Ông ta cũng sợ Dương Tư Nột sẽ đổi ý, vì thế vội vàng nhận lời. “Làm phiền ngươi rồi.”
“Không dám, đây là chuyện trong bổn phận của hạ quan, hạ quan cáo từ.”
Tần Nghiêm chi đi rồi, Dương Triển Phi lập tức nói: “Cha, chẳng lẽ cứ thế buông tha cho yêu nữ kia.”
Dương Tư Nột thở dài: “Dĩ nhiên cha không muốn, nhưng Nghiêm Chi nói cũng không phải không có lý. Cha là Thứ Sử Dương Châu, không thể không e dè dân chúng Dương Châu.” Nói đến đây, ông ta lại chuyển đề tài, lại nói: “Cửa thành nhất định phải mở, nhưng không có nghĩa là cha buông tha cho yêu nữ kia. Con lập tức sai người phái nhân thủ đóng ở các cửa thành, chỉ cần yêu nữ kia dám xuất hiện, nhất định phải bắt được ả ta.”
Dương Triển Phi ôm quyền nói: “Con đã biết.”
Hàn Nghệ vẫn luôn trầm mặc đột nhiên nói: “Ta thấy làm như vậy cũng rất khó bắt được yêu nữ kia.”
Dương Tư Nột nói: “Nói vậy là sao.”
Hàn Nghệ nói: “Yêu nữ kia vô cùng giảo hoạt. Từ việc trước đó ả ta giấu đạn châu phấn trắng trên xà ngang, cho đến việc lần này chúng ta tra xét nghiêm ngặt cũng không tìm được ả ta, rõ ràng là ả ta đã lên kế hoạch thoát thân từ sớm, ta không tin ả ta lại không nghĩ đến chuyện chúng ta phong thành, và việc chúng ta bị bức bất đắc dĩ phải mở cửa thành. Ta dám nói, một khi mở cửa thành, ả ta nhất định có cách ra khỏi thành.”
Phải biết rằng hắn là chuyên gia chạy trốn nha, dưới sự phòng vệ điện tử tinh vi ở hậu thế, bọn họ đều có thể nhiều lần chạy trốn tìm được đường sống, huống hồ chi là dưới sự tra xét thủ công này, nếu ngươi muốn hắn bỏ trốn thì thật sự là dễ dàng, không tốn nhiều sức lực.
Dương Tư Nột nhíu mày, gật đầu nói: “Ngươi nói cũng có lý.”
Nghĩ đến chuyện ngày mai Trần Thạc Chân có thể chạy trốn sống sót, tương lai nếu muốn bắt ả ta lại, thật sự là mò kim đáy bể, trong nhất thời Dương Tư Nột cau mày khổ sở.
Dương Triển Phi đột nhiên nói: “Hàn tiểu ca, từ trước đến nay ngươi đa mưu túc trí, hơn nữa yêu nữ kia nhiều lần bại trong tay ngươi, ngươi có cách bắt ả ta lại không.”
Hàn Nghệ nhíu mày trầm ngâm thật lâu, giống như đang do dự gì đó, mới nói: “Cách thì không phải không có.”
Dương Tư Nột vui vẻ nói: “Ngươi nói mau, có cách gì.”
Hàn Nghệ có chút do dự, nhưng một lát sau, ánh mắt hắn trở nên kiên định, chỉ vào mình nói: “Biện pháp chính là ở đây.” Phụ tử Dương Tư Nột sửng sốt, Dương Triển Phi nói: “Ngươi là chỉ chính mình.”
Hàn Nghệ gật đầu nói: “Tin rằng trên đời này không ai hận ta hơn Trần Thạc Chân, cho nên chỉ cần lấy ta làm mồi dụ, ả ta nhất định sẽ lộ diện.”
Phụ tử Dương Tư Nột liếc nhìn nhau.
Dương Tư Nột lại nói: “Đây quả thực có thể coi là một biện pháp, nhưng làm như vậy có phải quá mạo hiểm hay không.”
“Đúng là rất mạo hiểm.”
