Giữa trưa, hôn lễ chính thức bắt đầu.
Chủ hôn đứng trên bục, hỏi: “Cô Trâu Lâm, cô có nguyện kết duyên vợ chồng với anh Puster, từ nay về sau không bao giờ chia lìa, bầu bạn bên nhau đến già không?”
Tất cả khách khứa đều tập trung ánh nhìn vào cô dâu chú rể trên bục tuyên thệ.
Moore lại liếc trộm Lục Thành An. Không ngờ giác quan của Lục Thành An quá nhạy, lập tức phát hiện ra Moore liếc mình, bèn nhìn sang, hỏi bằng ánh mắt: “Sao vậy?”
Ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, tim Moore run lên, anh vội vàng lảng đi.
Lục Thành An chẳng hiểu gì cả, tiếp tục nhìn lên bục tuyên thệ. Trên bục, cô dâu chú rể cất cao giọng, đáp: “Tôi đồng ý!”
Tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên, Lục Thành An cũng nhiệt tình vỗ tay chúc mừng đôi vợ chồng mới cưới. Là Đội trưởng Đội đặc chiến Liệp Ưng, hắn rất mừng vì hai chiến hữu của mình có thể bình an xuất ngũ, hạnh phúc nên duyên. Chính vì vậy, trong suốt đám cưới, tâm trạng Lục Thành An luôn rất vui vẻ, nụ cười luôn treo trên môi.
Sau khi hôn lễ kết thúc, khách khứa lần lượt ra về.
Moore bỗng nhỏ giọng nói: “Đội trưởng Lục, có thể chụp một tấm ảnh chung với anh không? Cảm ơn anh đã quan tâm tôi suốt khoảng thời gian qua.”
Lục Thành An thoải mái đồng ý: “Đương nhiên là được.”
Moore đứng cạnh Lục Thành An, thợ chụp ảnh nhanh nhẹn bước tới chụp cho hai người.
Lục Thành An bỗng nhiên đưa tay tới trước ngực anh, Moore đứng sững tại chỗ không dám cựa quậy. Ngón tay thon dài của Lục Thành An đặt ngay cổ, chỉnh lại cà vạt giúp anh, hắn cười khẽ: “Cà vạt của cậu bị lệch rồi.”
Moore: “…”
Hóa ra là chỉnh cà vạt giúp.
Động tác thân mật ấy khiến tim Moore bỗng loạn nhịp, vành tai lại đỏ bừng lên.
Thợ chụp ảnh đứng đằng trước hô: “Nào, hai cậu nhìn máy ảnh, cười lên!”
Hai người cùng nhìn về phía máy ảnh, anh thợ kia chụp liên tục vài bức rồi in ra ngay tại chỗ, đưa cho hai người.
Trong tấm ảnh, Lục Thành An tươi cười xán lạn trông rất đẹp trai, nụ cười của Moore lại rất ngại ngùng, thậm chí ánh mắt còn không nhìn thẳng vào ống kính trông khá ngượng. Hai người mặc bộ đồ Âu cùng kiểu dáng, chiều cao chênh lệch chừng 15cm, bối cảnh là hiện trường hôn lễ với mặt cỏ đầy hoa tươi và trời xanh mây trắng.
Nếu đưa tấm ảnh này cho người không biết, có khi người ta còn cho rằng hai người chính là một đôi.
Moore nhận lấy tấm ảnh rồi cất đi.
Lục Thành An không cảm thấy có gì khác thường, cười bình luận: “Chụp cũng được đấy chứ. Cậu mặc Âu phục trông đẹp trai hơn hẳn.”
Moore im lặng một lát rồi bỗng nói rất nghiêm túc: “Chị Lâm chính thức xuất ngũ rồi, về sau, tôi sẽ là Dẫn đường đồng hành của Đội đặc chiến Liệp Ưng. Tuy tôi còn thiếu kinh nghiệm nhưng cũng đã học được rất nhiều điều trong khoảng thời gian qua, tôi sẽ cố gắng chăm sóc anh… các anh thật tốt.”
Lục Thành An nhìn anh, nói: “Ừ, thiên phú của cậu cũng không thua kém gì chị Lâm. Tôi tin cậu sẽ là một Dẫn đường đồng hành xuất sắc.”
Moore dặn dò: “Sau này chúng ta là chiến hữu chinh chiến cùng nhau, nếu anh bị thương, hoặc cảm xúc trong thế giới tinh thần bất ổn thì nhất định phải nói với tôi ngay. Tôi mong rằng anh có thể thực sự tin tưởng tôi.”
Lục Thành An khẽ cười, gật đầu: “Được. Chiến hữu với nhau đương nhiên phải tin tưởng nhau rồi.”
