Các fan kỳ cựu của Phượng Hoàng lập tức nổi giận: “Má, đây không phải là thật, ai kia, tan học đừng có đi, khốn nạn! Tiểu Nhị Hóa nhà bọn chị là của Lam, ngô vương, ngài đang ở đâu! Mau tới ngăn cản!”
Có vài người không nhịn được, khích lệ: “Mặc dù nhìn không rõ, nhưng tôi cảm thấy nam sinh kia rất đẹp trai, rất xứng đôi với nam thần.”
Các fan CP khóc rống: “Tui không nghe tui không nghe tui không nghe!!! Ẻm là của ngô vương mà, như vậy đi, mấy người vào diễn đàn đọc đồng nghiệp văn của họ, xem truyện viết lại trận chung kết hôm đó, số người xem cao lắm, trên chiến trường tràn ngập khói thuốc súng, ngô vương của bọn tui dùng cơ thể mình để chắn đạn cho nam thần, nam thần khóc và nói rằng: nếu như anh chết rồi, em muốn toàn bộ vũ trụ này chôn cùng anh, ngao ngao ngao, sống chết có nhau đó, mọi người đọc xong rồi cũng sẽ cảm thấy hai người họ nên ở bên nhau! Thật đó!”
Đối phương: “…”
Một vài người thì cả giận nói: “Nói bậy, nam thần không phải của Lam cũng không phải của nam sinh này, là của tui, của tui đó! Mấy người tan học cũng đừng đi!”
Sinh viên của học viện Hoàng Gia đang quỳ lạy thực lực của hai người, ngay đó bỗng nhiên thấy một đám người ở đâu ùa tới, tình hình bài viết cũng thay đổi theo, quả thực khiến họ nhìn mà sửng sốt.
Fan của Tiểu Nhị Hóa trải rộng ba tinh hệ lớn, giờ phút này ồ ạt đổ về đây, suýt nữa đã làm sever trường nổ tung, cảnh tượng này vô cùng đồ sộ. Người của học viện sững sờ mất một lát mới khiếp sợ ngộ ra một sự kiện —— Tiểu yêu tinh mà vô số người căm hận lại… Lại chính là Đỉnh Cấp Tiểu Nhị Hóa!
Ôi trời ơi!!!
Những người theo đuổi Tống Minh Uyên vốn đã bị đả kích nặng nề, lúc này lại thêm một phát nữa, một phần thì càng im lặng, phần còn lại phản ứng vài giây, cảm thấy điên rồi, rối rít phản bội, sâu sắc cảm thấy được nhìn thấy hai người này bên nhau, cuộc đời của mình cũng viên mãn theo vậy. Trong đó có một sinh viên là quản lý diễn đàn thì run run rẩy rẩy vội vã mở khu trao đổi, nhanh chóng xóa hết mấy bài có liên quan đến tiểu yêu tinh, vỗ vỗ trái tim, thở phào một cái.
Mà các fan đang tranh luận cuối cùng Tiểu Nhị Hóa thuộc về ai chợt nhớ tới một vấn đề quan trọng trong muộn màng, vội vàng hỏi sinh viên nơi này có ảnh chụp của Tiểu Nhị Hóa không, mang một tấm ra cho mọi người cùng xem nào.
Các học sinh nói có, chạy tới khu trao đổi định tìm một tấm, sau đó im lặng vài giây, chầm chậm quay lại: “Xóa hết rồi.”
Mọi người: “…”
Sinh viên trong trường an ủi: “Mỗi ngày cậu ấy đều đến trường với bạn trai, đợi lúc nào đến bọn tôi sẽ chụp một tấm.”
Mọi người cảm động đến rơi nước mắt, tiếp tục đi quỳ liếm video.
Từ lúc bài viết được gửi đi, dẫn đến việc bị vây xem, đánh giá và một loạt sự việc liên quan, cuối cùng phát triển tới bước này cũng chỉ trong vòng mấy tiếng, bởi vì thời gian chênh lệch, người ở các hành tinh khác tình cờ nhìn thấy, liền vội vàng chạy tới đây, có lẽ mấy ngày tiếp theo cũng chưa yên tĩnh được.
Thành phố dần vào đêm, giờ phút này người được họ lo nghĩ hộ vẫn còn nằm trên giường.
Tống Minh Uyên muốn đánh với Bạch Thời, một là vì muốn làm cho mấy người ôm tâm lý may mắn xung quanh tỉnh lại, nói cho họ biết A Bạch không phải là người muốn thắng là thắng, không có việc gì tốt nhất đừng phiền cậu ấy, hai là anh đã sớm biết tinh thần lực của A Bạch lên tới cấp S, cho nên muốn đánh thử một trận.
Tống Minh Uyên đánh rất thoải mái, hơn nữa đây cũng là người cùng lứa đầu tiên có thể đánh với anh đến trình độ này, còn là người thuộc về anh, điều này khiến anh ít nhiều cũng có chút phấn khởi, thấy Bạch Thời cũng giống thế, bèn khiêng người đi không chút nghĩ ngợi.
Hai người vội vã trút bỏ quần áo, nhanh chóng quấn lấy nhau đầy kịch liệt, Bạch Thời hơi ngửa đầu lên, kết hợp với đối phương ở mức độ lớn nhất, cậu thở gấp, nhận lấy sự mạnh mẽ đang lao tới, cảm thấy sảng khoái tới nỗi linh hồn sắp bay ra.
