Gã đau đến mức trước mắt tối sầm, hồn phiêu phách tán.
Đến khi hắn ta lấy lại tinh thần, phát hiện mình đã bị ấn lên tường, toàn thân chỗ nào cũng đau.
Đầu đinh há mồm định kêu ”cứu”, đáng tiếc đối phương phản ứng còn nhanh hơn, lập tức nhét đồ vào miệng hắn ta. Chữ ”cứu” vừa mới hét được một nửa, đã bị biến thành chữ ”chíp” (*).
(*)Ở đây ông đầu đinh định kêu cứu 救 /jiù/ nhưng chưa kịp nói hết chữ đã bị bịt mồm nên chữ chỉ còn 叽 /Jī/ nghĩa là chíp (tiếng chim kêu ấy).
Hắn ta giãy giụa mãi vẫn không được, đành im lặng nghe lời.
Người ấn đầu đinh là Du Hoặc.
Hắn nghiêng nghiêng đầu với Tần Cứu, ý bảo anh có thể bắt đầu ép cung rồi. (Bản edit từ nhà WONDERLAND @ourcutehome chỉ đăng trên Wattpad và WordPress, nghiêm cấm repost.)
Tần Cứu nhặt mũi tên ở dưới chân lên.
Anh quay đầu liếc nhìn xung quanh một cái, chỗ này là góc tường, những người khác vẫn đang trốn ở đâu đó, tạm thời sẽ không có ai nhìn thấy.
Anh vuốt ve mũi tên nhọn, đi đến bên Du Hoặc, cúi đầu hôn đối phương một cái, nói: ”Nghiêng đầu là sao? Tôi không hiểu cho lắm.”
Du Hoặc: ”………”
Tần Cứu lại hôn hắn thêm một cái nữa: ”Vẫn không chịu nói chuyện à?”
Du Hoặc: ”…….”
Đầu đinh đang đưa lưng về phía bọn hắn: ”?”
Hắn ta tưởng Tần Cứu đang hỏi mình, lập tức ngửa cổ lên ơ ơ giận dữ, rõ là mồm tôi đang bị bịt như thế này thì bảo nói chuyện bằng mông à?
Tần Cứu nhét mũi tên vào trong balo, ấn đầu hắn ta vào tường, thản nhiên nói: “Không vội, chờ một chút đã.”
Đầu đinh: ”?”
Có lẽ là do tình huống này quá buồn cười, hoặc cũng có thể là do Tần Cứu quá “quởn”, Du Hoặc cuối cùng vẫn không im lặng nữa.
Hắn ”chậc” một tiếng, nói với tên quấy rối: ”Xử lí cái thằng thiểu năng trí tuệ này đã.”
Đầu đinh: ”???”
”Được thôi, không thành vấn đề.” Quấy rối xong tâm tình có vẻ tốt hơn, anh nhanh chóng đồng ý, xoay người nói với đầu đinh: ”Nào, hỏi chút, cậu là thí sinh hay người dân trấn này?”
Đầu đinh: ”Ưm ưm ưm”
Tần Cứu ”ồ” một tiếng: ”Tôi quên mất cậu đang bị bịt miệng.”
Anh lấy cái thứ màu đen sì ra, hỏi Du Hoặc: ”Cái gì vậy?”
”Bao tay.” Du Hoặc nâng tay phải trống hoắc lên: ”Đụng xác chết khô rồi còn dầu nhớt, dơ.”
Đầu đinh nghe được xém tí đã té xỉu.
”Cái đệt mẹ, mày dám lấy cái này —”
Hắn ta vừa mới chửi được một nửa, Tần Cứu đã nắm lấy miệng hắn ta, ve vẩy chiếc bao tay vô cùng sạch sẽ cười nói: ”Tôi đề nghị cậu nói chuyện cho đàng hoàng một chút, còn không thì tôi cho cậu câm miệng luôn.”
Đầu đinh hoảng sợ nhìn anh, một chữ thô tục cũng không dám nói ra.
”Cậu là thí sinh hay người dân?” Tần Cứu hỏi.
Đầu đinh nhấp môi.
Tần Cứu: ”Được rồi, thí sinh.”
Nếu thực sự là người dân trong thị trấn, chắc chắn là sẽ rất khó hiểu khi nghe từ “thí sinh”.
Tần Cứu: ”Vậy là cậu vào bài thi này và còn nghe được rằng, tên nỏ dùng để giết người trong gương, nhưng cậu vẫn lãng phí mà lại không tiếc một chút nào.”