Nghĩ đến chuyện sẽ được sóng vai chiến đấu cùng Lính gác trước mặt trong suốt tám năm tới, Moore bỗng thấy vui hẳn lên. Gia nhập Đội đặc chiến Liệp Ưng, gặp được người đội trưởng tốt như vậy, có lẽ chính là may mắn của anh.
***
Sau hôn lễ, Moore trở về ký túc xá ở Tháp Trắng.
Phải đứng đón khách cả buổi sáng, chân anh đã tê rần. Tắm rửa xong, anh thay đồ, vào phòng ngủ một giấc.
Giữa lúc mơ màng, Moore mơ thấy mình và Lục Thành An đã quay lại hiện trường hôn lễ. Nhưng lần này họ không phải phù rể… Mà là chú rể.
Anh và Lục Thành An tay trong tay bước trên thảm hoa tươi, đi tới bục tuyên thệ bên bờ biển.
Chủ hôn hỏi: “Anh Moore, anh có nguyện kết duyên cùng anh Lục Thành An, từ nay về sau không bao giờ chia lìa, bầu bạn bên nhau đến già không?”
Moore mơ thấy bản thân khẽ trả lời: “Tôi đồng ý.”
Sau đó, Lục Thành An mỉm cười ghé tới, nhẹ nhàng hôn anh.
Nụ hôn ấy rất dịu dàng, cũng rất chân thật, hệt như Moore thực sự được hôn môi, khiến trái tim anh cứ run rẩy không ngừng.
Tiếp đó, anh mơ thấy Lục Thành An bế anh vào phòng tân hôn, động phòng hoa chúc cả đêm.
Đến lúc tỉnh dậy, quần áo Moore đã ướt đẫm mồ hôi. Anh vừa xấu hổ vừa buồn phiền, đành chạy đi tắm nước lạnh để bản thân bình tĩnh lại.
Đây là lần đầu tiên anh mơ kiểu giấc mơ này từ khi trưởng thành, không ngờ Lính gác trong mơ lại chính là Lục Thành An.
Moore nhìn gương mặt đỏ chót của bản thân trong gương, tim đập nhanh đến khó tin. Anh chạm lên đôi môi bị hôn trong mơ, sắc đỏ trên gương mặt lan sang tận mang tai. Cuối cùng anh cũng hiểu sự bất thường của mình dạo gần đây rốt cuộc là sao.
Hóa ra anh đã thích Lục Thành An.
Vì thích Lục Thành An nên khi ở trên phi thuyền, ánh mắt anh sẽ vô thức dõi theo bóng dáng đối phương; khi Lục Thành An bị thương, anh mới căng thẳng, đau lòng đến thế; lúc được Lục Thành An nhìn chăm chú, anh mới xấu hổ, tim đập nhanh.
Cũng vì đối tượng mà sâu trong tâm tưởng anh muốn được kết hôn cùng chính là Lục Thành An nên anh mới suy nghĩ miên man, mới liên tục thất thần trong lúc làm phù rể tại buổi hôn lễ lãng mạn ấy.
Cuối cùng, bức ảnh chụp chung với Lục Thành An cũng là bản năng muốn lưu giữ chút kỷ niệm.
Muốn giữ khoảng cách nhưng lại không kiềm lòng được mà xích tới gần.
Tâm trạng vừa mâu thuẫn, vừa thấp thỏm này có lẽ chính là thầm mến nhỉ?
Có lẽ ngay lần đầu tiên nhìn thấy nụ cười tươi rói của Lục Thành An, trái tim anh đã rung động. Chỉ là anh không có kinh nghiệm yêu đương nên đến tận hôm nay mới hiểu ra.
Dù đã hiểu ra rồi nhưng anh cũng không dám chủ động tỏ tình. Lục Thành An là Lính gác cấp S, lại còn là cháu ruột của Tướng quân Lục, còn anh thì không cha không mẹ, sức mạnh tinh thần cũng chỉ đạt cấp A. Dù là gia cảnh hay sức mạnh tinh thần, hai người chẳng có điểm nào cân xứng.
Huống hồ, Lục Thành An cũng không thích anh.
Đơn giản chỉ vì anh là lính mới nên Lục Thành An mới quan tâm hơn bằng cương vị đội trưởng mà thôi.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Moore bỗng trùng hẳn xuống.
Khả năng anh và Lục Thành An có thể ở bên nhau là rất thấp. Nhưng không sao, ít nhất trong tám năm kế tiếp, anh sẽ luôn được đồng hành bên cạnh hắn… Được nhìn thấy người mình thích mỗi ngày, với anh, vậy là đủ rồi.Lời tác giả:
Lục Thành An phóng khoáng, sáng sủa, nhiệt tình
Moore thì dễ xấu hổ, không dám nói ra
Thực ra hai người siêu đẹp đôi luôn ấy ~