Nếu hôm nay Lâm Minh tới muốn độ khó cấp mười, thậm chí cấp mười một, chấp sự này đều sẽ không kinh ngạc như thế. Lâm Minh là người nào? Đó là nhân vật muốn khiêu chiến Lăng Sâm, Thác Khổ, Trương Quan Ngọc, chuẩn đệ tử hạch tâm. Nhưng hiện tại lại muốn lựa chọn độ khó cấp bảy, chấp sự này khó hiểu:
– Lâm sư đệ, độ khó cấp bảy bình thường mà nói là đệ tử bậc thấp khiêu chiến. Lâm sư đệ có phải nói chơi với ta hay không?
Lâm Minh cười cười nói:
– Ta xác định muốn mở cấp bảy, không phải nói chơi.
– Được rồi.
Chấp sự sư huynh nhún vai, mở độ khó cấp bảy. Dù sao thời gian là của người ta, mở độ khó cấp bao nhiêu đều là tự do. Lại nói độ khó thấp còn tiết kiệm Chân Nguyên thạch.
Sau khi Cuồng Phong động mở ra, Lâm Minh lập tức tiến vào trong đó.
Vừa tiến vào Cuồng Phong động, Lâm Minh lập tức liền nghe được tiếng gió kêu ầm ầm trong động, giống như tiếng sấm rền. Nhất là trong một khu vực phụ cận dường như có người mở độ khó cấp mười trở lên, tiếng gió rít gào kịch liệt giống như thiên quân cùng rống, vạn ngựa chạy chồm. Chỉ riêng nghe thanh âm là có thể tưởng tượng sự khủng bố bên trong.
Mà Cuồng Phong động độ khó cấp bảy nơi Lâm Minh lại tương đối mà nói ôn hòa hơn nhiều. Với tu vi của hắn có thể thoải mái đi lại trong Cuồng Phong động.
Lâm Minh đại ái đi đến vị trí chính giữa Cuồng Phong động. Vị trí này, tốc độ gió tương đối vừa phải. Hắn dừng lại, nhắm hai mắt, bắt đầu toàn thân tâm cảm thụ cảm giác gió núi lạnh thấu xương thổi lên người.
Hai chữ ý cảnh, nghe ra hư vô mờ mịt.
Nếu là cho một võ giả của Thiên Vận quốc đi lĩnh ngộ Phong chi ý cảnh, hắn căn bản là không biết bắt tay từ đâu. Ý cảnh là cái gì? Hoàn toàn không rõ.
Mà Lâm Minh sau khi cắn nuốt mảnh vỡ linh hồn kia lại có một nhận thức rõ ràng đối với ý cảnh. Đương nhiên, muốn lĩnh ngộ nó còn phải xem chính mình.
Ý cảnh kỳ thật chính là pháp tắc, là bản chất của lực lượng. Lĩnh ngộ nó chính là nắm giữ hạch tâm của một loại lực lượng.
Thế gian vạn vật, mỗi một loại đồ vật đều có pháp tắc cố hữu của nó.
Tỷ như nước chảy chỗ trũng, lửa bốc chỗ cao, âm dương tương sinh tương khắc, người sinh lão bệnh tử… Những cái này đều là pháp tắc cơ sở nhất.
Đem pháp tắc kéo dài, xâm nhập vào trong linh hồn, nắm giữ căn nguyên vạn vật. Đây chính là ý cảnh.
Lâm Minh muốn lĩnh ngộ Phong chi ý cảnh, không phải là muốn đi chống cự lực lượng của gió mà là phải dung nhập vào trong gió, cảm thụ lực lượng của gió.
Nếu là Lâm Minh vận dụng chân nguyên cộng thêm lực lượng thân thể cường đại của hắn và Quán Hồng thương chống đỡ, hắn có thể thoải mái chống cự độ khó cấp mười, thậm chí có thể đi khiêu chiến độ khó cấp mười một. Nhưng mà điều này với hắn mà nói lại không có ý nghĩa.
Hắn chi lựa chọn độ khó cấp bảy, sau khi đứng vững, đột nhiên đình chỉ lực lượng chống lại gió, khiến thân thể hoàn toàn thả lỏng. Kế tiếp, hắn không hề trì hoãn bị cuồng phong thổi bay.
