“Hoàng phủ chủ, ta nói đúng không?”.
Từng câu từng chữ Đế Nguyên Quân nói ra khiến toàn trường chấn động và người kinh hãi nhất chính là những người của Dương gia. Họ không thể tin Đế Nguyên Quân biết về thế lực đó, họ đã giấu giếm rất kĩ nhưng không hiểu sao Đế Nguyên Quân lại biết được chuyện này.
Nhìn Hoàng phủ chủ sắc mặt có chút không vui và không nói nên lời, đại trưởng lão thấy vậy thì lên tiếng. “Hoàng phủ chủ?”.
“Hắn nói là sự thật?”.
“…”. Đáp lại, sắc mặt Hoàng phủ chủ trông càng ngày càng khó coi và không lên tiếng trả lời. Điều này càng khiến các vị trưởng lão cảm thấy không vui. Sắc mặt ai ai cũng trầm xuống và ánh mắt lộ ra vẻ tức giận nhìn Hoàng phủ chủ.
Bất chợt, Dương Phương suy nghĩ một lúc nhớ lại lúc trước thì giật mình, gương mặt trầm xuống và nhìn Đế Nguyên Quân bằng ánh mắt dò hỏi. “Dương Tiến là do ngươi giết?”.
“Dương Tiến?”. Đế Nguyên Quân gật gù suy nghĩ một lúc nói. “Ta không nhớ tên của giun dế nhưng ngươi cứ cho như vậy đi”.
Đột nhiên, Đế Nguyên Quân giật mình, gương mặt lộ ra vẻ vui mừng nói. “À, ngươi nhắc thì làm ta chợt nhớ”.
“Cái này là ta lấy được từ đoàn người vận chuyển đó”.
“Hình như là Ngũ Hành Tinh Thạch, một trong những loại tinh thạch hiếm thấy nhất”.
Để hòm đựng ở trên tay, Đế Nguyên Quân nhìn xuống bằng ánh mắt giễu cợt rồi nở một nụ cười nhẹ nói.
“Ngươi…”. Dương Phương nhìn thấy cái hòm ở trong tay Đế Nguyên Quân thì sắc mặt đột nhiên trắng bệch, gương mặt căm giận nhìn hắn quát. “Thì ra là ngươi?”.
“Dương gia ta không có thù oán gì với ngươi, vậy tại sao ngươi ra tay với Dương gia ta?”.
“Tại sao?”.
Đáp lại, Đế Nguyên Quân ánh mắt vô hỉ vô bi nói. “Dương gia chủ, cái này ta nên hỏi các ngươi mới đúng”.
“Trong lòng các ngươi đã có đáp án mà còn hỏi ta sao?”.
“…”. Dương Phương và mười vị trưởng lão lâm vào trầm mặc.
Lúc này, đại trưởng lão ngẩng mặt nhìn lên, ánh mắt vừa tức giận vừa có chút giễu cợt nói. “Cho dù ngươi cướp hòm đó nhưng không có pháp quyết của ta thì ngươi đừng mơ mở được nó”.
“Ồ”. Đế Nguyên Quân khóe miệng nở một nụ cười khinh thường nói. “Ý ngươi là cái này sao?”.
Đế Nguyên Quân đưa hòm lên ngang mặt, ánh mắt nhìn ngó một lúc rồi phất tay một cái. Chỉ thấy khóe miệng hắn lẩm nhẩm gì đó thì ngay lập tức, trận pháp bao bọc bên ngoài run lên một cách kịch liệt rồi thình lình sụp đổ.
“Này… này…”. Đại trưởng lão nhìn thấy một màn này thì khóe miệng khẽ run lên, ánh mắt lão lộ ra vẻ không thể tin nổi thốt ra. “Pháp quyết của Dương gia muốn phá trận pháp này mất ít nhất ba mươi phút mà tên này…”.
“Không đến mười giây?”.
“Quái vật?”.
Đại trưởng lão từng câu từng chữ nặng nề thốt ra khiến bầu không khí đã nặng nề và căng thẳng nay càng âm trầm hơn. Không chỉ có Dương gia mà ngay cả Hoàng phủ chủ, Phùng Bảo và Ảnh Sát đều không thể tin được. Nếu như họ không nhìn thấy cảnh này thì họ tuyệt đối không tin.
Ai có thể phá bỏ trận pháp trong thời gian ngắn như vậy?!
Nhìn dáng vẻ đám người kinh ngạc, Đế Nguyên Quân khóe miệng nở một nụ cười nhẹ nói. “Các ngươi bất ngờ lắm sao?”.
Thu hòm vào trong nhẫn giới chi, Đế Nguyên Quân ánh mắt xem thường nhìn xuống.
