Lần này đám người Khúc gia nào giờ hoành hành bá đạo quen rồi sao có thể nhịn nỗi, tất cả đều ùa tới đánh hội đồng.
Bộ trang phục mới của Yến Linh bị làm dơ, nhưng bây giờ cậu giống như quả bong bóng căng hết cỡ sắp nổ tung, mang theo khí thế hung hăng một đánh mười không hề bị lép vế.
Nhưng cuối cùng song quyền khó địch tứ thủ, ngay lúc cậu bị một đứa đấm trúng vai phải thụt lùi mấy bước ngã ngồi trên đường mòn đầy đá sỏi, sau lưng bỗng truyền tới tiếng cười hì hì.
“Ở đây đông vui quá ta.”
Bàn tay của Yến Linh bị đá làm trầy trụa, cậu cố nén nước mắt quay đầu nhìn lại.
Không biết Hề Tuyệt đến đây từ lúc nào, đang ngồi trên rễ cây của cây đại thụ rợp trời híp mắt cười, cậu ta mặc một thân áo vàng ấm áp không quý thì sang, còn cầm chơi vài viên sỏi trong tay, ánh mắt tràn đầy ý cười, giống như rất hài lòng với màn ẩu đả này.
Yến Linh ngơ ngác nói: “Ca?”
Hề Tuyệt hừ cậu: “Ca gì, ai là ca của ngươi? Rốt cuộc ngươi có mấy ca ca?”
Yến Linh nhíu mày bò dậy, cậu cũng không trông mong Hề Tuyệt sẽ giúp mình, qua loa phủi bụi bặm trên người, khuôn mặt nhỏ trở nên căng đét, bước tới muốn đánh tiếp, nhất định phải bắt đám người này mở miệng xin lỗi.
Hề Tuyệt thấy cậu giận giống như ấm nước đun sôi, trên đầu phảng phất đang bốc khói ngùn ngụt, không nhịn được ‘phụt’ một tiếng bật cười: “Sao ta không biết ngươi đánh nhau giỏi thế nhỉ?”
Yến Linh không để ý cậu ta.
Nếu ai bị lôi cha mẹ ra mắng chửi mà vẫn có thể giữ bình tĩnh không đánh nhau, đó là đồ hèn không tiền đồ!
Thiếu niên Khúc gia bị cậu đánh quá dữ, bụm mặt lạnh lùng nhìn Hề Tuyệt, trong mắt có chút dè chừng: “Hề Tuyệt, ta đang dạy dỗ thằng nhà quê có mắt không tròng này, ngươi đừng nhúng tay vào.”
Hề Tuyệt vỗ gối cười to: “Dạy dỗ? Sao ta lại thấy thằng nhà quê đó đang dạy dỗ ngươi nhở?”
“Ngươi?!”
Khúc gia truyền đến đời này có lẽ đã hết phước đức tổ tiên hay sao mà ai nấy đều đần độn xốc nổi, cậu ta thẹn quá hóa giận quát: “Ngươi tốt nhất bớt chõ mũi vào chuyện người khác, dù hôm nay trời có sập ta cũng phải đánh thằng ranh này quỳ xuống gọi ta một tiếng tổ tông!”
Yến Linh tỏ ra ngoan ngoãn hiểu chuyện là vì trưởng bối không ruột thịt ở Dược Tông đối xử rất tốt với cậu, huống chi ở đây được một thời gian nên đã nín nhịn không ít, bây giờ cậu hoàn toàn bộc lộ cá tính của mình, khịt mũi khinh thường: “Bắt ta gọi ngươi là tổ tông? Được đó, một đám hai mươi tuổi to đầu chơi hội đồng mà không đánh lại một đứa chỉ mới mười tuổi, để xem xem ai mới mất mặt cho biết?”.
Đám thiếu niên Khúc gia tức muốn chết: “Ngươi mới hai mươi tuổi! Chúng ta năm nay chỉ mới mười hai!”