Hàn Nghệ gật đầu, nói: “Nhưng nếu ta không chết, Trần Thạc Chân sẽ không chịu bỏ qua ngày đó. Cũng giống như vậy, ngày nào Trần Thạc Chân chưa chết, ta cũng khó có thể sống bình an, có nhà không thể về, bất cứ lúc nào ta cũng phải đề phòng ả ta, còn có người nhà của ta nữa, ta còn phải phân tâm bảo vệ người nhà của ta, truyện post duy nhất tại b achngocsach, cuộc sống như vậy thật sự quá mệt mỏi. Thay vì như vậy, chi bằng giải quyết việc này càng sớm càng tốt, dù sao thì không phải ả ta chết thì là ta chết.”
Thật ra hắn bị người ta đuổi giết đã quen, cho dù bị Trần Thạc Chân ghi thù, hắn cũng sẽ không sợ, vấn đề là Trần Thạc Chân phái người đi tìm bọn Tiêu Vân, việc này khiến Hàn Nghê vô cùng vô cùng căm tức, cũng là chuyện hắn không chịu nổi nhất. May mà thân thủ Tiêu Vân không tệ, nếu Tiêu Vân không biết chút võ công nào, vậy thì Tiêu Vân và Hùng Đệ có thể đã gặp họa rồi, hậu quả thiết nghĩ không chịu nổi. Chuyện đã đến nước này rồi, đã không chỉ là một mình Trần Thạc Chân muốn báo thù Hàn Nghệ, Hàn Nghệ cũng không tha cho ả ta, mặc kệ thị phi đúng sai, từ giây phút Hàn Nghệ biết Trần Thạc Chân phái người đi giết Tiêu Vân, tiểu bàn, thì đã quyết tâm phải giết được Trần Thạc Chân, đây đã là một cục diện khó giải.
Dương Tư Nột gật đầu, tỏ vẻ thấu hiểu. Ngày nào Trần Thạc Chân không sa lưới, vậy thì Hàn Nghệ phải đề phòng từng giây từng phút, nguy hiểm thủy chung vẫn theo bên cạnh hắn, cho nên Hàn Nghệ làm như vậy cũng tuyệt đối không phải hành động theo cảm tính, thế là hỏi: “Vậy ngươi dự định làm gì.”
Hàn Nghệ nhún vai nói: “Rất đơn giản, cứ lấy ta làm mồi nhử, để Trần Thạc Chân mắc câu.”
Dương Triển Phi nói: “Nhưng Trần Thạc Chân mưu ma chước quỷ, hơn nữa bây giờ chúng ta đang lùng bắt ả ta, ả ta chưa chắc dám lộ diện.”
Hàn Nghệ lại có cái nhìn khác về chuyện này, nói: “Chính vì quan phủ đang toàn lực truy nã ả ta, ả ta mới càng vội vã giết ta, bởi vì ả ta ở lại Dương Châu thêm một ngày thì càng nguy hiểm hơn một phần, rất có thể sẽ bị phát hiện. Hơn nữa, ta đoán giờ này phút này ả ta nhất định là không chờ đợi được muốn giết chết ta, bởi vì lúc này thù hận trong lòng ả ta đang dâng trào nhất, dù sao thì muội muội, muội phu của ả ta và thân tín của ả ta vừa mới chết thảm, còn chuyện ả ta có mắc mưu hay không.”
Nói tới đây, hắn khẽ mỉm cười, tự tin nói: “Ả ta nhất định sẽ mắc mưu.”
Dương Tư Nột nói: “Nói vậy là sao?”
Hàn Nghệ cười nói: “Bởi vì ta sẽ cho ả ta một cơ hội giết ta.”
“Hả.”
Phụ tử Dương Tư Nột đều cả kinh, không hiểu ý Hàn Nghệ lắm.
