Hắn nhìn Hà Yến trêu ghẹo hỏi, “Hà đại nhân cũng nhìn trúng sao?”
“Nếu đệ đã nhìn trúng, sao ta có thể giành với đệ được?”
Hà Yến cười to, quay đầu chỉ vào Lý Dung nói, “Người đứng ở dãy cuối cùng đó”, ông khẽ vẫy tay, “Lại đây đi. Hôm nay khách quý nhìn trúng ngươi, một vị đại nhân anh tuấn nhường này, ngươi hẳn đang mừng thầm trong lòng nhỉ!”
Vừa nghe thấy vậy, tất cả vũ cơ đều bật cười, nhưng người hầu rượu chỉ thấy sốt ruột, vội vã tiến lên nói, “Đại nhân, nàng ấy chỉ là thanh quan* ở đây…”
(*清倌女, chỉ những hầu nữ chỉ bán nghệ hoặc hầu rượu tiếp chuyện)
“Đây là một trăm lượng”, Bùi Văn Tuyên không đợi đối phương nói xong, trực tiếp lấy ngân phiếu ra đặt lên bàn. Thấy đối phương chợt sững người, Bùi Văn Tuyên lại cười nói, “Ngươi nói xem, số bạc này ta nên cho ngươi hay cho bà chủ của các ngươi nào?”
Số tiền nhiều như vậy đã đủ chuộc thân cho một vũ cơ, nếu chúng đến tay bà chủ, dù là thanh quan cũng phải tiếp khách.
Người hầu rượu được Thanh Hà dặn dò, đương nhiên biết Lý Dung không phải người ở đây, hắn nhanh chóng tìm lý do muốn giúp Lý Dung giải vây, nhưng còn chưa kịp nghĩ ra cách thì Lý Dung đã hành lễ nói, “Ta không thể khiến ca ca khó xử”
Nói rồi, Lý Dung bước ra khỏi đội ngũ, đi đến trước mặt Bùi Văn Tuyên, dùng chất giọng khàn khàn đầy cung kính hành lễ với Bùi Văn Tuyên, “Hầu hạ đại nhân vốn là chuyện đương nhiên, công tử không cần lãng phí như vậy đâu ạ”
Đùa nhau sao, một trăm lượng lận đó!
(Tây: anh nhà biết chị nhà tiếc tiền nên chơi ngay chiêu bài chọc trúng vào điểm yếu 😂, dùng tiền kiếm chung với nóc nhà để bao nóc nhà hầu rượu, thật sự vi diệu)
Bùi Văn Tuyên chưa từng được Lý Dung đối xử cung kính như thế, trong lòng không khỏi trào dâng một khoái cảm chưa bao giờ được trải nghiệm. Hắn mỉm cười nhìn Lý Dung, khẽ vỗ vị trí bên cạnh mình, “Cô nương ngồi đi”
Lý Dung nghe vậy hận đến ngứa răng.
Nhìn bộ dáng dịu dàng quan tâm kia của hắn, chắc chắn đầu óc đã bị sắc đẹp làm cho mê muội rồi.
Nhưng nàng vẫn muốn xem xem Bùi Văn Tuyên còn dám làm đến mức độ nào, vì thế nàng hành lễ xong, cố tình yếu đuối lại nũng nịu đáp, “Tạ ơn đại nhân”
Hà Yến thấy Lý Dung như vậy liền bật cười to, “Quả thật hiểu chuyện”
Ông nhường lại vị trí bên cạnh Bùi Văn Tuyên, đứng dậy trở về chỗ ngồi của mình, sau đó gọi ba cô nương đến, trái một cô phải một cô, còn thêm một người đang quỳ gối phía sau để ông ta dựa vào, hình ảnh kia trông cực kỳ thoải mái, vui vẻ.