Tống Minh Uyên biết rõ Việt Tu còn ngồi bên dưới, không giày vò Bạch Thời quá nhiều, chỉ làm một lần thứ nhất rồi tiếc nuối thả ra, hôn khóe miệng cậu, kéo người vào trong lòng, dịu dàng vỗ lưng. Hơi thở của Bạch Thời vẫn rất loạn, mất hồn nằm sấp trên người anh, một lát sau mới duỗi tay ôm lấy Tống Minh Uyên, rụt rụt vào trong lồng ngực anh, tiện thể sờ soạng cái lồng ngực đẹp đẽ ấy mộ chút.
Tống Minh Uyên cầm chặt móng vuốt nhỏ của Bạch Thời, cúi đầu hôn cậu một chút: “A Bạch.”
“Hưm.” Bạch Thời đáp lại, nhắm mắt nghĩ ngợi một lát, không nhịn được mà nói: “Vẫn chưa phân thắng bại.”
Tống Minh Uyên liếc cậu một cái: “Còn muốn đánh?”
“Ừ.”
“Hôm nào.” Tống Minh Uyên xoa xoa đầu cậu, “Anh sợ cơ thể em không chịu được.”
Bạch Thời vô thức muốn nói có thể đánh trên mạng, sau đó chợt nhớ tới game offline, việc giữa chọn giữa ID phiền lòng và ID khí phách, cậu không chút do dự chọn phương án thứ hai, bèn đem máy tính tới bên giường, cùng đánh với đại ca.
Tống Minh Uyên vui lòng chiều theo cậu, thấy Bạch Thời cài xong trò chơi, liền nhận kính tiến vào hệ thống.
Hai người đánh vài trận, thắng bại nửa này nửa nọ, hai người không mặc gì tựa vào nhau như thế bỗng nảy sinh cảm xúc thất thường, Tống Minh Uyên nâng cằm Bạch Thời hôn một cái, sau đó lại đặt cậu xuống giướng.
Lúc Việt Tu đi làm về chỉ thấy hai bé Tri Nguyên thú đang nằm trong sô pha, im lặng một lát, hỏi: “Hai đứa đâu?”
“Vẫn chưa xuống.”
“Từ trưa tới giờ vẫn không xuống?”
“Ưm.”
Việt Tu: “…”
Tiểu Hiên màu trắng nghiêng đầu nhìn anh, vẫy vẫy móng vuốt trước mặt: “Ăn cơm không?”
“…” Việt Tu kéo móng vuốt xù bông của nó xuống, im lặng vài giây, quay người lên lầu, đứng ở trước phòng em trai nhà mình hỏi thăm xem hai người có muốn ăn cơm không, sau đó mãi một lát mới nghe em trai khàn khàn đáp một câu muốn, lại trầm mặc vài giây, đi xuống.
Trên bàn cơm khá yên tĩnh, Việt Tu nhìn hai người đối diện, đè nén xúc động muốn bảo họ tiết chế một chút, chỉ nói đã làm xong thuốc rồi, hỏi Bạch Thời muốn ngâm lúc nào.
Bạch Thời giật mình, nói câu càng nhanh càng tốt.
Việt Tu gật đầu, cảm thấy thực ra đêm nay có thể ngâm, nhưng lại nhớ em trai nhà mình đã ở trong phòng cả một buổi trưa, liền để cậu nghỉ ngơi một hôm, sáng mai nói sau.
Bạch Thời không có ý kiến, ngoan ngoãn nghe lời. Tống Minh Uyên thấy thế cũng ở lại, buổi tối không tiếp tục giày vò bạn nhỏ này nữa, yên tĩnh ôm cậu ngủ một giấc, sáng sớm hôm nay thì đi cùng Bạch Thời vào gian phòng đã được chuẩn bị.
Dụng cụ đã được kết nối hoàn tất, tất cả các loại dược liệu cũng được mài thành bột và pha vào dịch dinh dưỡng, Tống Minh Uyên bình tĩnh nhìn một vòng, bỗng thấy bên cạnh Việt Tu có một cái rương nhỏ được khóa bằng mật mã, lúc này cái rương vừa được mở ra, một luồng khí lạnh lan tràn, hiển nhiên là kèm theo công năng giữ lạnh.
Bạch Thời đã sớm biết thuốc trên người cậu do chính người Việt gia tiêm vào, hơn nữa không quá đơn giản, giờ phút này nhìn qua không nén nổi tò mò, thấy người này lấy ra một cái bình nhỏ trong suốt, không nhịn được mà hỏi: “Đây là cái gì?”
“Thuốc.” Sắc mặt Việt Tu rất nghiêm túc, dùng tiêm rút ra nửa lọ, từ từ thêm vào bên trong dịch dinh dưỡng, ý bảo Bạch Thời mau đi ngâm.
Bạch Thời không nghi ngờ gì, cởi quần áo xong liền tiến vào, nhanh chóng ngủ sâu xong tác dụng của thuốc.
Khoang dinh dưỡng trong suốt được đánh bóng mờ bên dưới, chỉ thấy rõ ràng nửa người trên. Bạch Thời đeo bình ô xy, trên người dán mấy tấm kim loại mỏng, bên cạnh có vài màn hình trong suốt, trên màn hình là từng dãy số liệu không ngừng lóe lên. Việt Tu quan sát một hồi, thấy hết thảy bình thường, nói: “Thằng bé phải ngâm một ngày, chúng ta đi ăn cơm trước.”
Tống Minh Uyên bình tĩnh đáp lại, đi theo anh ra ngoài, trước khi đóng cửa còn đưa mắt nhìn thoáng qua, chỉ là ngay lúc anh đang định đóng cửa, ánh mắt chợt phát hiện hình như Bạch Thời đang giật giật, vội vàng nhìn lại, lập tức thấy người này lại nhúc nhích, sắc mặt trắng không còn một giọt máu.
Đồng tử của Tống Minh Uyên co lại: “A Bạch!”