Bên dưới tẩm điện của Vương hậu có một tầng hầm.
Bên trong được bố trí rất ấm áp, có một trong năm cung nữ đang ôm đứa nhỏ, ca hát.
Cô ta nghe thấy tiếng bước chân, cứ tưởng là Lucia đến, cô ta còn có chút buồn bực.
Ngày thường, cô ta rất ít khi tới đây, bởi vì cứ nhìn thấy đứa nhỏ này là cô ta sẽ tức giận.
Cô ta tiến lên hành lễ, một khắc khi nhìn thấy Diên kia thì sửng sốt.
“Cậu là ai? Đây là tẩm điện của vương hậu…”
Lời của cô ta còn chưa nói xong thì đã bị người bắt lấy, đứa nhỏ cũng bị cướp đi.
Đứa nhỏ vừa rời khỏi lòng cô cung nữ thì bắt đầu gào khóc, tiếng khóc cực kỳ vang dội.
Nhưng khi được đưa vào lòng Diên, đứa nhỏ này lại an tĩnh lại cứ tựa như kỳ tích vậy.
Ngay cả cung nữ cũng khiếp sợ một hồi.
Đứa nhỏ này cực kỳ sợ người lạ, ngày thường phải do tự cô ta ôm, người khác không được chạm vào một chút nào hết, nhưng hôm nay…
Diên nhìn cô bé phấn điêu ngọc mài trong lòng mình, gương mặt phương đông có vẻ hơi nhu hòa, đôi mắt to đen như quả nho, tròn tròn nhìn cậu ta.
Mặt mũi còn chưa thành hình hết, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn nhiều nếp nhăn, nhưng lờ mờ vẫn có thể nhìn thấy được một chút bộ dáng của Hứa Trúc Linh.
Cô bé vừa mới khóc lóc âm, trên lông mi còn vươn nước mắt trong suốt, giờ phút này đang chớp chớp mắt, tò mò mà nhìn cậu ta.
“Nhìn chú làm gì hả?”
Cậu ta còn hỏi, lập tức lại cảm thấy mình cứ như là đàn gảy tai trâu vậy.
Đứa nhỏ mới bây lớn thế này, làm sao nghe hiểu được lời nói của cậu ta được chứ?
“Ha ha”
Con nhóc kia đột nhiên vui vẻ nở nụ cười, hoa chân múa tay cực kỳ Vui sướng.