Tô Mộng cười nhẹ một tiếng, không trả lời câu hỏi của Kane, nhưng vào khoảnh khắc bước chân ra ngoài, quay đầu lại nhìn về phía Kane nói một câu trả lời không liên quan: “Tôi lúc này tin chắc rằng, cô ấy không hề hãm hại và giết người, đồ ngốc nghếch đó không thèm!”
Nói xong, bước chân của Tô Mộng cũng nhanh nhẹn thoải mái hẳn lên…
Nếu như người phụ nữ ngốc nghếch đó hãm hại và giết người, thì sẽ không phải đi đến bước đường thê thảm như thế này.
Có điều vừa nãy, bản thân suýt chút nữa thì cũng tin rôi
– thật là có sức thuyết phục.
Nếu như Giản Đồng không làm, thì tại sao phải ngồi tù? Nếu như Giản Đồng không làm, thì tại sao đến cả bố mẹ ruột của cô cũng không nhận cô nữa? Nếu như Giản Đồng không làm, thì Trâm Tu Cẩn sao lại có thể ra tay với cô được? Bạn xem…
Tư duy như vậy của nhân loại, trên thể giới này mỗi ngày đều đang trình diễn.
Vốn không chỉ có mỗi chuyện của Giản Đồng.
Tình tiết vụ án của quốc gia nổi tiếng nào đó: Nếu như bạn không va phải người ta, thì tại sao phải đỡ người bị hại đó dậy? Khiến cho bây giờ ai cũng không dám dễ dàng đi làm việc tốt.
Tô Mộng đuổi theo…
Vào lúc này, không thể để người phụ nữ ngốc nghếch đó một mình.
Nhưng khi cô đuổi ra ngoài, có tìm thế nào, cũng không tìm được Giản Đồng…
Không phải chứ, chân của người phụ nữ đó không được nhanh nhẹn, mà vào cái giờ này, sao có thể chạy đi đâu mà không tìm thấy chứ? Nhưng, người phụ nữ đó thực sự chạy đi đâu mà không tìm thấy rồi! Tô Mộng lại nói, có lẽ nào là về kí túc xá rồi không? Vội vàng chạy đến kí túc xá của Giản Đồng, dùng chìa khóa dự phòng, mở cửa ra, bên trong









– —————–