Mà những quan viên khác cũng gọi cô nương đến, mỗi người ôm ít nhất một cô, bọn họ thi nhau mời rượu, nói chuyện phiếm, những cô nương không được chọn trúng tiếp tục khiêu vũ, không khí chẳng mấy chốc cực kì náo nhiệt.
Lý Dung vòng qua bàn nhỏ, ngồi xuống cạnh Bùi Văn Tuyên, Bùi Văn Tuyên quay đầu sang, dịu dàng đánh giá nàng từ trên xuống dưới một lượt. Lý Dung cúi đầu, ngoài mặt giả vờ như ngượng ngùng, nhưng trong lòng lại lo lắng không biết bản thân có bị đôi mắt tinh tường của Bùi Văn Tuyên nhìn ra không.
Về phần Bùi Văn Tuyên, khi nhìn bộ dáng thẹn thùng hiếm có này của Lý Dung, chỉ thấy trái tim mềm nhũn, hắn vươn tay nắm lấy tay nàng, dịu dàng hỏi, “Mặc ít như vậy nàng có lạnh không?”
“Cũng ổn ạ”, Lý Dung lí nhí đáp, “Ngoài trời quả thật có chút lạnh, nhưng vào phòng rồi thì không lạnh nữa”
Bùi Văn Tuyên nghe vậy cũng không nhiều lời, hắn lập tức cởi áo ngoài ra, vòng tay khoác lên người nàng.
🌸 Xem ở Wattpad chính thức để ủng hộ editor nhé 🌸
Hà Yến ở bên cạnh nhìn thấy vậy không khỏi bật cười, “Cô nương người ta cố ý mặc thiếu vải để hấp dẫn đệ mà đệ lại khoác áo che lại, Bùi đại nhân, đệ thật sự biết thương hương tiếc ngọc đấy”
“Hai tay của tiểu muội muội này đều lạnh cóng cả rồi”, Bùi Văn Tuyên quay đầu đáp, hắn dựa lưng vào ghế, cũng thuận tay ôm Lý Dung vào lòng, tiếp đến nâng ly nói, “Nếu không biết thương tiếc, nhỡ đâu vì lạnh mà có chuyện gì thì phải làm sao ạ?”
Nói vậy nhưng động tác của hắn lại cực kỳ dịu dàng, song cứ nghĩ đến việc Bùi Văn Tuyên hiện tại có lẽ không nhận ra mình, nội tâm Lý Dung liền có chút hậm hực, chua chát.
Nàng dựa vào lòng Bùi Văn Tuyên, nghe Bùi Văn Tuyên hỏi, “Nàng tên gì?”
“Thanh Hà ạ”
Lý Dung dùng tên của vũ nương kia, Bùi Văn Tuyên khẽ gật đầu, “Là một cái tên hay”
“Chỉ là học chút văn vẻ, không đáng nhắc đến ạ”
Lý Dung không hề nể mặt Bùi Văn Tuyên, trực tiếp nói thẳng tên mình không có gì đáng để khen ngợi. Bùi Văn Tuyên lại không giận, chỉ cười hỏi, “Nàng năm nay bao lớn rồi? Đủ hai mươi tuổi chưa?”
“Dạ chưa”, Lý Dung đóng kịch vô cùng nghiêm túc, “Nô gia năm nay sắp mười chín”
“Tuổi này cũng không thể xem là nhỏ nữa”, Bùi Văn Tuyên nhìn Lý Dung ra sức đối phó với mình, chỉ thấy vô cùng thú vị, “Nàng đã có người trong lòng chưa?”
“Dạ có”
“Ồ? Hắn tên gì? Là người như thế nào?”, Bùi Văn Tuyên thấy Lý Dung quá đáng yêu, không kiềm được muốn trêu ghẹo nàng. Lý Dung thấy Bùi Văn Tuyên có hứng thú nói chuyện với một tiểu cô nương như thế chỉ thấy giận sôi máu, “Hắn tên Bùi Thiết Ngưu*, là một tên ngốc”
(*Bò sắt, ý mắng anh nhà là ngu như bò 😂)
Bùi Văn Tuyên, “…”
Hắn nghe được sự giận dỗi trong ngữ khí của Lý Dung, khi nhìn kĩ lại, tuy thấy Lý Dung đã cố gắng kiềm chế nhưng trong mắt vẫn lộ ra chút phẫn nộ không che giấu được.
