“Hằng đêm trẫm luôn mơ về ngươi.” Lương Diệp nhíu mày nói: “Trong mơ, ngươi cứ gọi trẫm mãi, phiền phức.”
Sự vụ đất nước đầy ắp trong tâm trí Vương Điền bị đập tan, anh không khỏi vui vẻ nói: “Thần kinh.”
Lương Diệp xáp tới ôm anh. Bộ giáp hắn mặc vừa lạnh lẽo, vừa cứng rắn, còn thoang thoảng mùi máu gây mũi. Vương Điền muốn đẩy hắn ra nhưng lại có phần không nỡ, bèn nhoài tới hôn lên đôi môi khô khốc của Lương Diệp: “Ngươi chôn thánh chỉ dưới gốc quýt nghĩa là sao?”
Lương Diệp cắn tai hắn, trong giọng điệu đong đầy sự hào hứng: “Trẫm muốn chịch ngươi tại đó.”
Nét dịu dàng vừa xuất hiện tại cõi lòng Vương Điền bỗng chốc tan thành mây khói. Nhất là khi nhớ về cảnh bị thứ thú vật Lương Diệp này đè tại thân cây, anh thoáng đen mặt.
Lương Diệp đắc chí nói: “Trẫm biết ngay là ngươi thích mà.”
“Thích cái đầu ngươi.” Vương Điền muốn quẳng hắn ra khỏi xe ngựa.
Lương Diệp ôm anh cười ngông cuồng.
Tuy nhiên, không cần anh phải quẳng, chẳng mấy mà xe ngựa đã dừng lại. Lương Diệp vén rèm xe nhìn thoáng qua bên ngoài, sau đó nhíu mày nhìn Vương Điền: “Trẫm phải đi đây.”
“Đi đi thôi.” Nét mặt Vương Điền nom thật bình thản. Anh rời xe trước cả hắn, bị mưa tuyết ập tới tạt cóng đơ mặt.
Lương Diệp ra muộn hơn anh chút. Hắn nhảy xuống, giũ áo lông chồn ra bọc anh vào trong, đoạn nhấc mũ áo choàng đội lên cho Vương Điền, tiện đà thắt dây mũ ở cằm thành một nút kết đẹp đẽ.
Vương Điền ngước mắt nhìn hắn.
“Đi nhé.” Lương Diệp vuốt ve khuôn mặt anh, bộ giáp trên người lạnh lẽo tận xương, bên trên đóng một lớp sương dày.
“Ừ.” Vương Điền không có nhiều cảm xúc, chỉ thấy trời mưa tuyết kiểu này khiến người ta phát phiền hơn bất cứ loại thời tiết nào. Con đường cũng trở nên lầy lội khó đi.
Lương Diệp cúi xuống buộc chùm tên đã sửa chữa vô số lần vào cánh tay anh. Tiếp đó, hắn không màng việc bị bẩn, quỳ một gối xuống đất bùn, buộc ngọc bội tua rua đỏ rực vào bên hông Vương Điền, còn nhân cơ hội vỗ mông anh vài phát.
“Đừng cáu kỉnh ném cho trẫm nữa.” Lương Diệp đứng dậy, mái tóc bị dính mưa tuyết ướt nhẹp thành từng nhúm: “Hồi trước trẫm làm rơi nên nó mới đến tay Thân Nguyệt Lệ, vốn là dành cho ngươi. Ngươi và trẫm, mỗi người một nửa.”
Vương Điền nhìn tua rua đỏ thấp thoáng bên hông, bị lạnh đến cay sống mũi: “Biết rồi.”
Cách gió tuyết, Lương Diệp cố chấp nhìn anh không rời. Vương Điền thở dài, lấy một chiếc bùa bình an ra từ tay áo: “Vốn là xin cho ngươi, cầm lấy.”
Mặc dù anh không tin những thứ này nhưng khi thấy bán bên vệ đường, anh vẫn mua một chiếc, chỉ tốn một đồng. Đáng lý anh không định đưa cho Lương Diệp đâu, bởi chẳng biết chừng nào mới gặp lại. Nào ngờ Lương Diệp thình lình xuất hiện, coi bộ sớm đã sờ thấy nó trong tay áo anh, hiện đang chờ anh tặng đây.