Lâm Minh ở không trung không ngừng điều chỉnh góc độ thân thể để thích ứng gió, mượn lực lượng của gió. Nhưng mà ngay từ đầu lại căn bản không có cách nào nhập môn.
Rầm!
Lâm Minh đụng thật mạnh lên nham thạch, dù là thân thể hắn mạnh mẽ, hơn nữa có chân nguyên thủ hộ cũng bị đụng khí huyết sôi trào, thất điên bát đảo.
Lâm Minh đứng lên, lại lần nữa dung nhập trong gió, lại lần nữa bị gió thổi lên, đánh lên vách đá.
Từng lần thực nghiệm, lại từng lần bị đụng lên vách đá, Lâm Minh không biết đã đụng bao nhiêu lần. Thân thể hắn đầy chỗ bầm xanh, đầy người là vết thương, trên mặt nhiều vết thương, quần áo đã rách không ra hình dạng.
Hôm nay, Lâm Minh đã báo cho Uông Vũ Hàm, không đi Minh Văn sư công hội. Hắn một hơi hẹn trước thời gian tám canh giờ, toàn bộ dùng để lĩnh ngộ lực lượng của gió.
Đây hoàn toàn là phương pháp tu luyện theo kiểu tự hành hạ mình. Dù là Lâm Minh đã mang đủ thuốc trị thương lại vẫn rơi vào cảnh chật vật như vậy.
– Ta thật là sơ sẩy, lại không nghĩ tới quần áo sẽ nát thành như vậy, không mang theo quần áo dự bị.
Lâm Minh cười khổ lắc lắc đầu, chuẩn bị nhờ chấp sự sư huynh mang đến cho mình một ít quần áo.
Lúc này đã gần tới buổi chiều, chấp sự sư huynh kia đang vô cùng nhàm chán đả tọa điều tức, hắn thi thoảng chú ý động gió nơi Lâm Minh. Thời gian hẹn trước là tám canh giờ, từ sáng sớm trời vừa sáng thẳng đến trời tối đen. Thời gian dài như vậy lại chỉ mở độ khó cấp bảy, Lâm sư đệ này là nghĩ thể nào, chẳng lẽ đi vào chơi hay sao?
– Tính trẻ con chưa hết? Không có khả năng… Xem tâm tính của Lâm sư đệ căn bản không giống một thiếu niên mười lăm tuổi, hắn rốt cuộc ở trong Cuồng Phong động làm gì?
Chấp sự sư huynh nghĩ nửa ngày cũng không rõ, đành phải thôi.
– Người địa vị cao thật sự trí lực kém. Thời gian tu luyện bảy đại sát trận này quý giá biết bao, rất nhiều võ giả mấy ngày đều không bỏ được tới một lần, ngẫu nhiên tới một lần còn phải lôi kéo mấy đồng bạn cùng góp lại, một người dùng nửa canh giờ. Nhưng là Lâm sư đệ này, một tháng có thể tu luyện mười ngày chẵn, cho nên mới không quý trọng như vậy nhỉ. Một hơi liền hẹn trước tám canh giờ, chỉ mở độ khó cấp bảy. Người so với người, tức chết người a!
Chấp sự sư huynh này đang cảm khái, Lâm Minh từ trong Cuồng Phong động đi ra. Hắn vừa ra liền nói:
– Xin lỗi sư huynh, có thể giúp ta chuẩn bị một bộ quần áo dự bị hay không?
Lâm Minh hiện tại sắp quần áo không che thân, còn tu luyện nữa căn bản là không có biện pháp trở về chỗ ở.
Nhìn Lâm Minh đột nhiên xuất hiện, toàn thân vết thương lớp lớp, mặt xám mày tro, quần áo tả tơi, chấp sự sư huynh kia đương trường mắt tròn xoe, miệng há hốc có thể nhét một quả trứng gà.
Hắn phản ứng nửa ngày mới nhận ra, người bộ dạng ăn mày trước mặt này chính là Lâm Minh!
– Đây… Đây.