Hắn nhìn một chốc liền vỡ lẽ.
Nàng đang ghen.
Nghĩ đến chuyện Lý Dung ghen vì hắn, Bùi Văn Tuyên nhất thời vui đến nỗi muốn ôm chặt lấy nàng và hôn thật sâu. Nhưng khi nhớ đến Hà Yến còn đang ở đây, hắn cũng không tiện thể hiện quá nhiều cảm xúc không nên có trước mặt Hà Yến, vì thế hắn chỉ cười gật đầu nói, “Vừa hay, ta cũng họ Bùi”, tiếp đến Bùi Văn Tuyên ghé vào bên tai nàng, cố nén ý cười nói, “Nàng có thể gọi ta là Bùi ca ca”
Nàng không muốn gọi hắn là Bùi ca ca, nàng chỉ muốn đập bể đầu hắn.
Nhưng nàng không thể tỏ thái độ gì mà chỉ có thể đỏ mặt, thấp giọng “vâng” một tiếng.
“Bùi đại nhân hình như rất thích vị cô nương này nhỉ?”
Hà Yến thấy thái độ của Bùi Văn Tuyên dành cho Lý Dung cực kì dịu dàng, không khỏi trêu ghẹo nói, “Nhìn bộ dáng săn sóc này xem, chưa biết chừng Công chúa còn chưa được như vậy nữa là”
Lý Dung nghe vậy, lập tức liếc Hà Yến một cái.
Nói hay lắm, nàng ghim ông ta rồi đó.
Bùi Văn Tuyên cũng không phủ nhận, “Công chúa đương nhiên tôn quý, nhưng cô nương ngoan ngoãn này, đệ cũng thích”
“Vậy đệ còn không nhanh nhanh bảo cục cưng của đệ kéo khăn che mặt xuống để mọi người nhìn xem”
Có người lớn tiếng cười vang, thân thể Lý Dung cứng đờ, sau đó nàng nghe thấy Bùi Văn Tuyên nói, “Kéo xuống để mọi người nhìn, lỡ như diện mạo quá đẹp, huynh giành với ta thì sao”
“Bùi đại nhân, ta bảo đảm không giành cục cưng này của ngươi đâu”, người ban nãy khoa trương cười to nghiêm túc nói, “Vũ cơ của mọi người đều đã tháo khăn che mặt hết rồi, nếu nàng ta không tháo sẽ rất bất công, đúng không?”
“Thôi bỏ đi”, Bùi Văn Tuyên ôm lấy Lý Dung, không chút để ý nói, “Ta thật sự rất khó tính, khó khăn lắm mới nhìn trúng vòng eo này, lỡ như gương mặt không hợp ý ta, đêm nay hẳn phải giường đơn chiếc bóng rồi”
Nói xong, Bùi Văn Tuyên liền đổi đề tài, nhìn về phía Hà Yến nói, “Hà ca, lần khoa cử này thật sự do Vương đại nhân quản lý à?”
“Công việc của Thượng Thư đại nhân vừa nhiều vừa nặng”, Hà Yến nghe Bùi Văn Tuyên nói đến chính sự lại chẳng phải chuyện lớn liền tùy ý đáp, “Dù thật sự là ông ta quản lý đi chăng nữa, trên thực tế cũng không phải như vậy. Khoa cử lại không phải chuyện gì to tát, một đám học sinh nghèo muốn cá chép vượt vũ môn…”, Hà Yến nhấp một ngụm rượu mà vũ cơ đút cho, hờ hững nói, “Thượng Thư đại nhân làm gì có thời gian quản lý được nhiều chuyện như vậy?”
