Diệp Thành mấy năm trước, lúc ăn cơm cùng mấy lão tổng trong công ty khác, bị họ hỏi về vấn đề tình cảm, từng rất lớn lối lại khinh thường nói, ” Từ Lạc cô ta chỉ có như vậy thôi, cô ta cứ ra sức dán lấy tôi, cơ mà tôi tuyệt đối sẽ không thích loại người như cô ta.”
Lúc ấy, Diệp Thành nói lẽ thẳng, khí hùng cỡ nào, chẳng đáng để ý. Diệp Thành hiện tại chỉ muốn đánh chết mình khi ấy cho rồi.
Thật sự anh quá khốn nạn rồi. Nếu mà khi ấy hiểu ra nhanh, nếu khi ấy nhanh chóng đối tốt với Từ Lạc, nhân lúc trái tim cô vẫn chưa lạnh, nhân lúc tình cảm của cô đối với anh vẫn còn một chút, nhanh chóng về nhà ở bên cạnh cô, đối tốt nuông chiều cô, nói không chừng, đã có cơ hội để cứu vãn rồi.
Chứ không phải như bây giờ, ôm đồ ngủ của người ta, giống như một thằng ngốc nức lên, tự thoại, điên cuồng hối hận rồi nhớ nhung trong dằn vặt.
“Cốc cốc cốc…”
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Ngay sau đó giọng nói hơi già nua của bác Long cũng vang lên, ” thiếu gia, cậu ngủ rồi sao?”
Nghe tiếng bác Long, Diệp Thành vội vàng lau đi nước mắt, chỉnh đốn tâm tình, treo đồ ngủ ở trên lưng ghế, đi tới mở cửa.
Ngoài cửa, bác Long đang mặc quần áo lúc ngủ, hiển nhiên là bị người đánh thức.
Bác Long đặt một cái khay vào trên bàn trong phòng ngủ của Diệp Thành, ông nói, “Cậu Hoàng Hiếu trước khi đi nói với tôi cậu đã về, còn uống rất nhiều rượu. Tôi nghĩ cậu cứ như vậy mà ngủ cũng không được, liền làm bát canh giải rượu, thiếu gia nhân lúc còn nóng, uống đi.”
Diệp Thành gật gật đầu, “cảm ơn bác, tối muộn còn vất vả như vậy.”
Vừa nói, cầm lấy bát canh giải rượu từng chút một uống vào. Canh ấm áp chảy đến bên trong dạ dày, dường như thoải mái một chút.
Bác Long thấy Diệp Thành uống canh, cũng yên lòng một chút. Ánh mắt xoay chuyển, ông nhìn thấy bộ đồ ngủ bằng nhung đặt trên ghế, chân mày ông hơi khiêu lên, cầm lên đồ ngủ trong tay, “đây không phải là đồ ngủ của thiếu phu nhân sao?”
Trong lòng Diệp Thành run lên, trên mặt vẫn bình tĩnh, nói, ” vâng, là của cô ấy.”
Bác Long giả bộ muốn cầm đồ xếp gọn gàng lại, rồi nói, “chắc là thiếu phu nhân để quên, vậy tôi cầm về, trước có dịp trả lại cho thiếu phu nhân nha thiếu gia.”
Trong lòng Diệp Thành giống như bị thứ gì đó đâm trúng, rất đau, anh vội vàng kéo bác Long lại, “đừng, không cần trả đâu, cứ nói là vứt đi, không cần đưa trả cô ấy.”
Bác Long càng ngạc nhiên khiêu chân mày.
” Cái áo này còn mới vô cùng, thiếu phu nhân nói không cần sao? Thiếu phu nhân bình thường cũng không phải người lãng phí như vậy…”
Dứt lời, bác Long chớp mắt một cái, thấy sắc mặt Diệp Thành có chút mất tự nhiên, trong lòng ông nhất thời liền hiểu rõ.
” Có phải thiếu gia muốn giữ lại bộ đồ ngủ này?” Bác Long thấp giọng hơn, “có phải thiếu gia muốn giữ lại để nhìn vật nhớ người đúng không?”
Diệp Thành giả bộ ho một tiếng, “không có chuyện đó.”
