Thậm chí, hắn so với nhị nữ nhi càng thêm hiểu rõ cùng càng thêm bất lực, khi phải đối mặt với cái kia hoàn toàn nắm giữ lấy số lớn Diệt Ma quân Hắc Lân thành chủ.
Đã như vậy, mọi sự phản kháng của bọn hắn chỉ càng mang đến kết cục bi thảm cho tiểu nữ nhi cùng thê tử mà thôi.
Từ khi tiểu nữ nhi rơi vào trong mắt của vị kia Hắc Lân thành chủ một khắc này, như vậy cuộc đời của nàng sớm đã không còn lối đi nào khác ngoài trừ cam chịu.
Trong bất tri bất giác…hình tượng Nham Kiều tại trong lòng hai người này đã là một lão đầu tử ghê tởm đến cực điểm!
“…”
Chu Nhân cũng là một nhân tinh đi qua nhiều biến cố, cho nên trong nháy mắt thì đã nhìn ra được, vị này Lý gia nhị tiểu thư là đang lo nghĩ chuyện gì.
Uyển Tình tiểu thư tại Hắc Lân thành phải chịu ủy khuất sao?
Nói đùa…
Lấy vị kia Hắc Lân thành chủ thân phận cùng tài hoa, lại còn luôn tận tâm sủng ái nữ nhân của mình.
Tại bên trong Hắc Lân thành, không biết có bao nhiêu thanh xuân tịnh lệ thiếu nữ ước ao, thậm chí là âm thầm ghen tị đối với Uyển Tình tiểu thư đâu.
Vì không để xảy ra chuyện ngoài ý muốn, từ đó làm mất lòng những núi dựa sau này, Chu Nhân nhíu mày mà trầm giọng nói:
“Xin hai vị hãy cứ an tâm chớ vội nghĩ lung tung, Uyển Tình tiểu thư hiện tại đang sống rất vui vẻ tại nơi đó, mà bản thân Hắc Lân thành chủ cũng là một nam tử khó gặp trên đời!”
“Theo ta được biết, ngài ấy tuy có được quyền thế ngập trời, nhưng đến hiện tại cũng chưa đến ba mươi niên kỹ đâu!”
“…”
Nghe Chu Nhân bất ngờ lời nói, Uyển Nhàn cùng Lý Thành hai người lần nữa nhìn nhau một mắt.
Nữ nhi (tiểu muội) cam chịu ủy thân nam nhân, lại là một vị chưa đến ba mươi niên kỷ thành chủ?
Chưa đến ba mươi niên kỷ lại có thể nắm giữ toàn quyền của một thành trấn, nắm giữ cho mình một quân đội hùng mạnh?
Đến đây, không chỉ Lý gia hai người, mà một mực lắng nghe chi tiết Liễu Yến bọn người cũng không tự chủ ngơ ngác tại đó.
Theo mọi người ánh mắt mang theo nghi ngờ chăm chú nhìn tới, Chu Nhân vốn đục ngầu con ngươi cũng hiện lên đủ loại phức tạp cảm xúc.
Hắn thần sắc biến vô cùng nghiêm túc, quét quanh mọi người tại đây mà trầm giọng nói thêm:
“Các vị…nam nhân kia chính là một vị hùng chủ!”
“Một ngày các ngươi chưa tận mắt gặp được, là khó mà hình dung được hắn có bao nhiêu kinh khủng!”
…
Hắc Lân thành!
Bầu không khí sinh hoạt tại nơi đây vẫn cứ như trước đây, khắp nơi lộ ra yên bình cùng thư thái.
Tuy hằng ngày luôn có một bộ phận không ít lĩnh dân tiến đến Thanh Thủy Hà bên bờ để xây dựng bến tàu, nhưng xung quanh tường thành cùng trên đường cái vẫn không có chút nào lộ ra vắng lặng cả.
Dù sao số lượng lĩnh dân hiện tại đã vượt qua một ngàn người, mà cần tham dự xây dựng bến tàu lại chưa đến một nửa con số này.
Đi săn, tiến vào sâm lâm hái thuốc, tại xung quanh tường thành thu thập rau quả cùng nhặt lấy củi khô, trên đường cái quét dọn vệ sinh, còn có chăm sóc hoa màu thổ địa…
Đây là những công việc cơ bản mà các lĩnh dân hằng ngày tham dự vào, những ai cần làm lấy nhiệm vụ gì đều sớm đã có phủ thành chủ sắp xếp đâu vào đó.
Cổng thành phía nam luôn là mở rộng cả một ngày, bên dưới ra ra vào vào từng đạo bóng người chen chúc với nhau.
Bên trong dòng người này không thiếu một chút mang theo trang bị, khí chất lộ ra bất phàm võ giả thân ảnh.
Đúng vậy…
Theo thời gian phát triển, cùng với đó là quá trình không ngừng mở rộng phạm vi tuần tra của các tiểu đội Hắc Lân thiết kỵ trên bình nguyên.
Hiện tại Hắc Lân thành tồn tại cảm, dần dần cũng đã xuất hiện rõ hơn trong mắt của các blữ khách cùng một chút mạo hiểm giả.
Chính vì như vậy, hằng ngày luôn có một chút lữ khách cùng mạo hiểm giả tiến vào Hắc Lân thành để lưu lại qua đêm.
Có một bộ phận muốn tìm nơi nghỉ lại sau khoảng thời gian dài lưu lạc tại hoang vu, đương nhiên cũng có một bộ phận lữ khách muốn mua lấy lương thực cùng nước sạch.
Hay có người chỉ đơn thuần muốn chiêm ngưởng lấy cái này vừa mới phát triển thành trì.
Nhưng dù là có mục đích gì, những người này đều vô cùng nghiêm túc tuân theo quy tắc mà Nham Kiều đặt ra.
Dù sao thì…Hắc Lân thiết kỵ cái kia kinh khủng ánh mắt, thời thời khắc khắc luôn theo dõi bọn hắn đâu!