Nói xong, ông ta liền hôn vũ cơ.
Vũ cơ cười khúc khích muốn trốn, ông ta liền đuổi theo, mọi người thấy vậy cũng học theo, tình hình nhất thời hỗn loạn.
Bùi Văn Tuyên lẳng lặng ngồi nhìn họ đùa giỡn ầm ĩ, trông như tách biệt với bầu không khí hiện tại. Khi Hà Yến trêu chọc hắn đang xấu hổ vì lần đầu đến đây, hắn đáp lại rằng, “Đệ chỉ không quen làm vậy trước mặt nhiều người thôi”
Sau đó, Bùi Văn Tuyên hỏi một chút về tình hình của Lại bộ, nghe qua đều là mấy chuyện vặt vãnh, không quan trọng. Lý Dung dựa vào lòng Bùi Văn Tuyên, vừa cảm nhận tay hắn từng nhịp từng nhịp vỗ lên lưng mình vừa lắng nghe cuộc đối thoại chẳng có chút giá trị kia, chẳng bao lâu sau, Lý Dung không khỏi có chút buồn ngủ.
Những người xung quanh đua nhau mời rượu, nhưng họ lại không uống mà đưa cho vũ cơ. Đến lượt Bùi Văn Tuyên, Bùi Văn Tuyên lại nhận hết, một ly cũng không để Lý Dung uống.
Càng gần lúc tàn tiệc, mọi thứ dần trở nên không còn quy củ gì, đám đông nhiệt huyết sôi trào, còn mượn rượu làm càn.
Bùi Văn Tuyên vừa dò hỏi chuyện khoa cử ở Lại bộ với nhóm người Hà Yến, vừa đối phó đám đông đến mời rượu. Loại rượu này tuy số độ không cao, thậm chí có chút nhẹ, nhưng một khi uống nhiều vẫn sẽ say, khiến mọi phản ứng và lý trí đều trở nên chậm chạp.
Cũng chính vì đầu óc trở nên chậm chạp, hắn vô thức bắt đầu chú ý xung quanh. Những người xung quanh hắn sớm đã mạnh ai nấy tự tìm niềm vui cả rồi. Có thể nói, bọn họ chẳng chút cố kỵ, Bùi Văn Tuyên dời mắt không nhìn, nhưng rất khó để phớt lờ Lý Dung đang nằm trong lòng.
Lý Dung dựa vào lòng hắn đã khá lâu, dường như vì mệt nên nàng đã rơi vào trạng thái mơ mơ màng màng, trông chẳng khác gì một chú mèo nhỏ.
Bùi Văn Tuyên cúi đầu nhìn, dưới ánh nến mờ ảo, hàng mi nàng vừa dày vừa dài, sắc môi như đóa anh đào, hai môi hơi hé ra, thấp thoáng để lộ chút đầu lưỡi.
Bùi Văn Tuyên rũ mắt, cầm ly rượu lên uống cạn, sau đó quay đầu tiếp tục bàn chính sự với Hà Yến.
Hà Yến đã nói xong toàn bộ lưu trình của kì khoa cử, Bùi Văn Tuyên thong thả hỏi, “Vậy theo như những gì Hà đại ca nói, những chuyện chúng ta cần lo liệu cũng không nhiều nhặn gì nhỉ?”
Bùi Văn Tuyên nói xong, bàn tay vốn đặt trên người Lý Dung bất giác chậm rãi di chuyển xuống phía dưới.
Chiếc áo ban nãy hắn khoác cho Lý Dung chẳng khác gì tấm chăn đắp lên người nàng, tác dụng ban đầu là để chắn lạnh, nhưng hiện tại đã trở thành một tấm màn che tốt nhất.
