Cởi sạch quần áo, vừa mới đứng dưới vòi sen, Ngô Sở Úy đã phải nghênh đón ánh mắt trêu chọc của Trì Sính.
“Cậu xem cậu ăn nhiều đến mức bụng nhô lên rồi kìa.”
Ngô Sở Úy cúi đầu nhìn, lại liếc mắt nhìn bên Trì Sính, không phục nói: “Anh ăn còn nhiều hơn tôi mà! Chỉ là do cơ bụng của anh cứng, không nhô lên nổi mà thôi.”
Trì Sính cười dữ tợn, “Sau cơm tối lượng vận động của tôi lớn, cậu vận động nhiều cỡ nào? Tôi cực khổ cày cấy, làm là công việc thể lực. Cậu thì sao? Lên giường nằm đó, chỉ sử dụng miệng, kêu dâm đãng vài tiếng là xong rồi.”
Ngô Sở Úy tức giận bất bình, chỉnh nhiệt độ nước xuống thấp nhất, xối thẳng vào Trì Sính.
Sau đó lại bị Trì Sính ấn lên tường, vòi sen xối thẳng vào khe mông, Ngô Sở Úy giãy dụa uốn éo, mắng chửi liên tục. Trì Sính vặn nước lớn, hung tợn kích thích, quyết không buông tha.
Hai người ồn ào, ngã vào bồn tắm, nửa người Ngô Sở Úy đều chìm trong nước, nửa người thì tựa lên Trì Sính.
“Miệng tôi bị lở rồi.” Ngô Sở Úy nói.
Trì Sính đưa tay nâng gương mặt ẩm ướt của Ngô Sở Úy, trầm giọng nói: “Há miệng tôi xem thử.”
“Nè, nói chuyện cũng đau.”
Người nào đó không an ủi ngược lại đen mặt, “Đau cậu còn ăn nhiều thịt dê như thế? Cậu không biết sẽ nóng trong người sao?”
Ngô Sở Úy cười hê hê, “Thịt dê anh mua rất ngon.”
“Ngày mai chuyển sang ăn chay.”
Nụ cười trên mặt Ngô Sở Úy lập tức cứng lại, đấm lên bụng Trì Sính.
“Tôi thao, dựa vào cái gì hả? Hễ đến phiên anh mua cơm thì là ăn chay, không phải là muốn lừa tiền của tôi chứ?”
Trì Sính trêu chọc, “Cậu nhiều tiền như thế, không lừa cậu lừa ai?”
“Tôi làm gì có tiền hả, tiền trên sổ sách toàn là của công ty, không phải tài sản cá nhân của tôi.”
Trì Sính cười xoa tiểu điểu cho Ngô Sở Úy, vừa xoa vừa hỏi: “Kim khố của cậu giấu không ít tiền đúng không?”
Ngô Sở Úy dựng thẳng hai mày, vội lên tiếng: “Anh đừng có ý đồ với tiền của tôi!!”
“Cậu chính là một tên thiết công kê nam châm.” (Thiết công kê: Kẻ keo kiệt bủn xỉn, kê ở đây là gà, thiết công kê có thể hiểu là không thể nhổ nỗi một sợi lông gà nào)
Ngô Sở Úy đỏ mặt, “Có ý gì?”
“Không chỉ không nhả một cọng lông, còn đi hít lông trên người công kê khác.”
Ngô Sở Úy đầu tiên là sửng sốt, sau đó hung tợn đá Trì Sính.
Mỗi lần thấy cái kiểu keo kiệt tính toán chi li của Ngô Sở Úy, Trì Sính liền ngứa ngáy, muốn nhổ một cọng lông từ người y, không phải hắn thích cọng lông này, mà là muốn nhìn dáng vẻ đau lòng nhe răng khè miệng của y.
Tắm xong, Trì Sính phun thuốc vào miệng Ngô Sở Úy, vừa phun xong, Ngô Sở Úy liền phi một tiếng, tùy tiện chửi bậy.
“Cái mùi jj gì vậy? Thật khó ngửi.”
Trì Sính đen mặt tiếp tục bắn lên miệng Ngô Sở Úy, nói xa xăm: “JJ của cậu là mùi này hả? Nào, để tôi ngửi thử?”
Nói xong đẩy Ngô Sở Úy lên giường, ra vẻ muốn vạch áo choàng ngủ lên.
“Đừng… đừng quậy…”
Ngô Sở Úy vội nắm cổ tay Trì Sính, gấp đỏ mặt nói với hắn; “Không phải anh vẫn luôn muốn một cái quần lông mới sao? Tôi mua cho anh rồi, anh thử xem có mặc được không?”