“Ò xin lỗi nha.” Yến Linh đấu võ mồm rất ít khi thua, huống chi mấy người này còn dám xúc phạm cha mẹ mình và Uyển phu nhân, không hề có ý nể mặt nhường nhịn gì sất, lạnh lùng nói: “Các ngươi trông già khú đế, ta còn tưởng đã hơn hai mươi tuổi rồi đấy chứ.”
Mọi người: “…”
Hề Tuyệt há hốc nhìn Yến Linh, giơ tay xoa ngực, thầm nghĩ cái miệng nhỏ thế mà lợi hại dữ, mắng chửi người ta không kịp ngáp, may là lúc trước cậu ta không làm gì đắc tội với nấm lùn độc này.
Người của Khúc gia tức đến gào lạc cả giọng: “Đồ khốn! Đánh nó!”
Một đám thiếu niên giận đỏ cả mắt, ồ ạt lao tới đánh người.
Hoa tai của Yến Linh bị rớt một chiếc do bị quần ẩu hồi nãy, âm thanh ác ý từ đám thiên niên này chói tai muốn chết, nếu không phải kịp thời gắn lại thì e là cậu vì khó chịu mà nôn ra rồi.
Hèn gì Uyển phu nhân tặng cậu đôi hoa tai này.
Yến Linh đời nào chịu thua, siết chặt nắm đấm định lao tới sống mái, bỗng nghe Hề Tuyệt lên tiếng: “Ai dám đụng vào cậu ta, ta xem như vuốt mặt không nể mũi nha.”
Chỉ là một câu nói nhẹ nhàng mà đám người Khúc gia lập tức hóa đá.
“Hề Tuyệt! Ngươi có giao tình với nó?”
“Đâu có.” Hề Tuyệt chớp mắt tỏ vẻ vô tội: “Ta chỉ là ngứa mắt lấy nhiều đánh ít.”
Người cầm đầu bị Yến Linh đánh te tua, nhìn là biết cậu ta quyết tâm muốn trả thù, hít sâu một hơi rồi phất tay để những người khác lùi ra sau, lạnh lùng nói: “Một mình ta tới đánh nó, không xem là lấy nhiều đánh ít.”
“Sao đây ta?” Hề Tuyệt nói tiếp: “Ta cũng ngứa mắt một người trưởng thành hai mươi tuổi bắt nạt một thằng nhóc mười tuổi.”
Người trưởng thành hai mươi tuổi: “…”
“Hề Tuyệt!” Thiếu niên Khúc gia hết nhịn nổi, tức giận nói: “Đừng ỷ vào Tương văn cấp Linh gà què đó của ngươi mà muốn làm gì thì làm! Chỉ là Tương văn có năng lực thuấn di mà thôi, thật sự nghĩ Hề gia các ngươi đã bò lên ngôi cao?”
(Thuấn di: Dịch chuyển tức thời.)
Ánh mắt của Hề Tuyệt lặng lẽ thay đổi.
“Gà què?”
“Có gì sai hả? Bây giờ Thập Tam Châu đã có trận pháp thuấn di vài trăm dặm, của ngươi có gì đặc biệt?”
Hề Tuyệt lạnh lùng trừng cậu ta, làm cho Yến Linh nhìn mà hết hồn, nhưng cậu vẫn cố gắng đứng vững.
“Tới đây.” Hề Tuyệt ngoắc tay với Yến Linh, giọng nói như giếng cổ không gợn sóng.
Yến Linh trừng cậu ta: “Còn lâu.”
Trong mắt Hề Tuyệt chợt lóe lên vệt sáng vàng, Yến Linh chỉ nghe thấy bên tai vang lên tiếng gió vù vù, khi mở mắt ra thấy mình đã đứng sau lưng Hề Tuyệt, trước mắt là một màu vàng ấm áp.
Yến Linh nhíu mày: “Làm gì thế?”
Hề Tuyệt nắm chặt mấy hòn sỏi trong tay, ánh mắt nhuốm đầy màu vàng trở nên lạnh lẽo, nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười thong dong, trên khuôn mặt còn nét ngây thơ của thiếu niên hiện lên vẻ tà ác hiếm có.
“Còn có thể làm gì?” Hề Tuyệt thản nhiên nói: “Ngươi nhìn là biết.”