Không ai có thể phát hiện hắn đang táy máy gì phía sau chiếc áo đó, chỉ có Lý Dung vào khoảnh khắc tay hắn bắt đầu di chuyển, cả người phút chốc cứng đờ.
Bùi Văn Tuyên biết nàng đã tỉnh, nhưng hắn vẫn giả vờ không biết, thái độ nhàn nhã thong dong như thể chưa có gì xảy ra.
“Quả thật cũng không nhiều”, Hà Yến thở dài, hàm ý sâu xa nói, “Nhưng cửa ải quan trọng nhất là do chúng ta quản lý, đương nhiên cũng không thể nói là ít được…”
Hà Yến khẽ cười, không nói tiếp nữa.
Lý Dung nghe đến đây, thần trí lập tức tỉnh táo lại.
Nàng dựa vào lòng Bùi Văn Tuyên giả vời như đang ngủ, nhưng thực chất lại đang nghe lén hai người nói chuyện.
Bùi Văn Tuyên biết rõ nàng sẽ làm vậy nên hành động càng càn quấy hơn.
“Vậy… Chúng ta phải làm thế nào ạ?”, Bùi Văn Tuyên cầm ly rượu lên, “Cách thức của những người bên dưới, hẳn không chỉ có một loại đâu nhỉ?”
Bùi Văn Tuyên lại nhấp một ngụm rượu.
Lý Dung cắn chặt khớp hàm, khống chế bản thân không phát ra bất kì âm thanh nào.
Nàng nhất định không được nảy sinh bất kỳ cảm xúc hay phản ứng gì.
Tuy bằng trực giác, nàng nghĩ Bùi Văn Tuyên đã nhận ra nàng, nhưng cứ nghĩ đến chuyện Bùi Văn Tuyên không nhận ra mình mà vẫn có thể làm ra những chuyện thế này, nàng trong vô thức chỉ thấy phản cảm.
Sự kháng cự cùng cảm giác mà Bùi Văn Tuyên mang đến cứ thể trộn lẫn vào nhau, chẳng khác gì đang bỏ đường vào dấm, khiến mọi hương vị dần rõ ràng hơn.
Thật ra Bùi Văn Tuyên cũng không làm gì quá đáng, hắn chỉ như đang vuốt ve một vật trân quý, một cây đàn cổ, nhẹ nhàng lần theo từng tấc da thịt, nhưng cũng chính vì sự khuất phục sau khi phản kháng lại không thể bộc lộ hay lên tiếng phản đối, càng khiến mọi giác quan được phóng đại gấp trăm gấp ngàn lần.
Lý Dung lắng nghe cuộc đối thoại giữa Bùi Văn Tuyên và Hà Yến, lại vô thức đắm chìm trong sự vui thích khó lòng miêu tả.
“Phương pháp có mấy ngàn loại, nhưng cuối cùng đều phải thông qua chúng ta. Ví dụ điển hình nhất chính là đổi tên”
Hà Yến sáp đến gần, nhỏ giọng nói, “Lúc này, sẽ có người đến nhờ đệ giúp đỡ”
Nghe vậy, Bùi Văn Tuyên bật cười, “Thì ra còn có cách làm này”
“Cứ cố gắng làm việc đi”, Hà Yến nâng tay, khẽ vỗ lên người Bùi Văn Tuyên, “Lại bộ không kém Ngự Sử Đài đâu”
🌸 Xem ở Wattpad chính thức để ủng hộ editor nhé 🌸
“Vâng”, Bùi Văn Tuyên gật đầu, “Sau này mong đại ca chiếu cố nhiều hơn”
“Nói đi nói lại, cô nương của đệ phải chăng ngủ rồi?”
Hà Yến thấy cũng đã đến lúc liền đưa mắt nhìn thoáng qua Lý Dung, Bùi Văn Tuyên quay đầu lại, mỉm cười nhìn Lý Dung đang giả vờ ngủ, nâng tay vén lại tóc mái của nàng.