Trì Sính cầm quần lông lên xem, nhỏ hơn một cỡ, nhưng không lên tiếng, cố gắng mặc vào trong ánh mắt trông đợi của Ngô Sở Úy.
Đúng như nhân viên bán hàng đã nói, loại quần lông cừu này độ giãn cao, mặc vào không có vấn đề gì, eo và chân đều có hơi chật, nhưng cơ bản có thể chấp nhận. Chỉ là quần này quả thật hơi làm người ta khó xử, hai cái nút bị đỉnh ra, có cảm giác như sắp nổ đến nơi.
Ngô Sở Úy cũng phát hiện vấn đề này, trong lòng không nhịn được nghĩ, mẹ nó mọc jj lớn như thế làm gì?
Trì Sính mở miệng: “Nếu cậu không muốn để tôi thảm, tốt nhất nên đổi số lớn hơn.”
Ngô Sở Úy không muốn nói đây là hàng giảm giá, lại không muốn bỏ tiền mua cái mới, thế là tháo hai cái nút trên quần Trì Sính, lôi cái đó của Trì Sính ra, để lộ ra ngoài.
Lại hỏi: “Còn nghẹn không?”
Trì Sính lắc đầu.
Ngô Sở Úy có con mắt rất thoáng. “Vậy cứ mặc như thế đi.”
Cứ mặc như thế đi… mặc như thế… mặc như…
Trì Sính thò tay xuống dưới, lòng bàn tay đỡ cự long, liếc mắt nhìn Ngô Sở Úy.
“Nếu tôi mặc thế này ra ngoài, cậu yên tâm sao?”
“…”
Nằm lên giường, Ngô Sở Úy thầm nghĩ: Uông Thạc tặng Trì Sính một con rắn, Trì Sính nuôi đã bảy năm. Vậy nếu mình tặng hắn một cái quần lông cừu, hắn có thể mặc bảy năm không? Nghĩ thế, liền hỏi ra.
Trì Sính nói: “Nếu cậu chỉ mua cho tôi một cái quần này, tôi có thể mặc cả đời.”
Một câu nói cảm động tâm phế biết bao, nhưng nghe vào tai của thiết công kê nam châm đó, lập tức biến vị.
Thao, nghe ý này là chê cái này không tốt, còn muốn tôi mua cho cái khác sao?
Sau khi kịch chiến hơn N hiệp, Ngô Sở Úy vẫn có thể nói chuyện với Trì Sính vài câu, chứng minh cái mông sắt sắp sửa luyện thành rồi. Đèn đã tắt, mí mắt cũng sắp nhắm lại, Ngô Sở Úy mới nhớ ra một chuyện.
“Trì Sính, thịt dê nát tôi mua có phải đều bị anh ăn hết không?”
Trì Sính đưa tay đỡ sau gáy Ngô Sở Úy, hỏi: “Đó là nát sao?”
Thật ra mới vừa ăn hắn đã nhận ra rồi, thịt dê không thuần, bên trong có trộn thịt vịt.
Ngô Sở Úy không biết cảm giác của mình là gì: “Làm gì anh phải ăn cái đó. Trong tủ lạnh của chúng ta không phải còn rất nhiều thịt dê loại ngon sao?”
“Tôi dám vứt sao?” Trì Sính thấp giọng nói, “Tôi vứt rồi cậu sẽ liều mạng với tôi, không vứt lại đặt trong tủ lạnh, nói không chừng ngày nào đó cậu lại lén ăn.”
Ngô Sở Úy đặc biệt áy náy, nghiến răng nói: “Ngày mai tôi đi đổi quần lông số lớn cho anh.”
Trì Sính cười một tiếng: “Bỏ đi, mặc như vậy rất tốt.”
“Vậy bên trong anh phải mặc dày một chút, cẩn thận lộ gió.”
Trì Sính dùng lòng bàn tay thô ráp cọ cọ sau gáy Ngô Sở Úy, không nói gì.
Ngô Sở Úy xoay đầu, lại nói: “Nếu không thì thế này đi? Không phải anh luôn nói tôi chỉ ăn cơm không làm việc sao? Ngày mai tôi đến hầu hạ anh, anh thấy sao?”
Trì Sính ném qua một ánh mắt cực kỳ có vị đàn ông, “Vậy tất nhiên là tốt rồi.”
Thế là, suy nghĩ khác nhau, nhưng đều mang nụ cười giống nhau, hai người ôm nhau ngủ.