Hàn Nghệ giải thích nói: “Trần Thạc Chân không ngốc, ngược lại khôn khéo vô cùng, nếu bất cứ lúc nào ta cũng trốn ở Dương phủ, hoặc là nói chúng ta bày ra thiên la địa võng, ả ta rất khó đắc thủ, ta đoán ả ta sẽ không lỗ mãng như vậy, bởi vì trước khi ta chưa chết, ả ta sẽ không dễ dàng vứt bỏ tính mạng mình, ả ta nhất định sẽ đợi. Nhưng cứ kéo dài như vậy, ngược lại vô cùng bất lợi đối với ta, ta nhất định phải nhổ cỏ tận gốc càng sớm càng tốt, nhưng ta tin chỉ cần cho ả ta một cơ hội chân chính, để ả ta có thể đắc thủ, ả ta nhất định sẽ bất chấp tất cả đến giết ta. Cho nên ta không định chuẩn bị gì cả, bởi vì làm vậy có thể sẽ trở thành công dã tràng, cứ trực tiếp cho ả ta cơ hội giết ta, như vậy, cũng cho ta cơ hội giết ả ta. Đây chính là phương thức nhanh nhất, đơn giản nhất, hiệu quả nhất.”
Thật ra trên đời nào có cạm bẫy hoàn hảo vô khuyết, là cạm bẫy thì nhất định có sơ hở, là vụ lừa thì nhất định có nguy hiểm, cho dù là cạm bẫy hay là vụ lừa thì chỉ có một mục đích, hơn nữa là mục đích duy nhất, chính là dụ mục tiêu cắn câu, hơn nữa vụ lừa chân chính là không phân chia cao thấp, không giống như trong truyền hình, tưởng tượng nhiều như vậy, vụ lừa trong hiện thực đều được thiết kế dựa theo mục tiêu.
Thông thường có người coi trên mạng thấy có người bị lừa, liền cảm thấy người bị hại rất ngốc rất ngây thơ, vụ lừa đơn giản, vụng về như vậy mà ngươi cũng không nhìn ra, ngươi bị ngu sao. Đó chỉ là do ngươi không phải là người bị lừa kia, ngươi không thể hiểu được trạng thái khi đó của người bị hại, cho nên ngươi hoàn toàn không thể hiểu được. Có câu ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê. Đương nhiên, rất nhiều người nói như vậy đều là để thể hiện trí thông minh của mình, thật ra loại người này mới dễ mắc câu nhất, bởi vì bọn họ rất hay cho mình là đúng, cho rằng mình là người thông minh như vậy, sao có thể bị lừa chứ, kết quả không cẩn thận thì có thể vị người ta lừa cho đầu óc choáng váng, không biết trời nam đất bắc. Cho nên tuyệt đối đừng cho rằng trên đời này ngươi là thông minh nhất, người khác đều là ngu ngốc nhất, bởi vì trên đời này không có con mồi ngu xuẩn, chỉ có thợ săn giảo hoạt hơn thôi.
Thật ra vụ lừa trong hiện thực hơn phân nửa đều vô cùng đơn giản, chỉ là làm hoàn mỹ đến chi tiết, nắm bắt chuẩn xác trạng thái của mục tiêu, xuống tay đúng chỗ, có lẽ không có người mắc bệnh nào liếc mắc thì nhìn ra sơ hở được. Trên truyền hình những thứ đó đều chỉ là cố ý câu giờ, làm ra vẻ rất lợi hại, thật ra cho dù là mèo đen, hay là mèo trắng, có thể bắt được chuột đều là mèo giỏi, chỉ cần có thể dụ mục tiêu cắn câu, thì chính là vụ lừa tinh xảo nhất.
Dương Tư Nột lắc đầu nói: “Không được, ngươi làm như vậy, thật sự vô cùng nguy hiểm.”
Hàn Nghệ cười nói: “Đa tạ Dương công quan tâm. Nguy hiểm nhất định là có, trừ phi bắt được ả ta, hoặc là ta luôn trốn ở đây, bằng không thì nguy hiểm bất cứ lúc nào cũng đi theo bên ta. Thay vì cả ngày lo lắng sợ hãi, chi bằng giải quyết sớm chút. Ông trời đã giúp ta nhiều lần như vậy, lần này sẽ không xui xẻo đâu.”
Hắn nói cũng có lý. Dương Tư Nột trầm tư thật lâu, lại thấy vẻ mặt Hàn Nghệ kiên quyết, cuối cùng gật đầu nói: “Được rồi, cứ theo lời ngươi”