Bàn tay lộ ra trước mặt người khác nhẹ nhàng săn sóc là thế, nhưng bàn tay ở nơi không ai nhìn thấy lại hoàn toàn ngược lại.
“Hẳn vì quá mệt”, Bùi Văn Tuyên khẽ cười, “Cô nương này hôm nay hẳn đã rất mệt”
“Dù có mệt thế nào cũng phải nghĩ đến khách hàng chứ”
Hà Yến chớp mắt, cười hỏi, “Lão đệ, chi bằng đệ về phòng trước đi?”
“Hà ca thì sao ạ…”
“Ta cũng sắp đi rồi”
Hà Yến bật cười, “Chào mấy huynh đệ kia xong, ta lập tức sẽ quay lại phòng nghỉ cho khách”
“Vậy tiểu đệ xin đi trước một bước?”
“Đi đi”
Hà Yến phất tay, “Đêm xuân một khắc đáng giá nghìn vàng, hẳn đêm nay đệ đã phải nhịn rất lâu rồi”
Bùi Văn Tuyên giả vờ xấu hổ, cũng không nói thêm gì nhiều, khi có người muốn gọi Lý Dung dậy, Bùi Văn Tuyên lại lắc đầu.
Bùi Văn Tuyên sửa lại chiếc áo đắp trên người Lý Dung xong liền bế ngang nàng lên, đi theo người hầu đến phòng nghỉ cho khách.
Người hầu dẫn hai người về phòng. Vừa mở cửa bước vào, Bùi Văn Tuyên không màng đốt đèn, trực tiếp đặt nàng xuống đất, không chút chần chờ hôn xuống.
Lý Dung nhanh chóng đẩy hắn ra, không tiếp tục đóng kịch nữa mà trực tiếp quát, “Cút…”
Còn chưa nói xong, Bùi Văn Tuyên đã đè người nàng lên cửa, dùng môi chặn lại môi nàng, “Bỏ ta để đi gặp Thôi Ngọc Lang, còn dám quát bảo ta cút?”
Hắn chậm rãi nhẹ chắn lên môi nàng, “Nàng cũng tốt quá nhỉ”
Lý Dung nghe vậy liền biết vì sao hôm nay hắn giả vời phớt lờ mình.
Nàng nhíu mày, hai bàn tay đều bị đan vào mười ngón tay của Bùi Văn Tuyên đè sát lên cửa, nhân lúc hắn hôn sang nơi khác, nàng dùng giọng nói có chút hổn hển hỏi, “Chàng từ đầu đã nhận ra ta sao?”
“Trừ nàng ra, nàng nghĩ ta còn sẽ đối xử tốt với cô nương nào nữa?”
“Ai biết được chứ?”, Lý Dung cả người treo trên người hắn, cười tủm tỉm nói, “Lỡ như có một muội muội hay bạn bè gì đó, dù chàng có đối xử tốt với họ một chút không phải là chuyện bình thường sao?”
Nghe vậy, Bùi Văn Tuyên đột nhiên chững lại.
Lý Dung thấy Bùi Văn Tuyên dừng lại, có chút khó hiểu ngẩng đầu nhìn hắn.
Trong bóng đêm, Bùi Văn Tuyên cúi đầu, ánh đèn thưa thớt bên ngoài len lỏi qua lưới cửa sổ, lốm đốm rọi xuống người hắn, Lý Dung thấy hắn như thế nhất thời có chút khó hiểu, “Bùi Văn Tuyên?”
“Không đâu”, Bùi Văn Tuyên đột nhiên lên tiếng, giọng có chút khàn, Lý Dung ngơ ngác nhìn hắn, lại thấy hắn ngẩng đầu nhìn nàng cười. Nụ cười của hắn có chút chua xót, nhưng có lẽ vì không muốn để nàng phát hiện, hắn hết sức dịu dàng nói, “Ta sẽ không đối xử tốt với bất kì cô nương nào khác đâu”
Lý Dung nhất thời không biết nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn hắn.