Bác Long cầm bộ đồ ngủ trong tay, hai mắt già nua có chút phức tạp mà nhìn Diệp Thành. Ông nói,
” Thiếu gia, bác Long đây, coi như là nhìn thiếu gia lớn lên, có vài việc đừng giấu bác, bác vẫn có thể nhìn ra được. Diệp Thành à, có phải cháu bây giờ đã hối hận rồi đi, hối hận trước đây đã làm tổn thương đến trái tim của thiếu phu nhân, hối hận ép thiếu phu nhân phải rời đi tàn nhẫn như vậy?”
Chuyện trong lòng bị một câu của bác Long chọc thủng, Diệp Thành cũng không phản bác nữa, ngồi xuống một bên, hai mắt bất giác nóng lên, sắp khóc đến nơi lần nữa,
” Là cháu sai rồi.”
Bác Long thở dài nặng nề, ông nhàn nhạt giải thích, “Thiếu gia, cả đời này của cậu cho đến bây giờ, đều có thể nói là sống thuận buồm xuối gió. Trước kia lúc năng lực chưa đủ chính là có Diệp lão gia dẫn dắt, năng lực đủ rồi trực tiếp quản lý cả một tập đoàn bề thế, thứ cho bác lắm lời nói một câu, thiếu gia à cậu sống quá tự đại rồi, thật ra căn bản chưa từng đặt ai ở trong lòng. Càng không biết yêu thương người ta như thế nào.”
Bác Long ngừng một lúc, lại nói, “năm đó, bác cũng muốn khuyên thiếu gia cậu nên đối tốt với thiếu phu nhân một chút, bằng không đến lúc hối hận cũng không có chỗ mà khóc, cơ mà…..ài….”
Ông thở dài, không thể nói tiếp nữa…
Diệp Thành khẽ nhắm hai mắt lại.
” Thiếu gia, cậu thật ra không phải là không có tình cảm đâu, chỉ là không coi tình cảm ra gì mà thôi.” Bác Long một câu nữa lại nói trúng tim đen, “nhưng mà cậu biết đấy, có con cái nhà ai có thể chịu được cậu hành hạ như vậy chứ? Thiếu phu nhân vậy mà trong hoàn cảnh không được ai coi ra gì kiên trì bên cậu gần 5 năm, bác cũng bội phục. Nếu là bác, bác bỏ từ lâu rồi. Haizzz…..hiện tại, thiếu phu nhân có lúc sẽ rời đi, phần tình cảm mà cô ấy luôn dành cho cậu đã không còn nữa, vậy nên cậu cũng nên hiểu rõ trái tim mình rồi.”
Âm thanh Diệp Thành run rẩy, vào ban đêm càng nghe đến rõ ràng, “cháu….cháu yêu cô ấy rồi.”
“Cậu yêu cô ấy, nhưng đã phụ cô ấy, nên cô ấy đã rời đi.” Bác Long bởi vì lạnh lẽo ban đêm mà có chút co ro, nói tiếp, “nhưng thiếu gia à, chẳng lẽ cậu chịu như vậy cả đời hay sao? Cả đời nhìn thiếu phu nhân cùng người khác ra vào song đôi, cậu có thể chịu được sao?”
“Không, cháu không muốn.” Diệp Thành vội vàng lắc lắc đầu, nếu anh hiện tại thấy Từ Lạc ở cùng người khác, anh sẽ từ đáy lòng mà nổi lên ghen tức, đủ khiến anh ăn giấm của chính mình mà chua chết bản thân luôn. “Cháu không chịu được đâu.” Anh nói lớn trong hoảng sợ.
Bác Long khẽ nhắm mắt lại, gật gật đầu thở dài nói, “vậy thì, thiếu gia à, cậu cứ tiếp tục lún sâu vào ký ức, tiếp tục hối hận như vậy, cũng không có tác dụng, càng không phải là cách đâu. Cậu nên đứng vào hiện tại, cho dù đau khổ, cũng nên suy nghĩ một chút, đã đến nông nỗi này, phải nghĩ cách đi, phải làm tốt thế nào để từng bước đoạt lại trái tim của thiếu phu nhân đi.”
Diệp Thành hai mắt đỏ lên, tối hôm nay, anh mới triệt để, hiểu hết tất cả, anh yêu Từ Lạc, và sẽ không để cho cô đi khỏi đời anh nữa….”