Điền Hổ và Lưu Chương đều dở khóc dở cười, tên tướng quân mặt đen giờ cách bọn họ cả trăm bước chân, làm sao giết hắn ? Chỉ một lúc nửa, quân thủ thành toàn bộ bị diệt, đến lúc đó ba nghìn người vây khốn, dù có là thần tiên cũng khó thoát.
– Hai người các ngươi tránh ra !!
Triệu Tử Văn im lìm một lúc rồi chậm rãi nói
Lưu Chương và Điền Hổ cũng không biết hắn muốn làm gì, nhưng cũng lui ra ba bước, bọn hắn muốn nhìn xem, Triệu Tử Văn đến tột cùng muốn làm cái gì.
Triệu Tử Văn lạnh lùng nhìn tên tướng quân mặt đen lúc này đứng cách đó khoảng trăm bước, lúc này hắn đang tươi cười đầy âm hiểm nhìn năm trăm quân thủ thành sót lại, không để ý tới ba người Triệu Tử Văn, quân thủ thành mới là thứ hắn coi trọng, ba người kia chỉ một lúc sau sẽ đổ máu mà chết, Tôn tướng quân hoàn toàn khinh thường, không thèm để ý tới bọn họ.
Lưu Chương thấy bộ dáng khinh thường của tên tướng quân tức giận nghiến răng, bất quá bị hơn ngàn người bao vây, hắn cũng vô pháp.
– Sát !!
Triệu Tử Văn bỏ trường kiếm gầm lên một tiếng, tay phải giơ cao lao tới một bước dài, lợi dụng xung lực gia tăng thêm sức lực cho cánh tay, cỗ lực lượng tích súc trong nháy mắt bùng nổ, Hồ Đầu Thương trong tay bắn vụt đi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnFULL.vn
– Vù !!!
Một tiếng gió rít rợn người vang lên, Hổ Đầu Thương nặng hơn trăm cân như một tia chớp bay về phía tên tướng quân mặt đen, ngọn thương rít gió cuốn tung bụi đất trên đường bay.
– Tướng quân cẩn thận !
Không biết ai là tên đầu tiên hô lớn
Tên tướng quân mặt đen lúc này đang nhìn quân sĩ thủ thành bị chém giết, vô cùng hứng khởi, đột nhiên nghe thấy tiếng người kêu to vội vàng quay đầu lại, trong phút chốc hắn nhìn thấy một cây thương vùn vụt như tiễn rời cũng lao về phía hắn, tốc độ cực nhanh, nhìn như một tia chớp, hắn trợn to đôi mắt, thần tình hoảng hốt.
– Phập !!!!
Một thanh âm vang lên, ánh mắt Tôn tướng quân tràn ngập vẻ không cam lòng, nhìn trường thương xuyên thủng qua ngực hắn trân trối rồi dần dần ngã xuống.
Biến hóa này khiến tất cả binh lính thủ thành và quân phản loạn ngây người ngưng chiến, ánh mắt kinh ngạc, chiến trường đột nhiên tĩnh lặng, bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy một người có thể phi thương như mâu, cũng chưa bao giờ nghĩ rằng có người ném “mâu” mà có tốc độ như cũng tiễn, càng kinh khủng hơn nữa, cây thương lớn kia, trọng lượng có hơn trăm cân.
Tất cả tướng sĩ mở to hai mắt, nhìn tên tướng quân mặt đen nằm trong vũng máu, Điền Hổ và Lưu Chương cũng há hốc mồm, không nói ra lời:
– Đã chết ? Cứ như vậy mà chết ?
– Giết !!
Triệu Tử Văn nhặt trường kiếm, chỉ về phía quân địch phía trước lạnh lùng hét lớn, Tôn tướng quân vì khinh địch mà chết thảm, có lẽ, nếu hắn lưu tâm thì sẽ né được nhát thương này.
– Giết !! Giết !! Giết !!
Quân thủ thành hồi phục tình thần, thấy thủ lĩnh quân phản loạn bị giết, sĩ khí tăng vọt, đồng thanh thét lớn.
Bọn sơn tặc thấy Tôn tướng quân đã chết, lại thấy Triệu Tử Văn như sát thần, sát khí tưng bừng, bọn họ không kìm nổi sự sợ hãi, nhanh chóng lui lại, môn tên thủ lĩnh sơn tặc hét lớn:
– Các huynh đệ, Tôn tướng quân đã chết, viện quân sắp tới, chúng ta rút lui !!!
Home » Story » siêu cấp thư đồng » Chương 125: Cầm Vương