“Đánh cược thì đánh cược, tôi còn sợ một thằng bám váy đàn bà như nó sao!”
Nhớ lại chuyện xảy ra ban ngày, Sáu Sẹo lại càng tức giận.
Gã ta đã chắc chắn Lý Dục Thần là tên lừa đảo.
Thái Vĩ Dân gật đầu nói: “Được rồi, nếu không có ai phản đối thì hãy tiến hành đặt cược. Tôi làm nhà cái, mọi người chơi. Đặt cược theo quy tắc cũ, muốn đặt bao nhiêu thì đặt”.
“Tôi cược hai trăm ngàn vào Sáu Sẹo thắng. Anh Sáu là nhân vật có tiếng tăm ở thành phố Hòa chúng ta, tôi tin tưởng anh sẽ không lừa gạt chúng tôi”.
“Tôi cũng cược năm trăm ngàn vào Sáu Sẹo”.
Có tổng cộng khoảng 10 người trong bàn cược, họ bắt đầu đặt cược lần lượt, hầu hết đều đặt cược vào Sáu Sẹo.
Sáu Sẹo bắt chéo chân cười lạnh nói: “Thằng nhóc, chắc là cậu không hiểu, muốn giở trò lừa đảo ở trước mặt anh Sáu thì cậu còn non lắm. Bây giờ cậu quỳ xuống gọi tôi một tiếng ông nội thì tôi còn rủ lòng thương mà cắt lưỡi cậu thật nhanh để cậu bớt đau khổ”.
Nghe gã ta tự tin nói như vậy, những người chưa đặt cực còn lại cũng bắt đầu đổ tiền vào Sáu Sẹo.
Chỉ còn lại ông chủ Chu của Vụ Châu là chưa đặt cược.
“Ông chủ Chu, anh là người muốn tham gia đánh cược, sao còn chưa cược vào?”, Thái Vĩ Dân hỏi.
“Trên bàn có hơn 3 triệu đều cược vào một bên, vậy thì chơi cái gì nữa?”, ông chủ Chu cười ha hả nói: “Hay là như vậy đi, tôi đặt cược thêm 1 ít, hai triệu đặt vào Sáu Sẹo thắng. Ông chủ Thái chắc là không đến mức không trả nổi tiền đúng không?”
Như vậy ở bên cược Sáu Sẹo thắng ngay lập tức đã có 5 triệu.
Nói cách khác, nếu Sáu Sẹo thắng, chưa nói đến chuyện Lý Dục Thần cắt lưỡi, Thái Vĩ Dân còn phải bỏ ra năm triệu.
Khuôn mặt của Thái Vĩ Dân trở nên rất khó coi.
Rõ ràng gã ta không hề mong đợi vụ cá cược này nghiêng về hẳn một phía.