Đám người Dương gia thấy thế thì lo lắng vô cùng. Họ vì đánh mất viên tinh thạch quý giá này nên đã bị vị đại nhân đó trách phạt cho đến bây giờ. Và họ muốn làm vị đại nhân đó nguôi giận nên bắt buộc phải tìm cho bằng được viên tinh thạch đó. Nhưng…
Nó bây giờ đã nằm trong tay Đế Nguyên Quân thì họ sao có thể đoạt lại được?
Đại trưởng lão ánh mắt suy nghĩ một lúc rồi nhìn về phía Hoàng phủ chủ. giọng nói lão nặng nề và nhờ vả vang lên. “Hoàng phủ chủ, nếu mục đích ngươi đến đây là vì vị đại nhân đó thì ta chúc mừng. Đây là cơ hội tốt để ngươi được diện kiến đại nhân”.
“Nhưng với một điều kiện”.
Hoàng phủ chủ nghe thấy vậy thì sắc mặt trông vui mừng hẳn ra, ánh mắt mong đợi nhìn đại trưởng lão, đáp. “Điều kiện gì?”.
Đại trưởng lão chỉ tay về phía Đế Nguyên Quân, ánh mắt tức giận nhìn hắn rồi lạnh giọng nói. “Giết hắn và đoạt lại Ngũ Hành Tinh Thạch”.
“Đó là thứ mà vị đại nhân đó mong muốn, chỉ cần có nó thì không chỉ ngươi mà cả Hoàng phủ sẽ được đại nhân đứng hậu thuẫn ở sau lưng”.
“…”. Hai hàng lông mày Hoàng phủ chủ khẽ nhíu lại, gương mặt lộ ra vẻ đắn đo suy nghĩ.
“Hoàng phủ chủ?”. Đại trưởng lão hạ giọng, ánh mắt lão nhìn chằm chằm Hoàng phủ chủ rồi hạ giọng nói. “Ngươi còn chần chờ đến bao giờ?”.
“Vừa giết một tên ma đầu, trừ hại cho dân và được vị đại nhân hậu thuẫn”.
“Đến lúc đó thì Hoàng gia ngươi sẽ trở thành đệ nhất thế gia, thậm chí trở thành đại gia tộc, chức cao vọng trọng, cường giả như mây”.
Hoàng phủ chủ bị lời nói của đại trưởng lão đánh động, hắn từ từ thở dài ra một hơi rồi quay người, ánh mắt hắn lộ ra vẻ ngập ngừng và không hành động gấp gáp mà nhìn Đế Nguyên Quân rồi đánh giá.
“Nguyên Quân công tử”.
“Ta thấy chân nguyên trong người ngươi bây giờ chắc không còn nhiều nên dừng lại ở đây thôi”.
“Ta nể tình ngươi là đệ nhất thiên kiêu Hà Châu thành nên bản thành chủ sẽ tha ngươi một mạng, chỉ cần ngươi giao ra Ngũ Hành Tinh Thạch và thế sẽ bỏ qua cho Dương gia”.
“Ngươi tiêu diệt đệ tử Dương gia trên dưới hơn ngàn người nên cơn giận trong người ngươi bây giờ đã dịu xuống rồi nên không cần đuổi tận diệt tuyệt như vậy”.
“Ngươi thấy điều kiện này không quá đáng chứ?”. Hoàng phủ chủ vừa nói, trên gương mặt lộ ra một nụ cười nhẹ, ánh mắt hòa hảo nhìn Đế Nguyên Quân.
Đáp lại, Đế Nguyên Quân khóe miệng khẽ nhếch lên rồi nở một nụ cười nhẹ, ánh mắt khinh miệt nhìn. “Tha cho những người này?”.
“Hoàng phủ chủ?”. Đế Nguyên Quân giọng nói âm trầm lạnh lẽo vang lên. “Ngươi nghĩ ngươi là ai mà muốn đặt điều với ta?”.
“Nể tình?”
“Tha cho ta một mạng”.
“Buồn cười đến cực điểm”.
Đế Nguyên Quân nói từng câu từng chữ nặng nề vang vọng khiến đám người Dương gia nghe sắc mặt càng âm trầm và lo lắng. Còn Hoàng phủ chủ cũng lộ ra vẻ tức giận, bản thân hắn là chủ của một thành nhưng nay lại bị một tên tiểu tử khinh thường.
Điều này sao hắn có thể chịu được?
Hoàng phủ chủ vẻ mặt trầm xuống, hắn không lên tiếng phản bác lại mà bước chân về phía trước một bước và đứng ngăn trước đám người Dương gia như muốn bảo vệ họ. Ánh mắt nhìn lên Đế Nguyên Quân với ánh chắc chắn.
Thấy Hoàng phủ chủ có ý định bảo vệ Dương gia, Đế Nguyên Quân hai hàng lông mày khẽ nhíu chặt lại, ánh mắt lộ ra vẻ ngưng trọng nói.
“Ngươi muốn ngăn ta?”.
– —