoàng Vương đại nhân của chúng ta bắt buộc phải có Bắc Đẩu tinh cung, phái chúng ta xuống chính là vì mang bảo vật này về Linh giới, đến Linh giới, bằng vào thủ đoạn thông thiên triệt địa của Hoàng Vương đại nhân, giải trừ ngươi nguyền rủa trên người các ngươi là chuyện dễ dàng.
Giải thích một câu, nói tới Hoàng Vương, trong mắt Minh Hoành mang theo một tia cuồng nhiệt, từ đó có thể thấy rõ hắn là tín đồ cuồng nhiệt của Hoàng Vương.
– Lluyện hóa tinh cung?
Phổ Chấn, Khuông Lâm sững sờ
– Sứ mạng của chúng ta là thủ hộ tinh cung, thẳng đến khi chủ nhân chính thức xuất hiện, nếu như Hoàng Vương đại nhân muốn luyện hóa tinh cung cũng phải tuân thủ điều kiện Tinh Quân đại nhân lưu lại, nếu không cũng không có khả năng trợ giúp chúng ta.
– Hừ, rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! Hoàng Vương đại nhân muốn cái gì chưa bao giờ không chiếm được.
– Hoàng Vương đại nhân bảo chúng ta hạ giới tự nhiên có biện pháp luyện hóa tinh cung, đã không biết điều thì nằm xuống cho ta.
Minh Hoành cười lạnh, đột nhiên ra tay.
Ầm ầm!
Quỷ trảo mang theo lực lượng sinh diệt tuần hoàn trong bàn tay xuất hiện, lập tức xé rách không gian và nghiền áp mọi người.
– Thất Tinh kiếm!
Phổ Chấn vội vàng lui về phía sau một bước, trong tay cầm trường kiếm đâm thẳng về phía trước, lập tức ngưng tụ thất tinh.
Chiêu này lúc trước Giang Thiệp chiến đấu La Ẩn đã sử dụng nhưng có khác nhau, vừa nhìn đã biết là cùng một bộ kiếm pháp nhưng càng cao sâu hơn.
– Hừ!
Dường như Minh Hoành sớm biết hắn sẽ thi triển chiêu này, quỷ trảo run lên, lòng bàn tay xuất hiện linh phù bay qua không gian, lập tức bao phủ cả tiểu viện vào trong.
– Cái gì? Đây là cái gì? Tại sao lại làm ta không thể câu thông với ý niệm tinh cung?
Phổ Chấn vận dụng Thất Tinh kiếm cũng không như Giang Thiệp thi triển, lực lượng rút ra trong tối tăm bị một trảo của Minh Hoành triệt tiêu.