Năm ngón tay của cậu ta khẽ động, rất nhanh liền mở xòe ra như đóa sen, mấy hòn sỏi trong tay đã biến mất lúc nào không hay.
Ngay sau đó, người cầm đầu Khúc gia bỗng trợn mắt, không thể tin nổi ôm chặt cổ họng, trên mặt dần đổi sang màu tím đỏ bất thường, cậu ta há miệng khạc ra vô số mảnh vụn của sỏi đá, có xen lẫn vài miếng dính đầy máu tươi.
Mọi người nhất thời tá hỏa.
Hề Tuyệt đứng chắn trước mặt Yến Linh không để cậu nhìn thấy cảnh này, thấy cậu nghe tiếng tò mò ló đầu ra nhìn liền túm đầu cậu quay sang chỗ khác, lạnh lùng nói: “Quay lưng lại, đừng nhìn.”
Yến Linh: “Nhưng…”
Hề Tuyệt: “Muốn ăn đòn không?”
Yến Linh đành phải bĩu môi xoay lưng lại, còn che mắt ý bảo ta không xem trộm.
Lúc này Hề Tuyệt mới từng bước đi tới trước ánh nhìn kinh hãi của đám người Khúc gia, cậu ta giơ tay túm tóc của thiếu niên kia ép ngửa đầu lên.
“Ăn ngon không?” Từ nhỏ Hề Tuyệt đã được Túng phu nhân chiều hư, lớn chừng này vẫn cảm thấy trả thù rơi đầu đổ máu như thế không có gì là sai cả, cậu ta híp mắt cười nói: “Ta còn có thể dùng Tương văn ‘gà què’ này nhét đá vào lục phủ ngũ tạng hoặc quả tim của ngươi, ngươi muốn thử không?”
Cổ họng của thiếu niên bị thương nặng không thể thốt ra nửa chữ, cậu ta mở to đôi mắt thấm đẫm kinh hoàng, liên tục khạc ra hỗn hợp máu tươi và đá vụn, nước mắt giàn giụa lắc đầu như trống bỏi.
“Ngoan lắm.” Hề Tuyệt vỗ mặt cậu ta: “Ta sẽ không dùng Tương văn làm mấy chuyện cỏn con này, ngươi nói xem nếu ta muốn chức vị Tông chủ Giải Trĩ Tông hay vị trí Chưởng tôn Thập Tam Châu, tất cả mọi người có chắp tay nhường lại cho ta không?”.
Thiếu niên khóc lóc, chỉ biết lắc đầu.
Hề Tuyệt nhìn chán thảm trạng của cậu ta, ‘chậc’ một tiếng đứng dậy, lười biếng nói: “Nếu lần sau còn để ta nghe thấy mấy lời ‘thằng nhà quê’ hay ‘con hoang’, ngươi khỏi cần dùng miệng nữa— Đi đi.”
Bây giờ mọi người mới bừng tỉnh khỏi cơn mơ, lật đật kéo thiếu niên đang khạc máu và đá không ngừng vội vàng rời đi.
Giải quyết xong người của Khúc gia, lòng nhiệt huyết ra tay nghĩa hiệp của Hề Tuyệt theo đó xẹp xuống, cậu ta quay sang nhìn thấy Yến Linh vẫn còn ngoan ngoãn đứng xoay lưng bịt mắt ở đó, lúc này cảm thấy ảo não giơ tay bứt tóc.
Tại sao cậu ta lại giúp tên lùn này chứ?
Có phải thằng nhóc này lén bỏ bùa cậu ta?
Quá ác độc!
Hề Tuyệt sầm mặt đi tới: “Nấm lùn.”
Yến Linh vẫn còn đứng đó dùng hai bàn tay mũm mĩm của mình che mắt, nghe tiếng liền tách ngón tay ra hí mắt nhìn sang: “Ca, ta, ta có thể nhìn được rồi?”
Hề Tuyệt: “…”
Má nó, quá đáng yêu… Ủa lộn, quá giỏi bỏ bùa!
===Hết phiên ngoại 11===