Ngại đòi thẳng, còn phải vứt “gạch” dẫn “ngọc”* để nhắc khéo anh.
*抛砖引玉: dùng thứ đơn giản của mình dẫn ra những gì quý giá tốt đẹp (Thả con tép, bắt con tôm).
Vương Điền thở ra khói trắng: “Bình an trở về.”
Ngày ngày có lên cơn điên đi chăng thì vẫn tốt hơn việc phải chứng kiến người ấy thư thái tại nơi chiến trường khó lường sống chết.
Lương Diệp nở nụ cười rạng rỡ với anh, hài lòng cất bùa bình an vào vạt áo trước ngực, nhấc tay huýt sáo một tiếng vang dội. Một con ngựa hoa màu lông xấu tệ cứ thế đạp lên tuyết chạy tới.
Vương Điền thấy hơi đau mắt.
“Đẹp nhỉ?” Lương Diệp kiêu ngạo khoe với anh: “Trẫm nhặt được trong núi đó.”
Vương Điền rất khó thuyết phục lương tâm để nói rằng con ngựa này đẹp, chỉ biết cố mà gật đầu.
Lương Diệp quay người lên ngựa, quất một roi, cả người lẫn ngựa nhanh chóng biến mất giữa trời mưa tuyết mênh mông.
Vương Điền bị lạnh đến đau mũi. Anh thản nhiên thở ra hơi nóng, bàn tay giấu trong hai ống tay áo chụm lại siết chặt cứng. Mùi của Lương Diệp hãy còn vương vấn nơi đây. Cảm giác không cam lòng và bực bội đã lặng lẽ len lỏi khắp cơ thể.
Không muốn thả Lương Diệp đi, muốn ghim hắn lại bên mình, dẫu phải giết rồi ướp lạnh bảo quản cũng tốt hơn cảnh nhìn chẳng thấy, sờ chẳng tới này.
Phụ lòng toàn bộ người trong thiên hạ thì đã sao, đáng lý Lương Diệp phải là của riêng anh mới đúng.
Ánh mắt Vương Điền dần sâu thẳm. Giữa cơn mơ màng, anh như thấy lại bóng dáng Lương Diệp, ngay giây sau đã bị người ta đè nặng lên thành xe.
Hơi thở dồn dập nóng bỏng của Lương Diệp nhuốm cả nước mưa lạnh lẽo. Lông mi Vương Điền bị tuyết dính ướt, khẽ rung rinh. Anh chẳng thèm khách sáo, thẳng thừng hôn lên.
Nụ hôn này ác liệt hơn nụ hôn trong xe ngựa nhiều. Hai người đều hận không thể nuốt chửng đối phương vào bụng. Tuyết đọng dọc thành xe bị hơi nóng hòa tan, thấm ướt lông tơ xù tung ở áo choàng.
“Bệ hạ, phải đi rồi.” Bỗng có người nhắc nhở.
Vương Điền nghe tiếng thì ngoảnh đầu lại, nhìn về phía nguồn âm với vẻ mặt vừa hiểm độc, vừa lạnh lùng. Anh ôm Lương Diệp trong tấm áo choàng dày với tư thế giam cầm ngang ngược.
Tuy người nấp tại chỗ tối biết Vương Điền không thấy được mình nhưng vẫn bị ánh mắt chết chóc đầy ngập tính đe dọa của anh dọa cho run run.
Lương Diệp nắn bóp gáy anh, hôn mạnh lên vành tai anh, cười khẽ: “Vương Điền à.”
Bấy giờ, Vương Điền mới gượng gạo quay đầu lại, dằn mạnh cơn nóng nảy thẳm sâu trong lòng xuống, ôm ghì người ta một lát rồi mới từ từ thả tay ra.
Tiếng vó ngựa nhỏ dần, xung quanh cuối cùng cũng chìm vào yên tĩnh.
Vương Điền tiến vào xe ngựa không chút luyến lưu. Sung Hằng lẳng lặng xuất hiện. Xe ngựa băng qua màn mưa tuyết chạy về phía ngược lại, hướng thẳng tới Đại Đô.