Đầu đinh nói: ”Tôi….. tôi bắn sai rồi! Súng còn có thể cướp cò mà, với lại tôi có biết mấy người cũng là thí sinh đâu, lỡ như là người trong gương thì sao?”
Tần Cứu cười một tiếng: ”Người trong gương chắc sẽ biết vô gara tìm vũ khí hay sao?”
Môi đầu đinh giần giật, không chối được nữa.
”Tốn mười mấy mũi tên mà chưa bắn trúng được người nào.” Tần Cứu vỗ vỗ vai gã nói: ”Loại người như vậy đừng có mà dùng nỏ, mắc công không cẩn thận lại giương nỏ sai thì chắc đi đầu xuống đất, đúng không?”
Đầu đinh: ”……”
”Không nói gì chắc là chịu rồi ha?” Tần Cứu lấy túi của hắn ta, lại cầm nỏ của hắn, xong việc còn nói một câu: ”Coi như tặng một phần quà gặp mặt đi, cảm ơn nhiều.”
Đầu đinh xém tí nữa là thổ huyết luôn rồi.
”Chỗ này chỉ có hai người thôi sao?” Du Hoặc nói.
Đầu đinh nói: ”Không, còn mấy người… ở trên tầng nữa. Chúng tôi không được may mắn cho lắm, vừa vào phòng thi đã đụng trúng người trong gương. May mắn là gặp một người dân trong thị trấn này, lấy được nỏ và tên của anh ta, vài người còn giết được người trong gương rồi trốn vào đây.”
Họ đến đây rất gấp gáp, chạy thẳng lên đỉnh của tòa nhà để trốn vào một căn phòng nhỏ. Vốn dĩ họ muốn xây dựng một căn cứ ở đây để quan sát những người bên dưới qua cửa sổ.
”Chúng tôi chưa lục soát nơi này kỹ càng, nên hai người bọn tôi mới xung phong đi xuống lầu. Kết quả thì gặp mấy anh đi vào.” Đầu đinh nói.
Du Hoặc nhìn thoáng lên trên lầu, hỏi: ”Vậy là có hơn hẳn một cái nỏ này, và còn có hơn hẳn một mũi tên nữa này?”
Đầu đinh cảnh giác: ”Anh muốn làm gì?”
“Những người trên lầu cũng khốn nạn như cậu thôi nhỉ? Thế thì chúng tôi bắt chước các người thôi.” Tần Cứu nói.
Tầng bốn, trong phòng chiếu phim.
Một chàng trai với dáng vẻ thư sinh đứng đó nghiêm nghị, cất lên lời nói thiết tha xoa dịu nhóm người đối diện, “Thật mà, mọi người đừng lo, tôi đã tính rồi. Sáu người là chế độ tổ đội tốt nhất rồi, chúng ta là một đội rất tuyệt vời. Lý do thì tôi sẽ nói sau.”
“Nói tóm lại, nếu ba mũi tên nỏ giết được một người trong gương, sáu người được coi là đội cao thủ. Hạn chế duy nhất là ít người hơn một chút. Nếu có thêm bốn người, chúng ta sẽ trở thành mục tiêu sống.”
“Nhưng không sao, đừng lo lắng. Chưa kể chúng ta còn đang đi tuần tra, chỉ nói về những thí sinh khác, rất ít đội sẽ tụ họp được những người như thế.”
“Có rất nhiều yếu tố cần xem xét. Vừa vào phòng thi, trước tiên phải chọn mèo nhà, có thể tìm được vũ khí thì cứ tìm vũ khí, ai là người nghĩ đến việc lập nhóm đầu tiên? Đây có phải là một việc ngoài ý muốn hay không?”
”Cho nên cứ yên tâm đi, chắc chắn sẽ không sao đâu.”
Vừa dứt lời, cửa đã bị gõ, tiếng gõ rất nhẹ nhàng.
Học sinh khó chịu nói: ”Ai vậy?”
Cậu ta mở cửa ra thì thấy đầu đinh mặt mũi bầm dập đứng ở đó: ”Tôi bị cướp.”
”Hả?” Mọi người sửng sốt: ”Ai vậy? Ai mà gan vậy? Chúng ta nhiều người đến vậy mà!”
”Chính là…”
Đầu đinh nghiêng người bao nhiêu, bóng người phía sau càng nhiều thêm bấy nhiêu.
Đếm đếm, 8 người.
Mọi người trong phòng lập tức đứng lên, vẻ mặt hoảng sợ.
Con mẹ nó không chỉ là 10 đâu!
Mà là 14 đó!