“Alo” Cảnh Sâm lãnh đạm nói.
“Cứ tưởng anh không bắt máy chứ!” Nam Hoàng giở giọng đùa cợt.
“Vài vấn đề chính đi!” Cảnh Sâm nhìn đống tài liệu lại cảm thấy mệt mỏi khó chịu hơn.
“Tôi cùng với Mỹ Lam về nước ra mắt bố mẹ cô ấy này!” Câu nói vừa thốt ra của Nam Hoàng làm anh giật mình, tỉnh táo đứng phắn dậy.
Chả suy nghĩ nhiều anh gọi cho Mộc Nhi, mỗi lần tiếng chuông kêu lên là chân anh nhịp mấy lần dường như vô cùng thiếu kiên nhẫn.
Đầu dây vừa bắt máy thì Cảnh Sâm đã gấp gáp hỏi:”Em về nước rồi sao?”
Mộc Khi đầu dây bên kia còn ngơ ngác, nhưng vẫn ngơ ngốc trả lời:”Vâng!”
Mộc Nhi vừa trả lời xong Cảnh Sâm đã lập tức tắt máy. Cứ thế anh đi nhanh chóng tới chỗ này. Nhưng tới lúc ba mẹ Mỹ Lam hỏi anh tới đây làm gì, thì lúc đó anh mới choàng tỉnh ra, mình tới đây làm gì?
Tên Nam Hoàng cứ thế nói lí do anh tới, vì không còn cách nào khác nên anh đành gật đầu cho qua, nhưng không ngờ nó lại thành ra thế này.
Nhìn tờ đơn trước mặt mà anh không biết mình nên làm gì. Chỉ quay sang nhìn Mỹ Lam và đúng lúc cô cũng đang nhìn chằm chằm anh. Anh nhẹ nhàng nói:”Em thật sự muốn bỏ anh sao?”
Câu nói của anh chỉ là một câu nói đơn thuần bình thường nhưng nó lại làm cô cảm thấy có gì đó khó chịu, cảm động. Cô không nói gì im lặng cứ như là câu trả lời của cô. Anh đẩy lại tờ giấy đến trước mặt ba Mỹ Nam anh nói:”Con không ký đâu!”
Câu nói của anh làm cả ba người giật mình nhìn chằm chằm anh.
!!!!Cô vít đã quay lại và lợi hại hơn xưa nên mọi người nhớ vệ sinh tay đồ dùng sạch sẽ, ra đường nhớ đeo khẩu trang, cách xa nhau hai mét để giảm thiểu ca mắc nữa nhá. Chúc các độc giả khỏe mạnh trong mùa dịch này!!!!