Đây không phải là lần đầu tiên hắn nói với nàng như vậy, những lời hứa tương tự, từ sau khi họ sống lại đến nay, hắn đã lặp lại hết lần này đến lần khác nhằm khẳng định mối quan hệ giữa họ, mong nàng hãy yên tâm.
Thật ra nàng hiểu rất rõ, rằng người đang thấy bất an không phải nàng mà là Bùi Văn Tuyên.
Sự đau đớn sau khi mất đi một người đã khắc sâu vào tận xương cốt, cho nên lúc có được cơ hội sở hữu nó, mọi khả năng có thể phá hủy sự tốt đẹp kia đều sẽ trở thành nỗi sợ hãi to lớn trong lòng hắn.
Nó đã trở thành nhược điểm chí mạng của hắn, cũng là cơn ác mộng mà hắn vĩnh viễn không thể thoát khỏi.
“Bùi Văn Tuyên”, Lý Dung vươn tay áp lên má hắn, cũng dựa sát vào người hắn, “Ta múa có đẹp không?”
Bùi Văn Tuyên mỉm cười, “Đẹp”
“Ban nãy chàng có xem hết đâu”
“Không nỡ để người khác xem”
“Vậy ta hiện tại nhảy lại một lần cho chàng xem nhé”
Bùi Văn Tuyên nghe vậy liền thấp giọng đáp, “Được”
Lý Dung bảo hắn ngồi lên giường, sau đó nàng nâng tay lên, lần này vì không cần phối hợp với ai nên động tác của nàng tùy ý hơn rất nhiều.
Trong phòng không đốt đèn, chỉ có ánh trăng xuyên thấu qua lưới cửa sổ loang lổ khắp sàn nhà, nơi đó trở thành sân khấu của Lý Dung. Hắn nhìn cô nương dưới ánh trăng, giơ tay, xoay người, đung đưa chiếc eo nhỏ linh hoạt như rắn, thân nhẹ như chim yến, gót nhỏ như hoa sen, chẳng khác gì một nữ thần đi vào giấc mộng, xinh đẹp như thể đã thoát khỏi chốn phàm trần.
Hắn không kiềm được duỗi tay kéo nàng lại, hai người cùng nhau ngã xuống giường, nàng nằm phía trên, thở hổn hển nói, “Bùi Văn Tuyên, từ trước đến nay người được ta đối xử tốt thế này chỉ có một mình chàng thôi”
Bùi Văn Tuyên không nói gì, hắn tự khắc chế bản thân, lẳng lặng nhìn chăm chú vào nàng, sau đó hắn thấy mái tóc đen của nàng như thể thác nước xõa xuống, rơi xuống hai bên mặt mình, ngăn lại mọi ánh sáng. Mà nàng, lại đang bao trùm toàn thế giới của hắn.
“Ta sẽ không bao giờ rời xa chàng”
Nàng cúi người, hôn lên môi hắn.
“Chàng đừng sợ”
29/9/2023
Tác giả có lời muốn nói
[ Vở kịch nhỏ ]Bùi Văn Tuyên, “Người nàng thích tên gì? Là người như thế nào?”
Lý Dung, “Hắn tên Bùi Thiết Ngưu, là một tên ngốc”
Bùi Văn Tuyên, “Là con trâu á? Ta còn tưởng là con cún cơ?”
Lý Dung, “…”
Bùi Văn Tuyên, “Nàng biết người hắn thích là ai không?”
Lý Dung, “Không cần nói đâu”
Bùi Văn Tuyên, “Nàng ấy tên là Lý Dung, là một cô Công chúa ngay cả tên cũng chẳng thèm đổi, có cùng cấp bậc với Bùi Thiết Ngưu”
Lý Dung, “Cút!!!!!”