Không lâu sau, Giang Hàn Thanh cúp điện thoại và quay lại.
Có vẻ như cuộc nói chuyện với Giang Bác Tri rất suôn sẻ, trên mặt anh còn phảng phất ý cười.
Anh nói với Chu Cẩn: “Anh đã đặt phòng khách sạn rồi, xe sẽ đến sớm thôi.”
Chu Cẩn gật đầu.
Sau khi Giang Hàn Thanh chào tạm biệt với những người ở đồn cảnh sát liền cùng Chu Cẩn đi ra đường để đợi taxi.
Bởi vì lúc này đã là đêm muộn, trên đường bóng người qua lại cũng thưa dần, duy chỉ có gió lạnh đang gào thét. Trên đầu bọn họ có một ngọn đèn đường hắt ra tia sáng lờ mờ.
Ánh sáng cũng lạnh.
Chu Cẩn chủ động ôm eo anh, áp mặt vào ngực anh.
Giang Hàn Thanh ôm cô vào lòng, hỏi: “Có lạnh không?”
“Hơi lạnh, để em ôm anh một lát.”
Giang Hàn Thanh khẽ cười và để mặc cô ôm cho ấm.
Dưới ánh đèn đường, bóng hai người chồng lên nhau, thân nhiệt ấm áp truyền cho nhau.
Chu Cẩn ngẩng đầu, nhìn kỹ khuôn mặt tuấn tú của anh.
Giang Hàn Thanh vẫn im lặng, sự chú ý không đặt trên người cô.
Anh đang nghĩ, làm thế nào để hoàn toàn dồn ép Sử Cường và khiến cho anh ta sống không bằng chết.
Giang Hàn Thanh giỏi làm điều này giống như Thích Nghiêm, cả hai đều biết cách phá tan tuyến phòng thủ tâm lý của một người và dồn người ta vào tình cảnh tuyệt vọng và đau đớn nhất.
Chu Cẩn nhìn anh, càng nhìn càng cảm thấy anh bây giờ có gì đó không đúng, dường như sau khi gặp Vương Bành Trạch, trên người anh liền toát ra luồng khí lạnh lẽo khó mà xua tan được.
Đôi mắt đen đến đáng sợ.
Bởi vì Giang Hàn Thanh giấu kín suy nghĩ của mình, nên Chu Cẩn không bao giờ có thể nói ra được có chỗ nào không đúng.
Tay Chu Cẩn khẽ chọc sau eo anh hai cái, thấy anh không phản ứng lại liền nói: “Chà, sao trước đây em không phát hiện ra mắt anh đẹp như vậy nhỉ.”
Giang Hàn Thanh thoáng chốc từ trong vực thẳm của sự suy tư liền định thần lại, cúi đầu nhìn đôi mắt sáng ngời của Chu Cẩn, có chút ngỡ ngàng, phải mất một lúc mới biết được Chu Cẩn vừa nói gì.
Rất nhanh, trong mắt anh hiện lên ý cười yêu chiều.
Chu Cẩn nhìn anh cười, sau đó nói thêm: “Bây giờ còn đẹp hơn.”
Nhưng Giang Hàn Thanh không quen với việc được người khác khen là “đẹp”, có chút ngượng ngùng nói: “Nói nhăng nói cuội gì thế?”
“Thật mà, thật mà.” Thấy bản thân Giang Hàn Thanh không thừa nhận, cô vội nhảy dựng lên.
Giang Hàn Thanh nhanh chóng ấn cô xuống, bất đắc dĩ đáp: “Em thích là được.”
Chu Cẩn khúc khích cười: “Ai không thích chứ?”
Cô cười rạng rỡ hơn, đặc biệt là đôi mắt. Những suy nghĩ đang trôi dạt của Giang Hàn Thanh lại tập trung vào Chu Cẩn, chuyên tâm ôm cô.
Một lúc sau, Chu Cẩn hỏi: “Bước tiếp theo anh định làm gì?”
Giang Hàn Thanh bình tĩnh lại và suy nghĩ về chiến lược của mình.
Bây giờ rất khó để tìm ra manh mối từ Sử Cường.
Tuy nhiên, từ trong lời khai của vợ cũ Trần Lập, có thể biết rằng sau khi Thích Nghiêm gây ra vụ án giết người hàng loạt năm đó, còn có thể thoát khỏi sự truy đuổi của cảnh sát và sống thoải mái cho đến tận bây giờ là nhờ sự xuất hiện kịp thời của gã anh trai đó.
Nhưng khi vụ án xảy ra, anh trai hắn cũng chỉ là một thiếu niên.
Có thể tìm thấy Trần Lập để nhận tội thay Thích Nghiêm, giúp hắn thu dọn sạch sẽ hậu sự, chắc chắn là dựa vào thế lực của lão Bọ Cạp.
Hơn nữa, bây giờ Thích Nghiêm có thể dùng quyền lực của mình để thâm nhập vào cơ quan công an, thậm chí còn có thể dễ dàng mua chuộc Sử Cường để hành hung giết người, cũng không thể tránh khỏi có quan hệ với nhóm tội phạm mà lão Bọ Cạp đang kiểm soát.
Trong số những nhân chứng mà họ có được, chỉ có một người biết thân phận thực sự của lão Bọ Cạp là Thích Chân.
Vì vậy, Giang Hàn Thanh định sẽ bay ra Hoài Quang để gặp Thích Chân và chồng bà là Giản Lương.
Tuy nhiên, Chu Cẩn và Giang Hàn Thanh đều biết rõ con đường này sẽ rất khó đi qua.
Thích Chân thà tự sát chứ nhất định không nói ra sự tình năm đó, bởi vì từ tận nơi đáy lòng mình bà không tin cảnh sát có năng lực chống chọi với Lão Bọ Cạp, cũng sợ nếu bản thân khai ra thân phận của lão Bọ Cạp thì những người đó sẽ quay qua làm tổn thương bà, làm hại Giản Lương.
Thích Nghiêm ở trong bóng tối, cảnh sát ở ngoài ánh sáng, cục diện vẫn đang trong thế bị động.
Mày Giang Hàn Thanh khẽ cau lại, anh hiếm khi có lúc bất lực như thế này.
Chu Cẩn nói: “Đừng lo lắng, lần này nhất định sẽ bắt được hắn, em tin anh.”
Giang Hàn Thanh cười với cô: “Ừm.”
Nhìn vẻ mặt dịu dàng của Giang Hàn Thanh, cô bất giác nắm chặt quần áo của anh, một lúc sau mới lặp lại lần nữa: “Em tin anh.”
Lúc này, taxi chạy đến, tài xế bấm còi để xác nhận có phải hành khách gọi taxi hay không.
Giang Hàn Thanh mở cửa xe, che cho Chu Cẩn ngồi vào ghế sau.
Lái xe đến khách sạn mất khoảng hai mươi phút, Giang Hàn Thanh đã không chợp mắt một thời gian dài, tinh thần nhanh chóng trở nên kiệt quệ, trên đường đi liền nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Chu Cẩn nhanh chóng gửi tin nhắn, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy thế ngủ vô cùng khuôn phép của Giang Hàn Thanh, không nhịn được cười, nắm lấy vai anh, để anh dựa vào người mình.
Chu Cẩn vuốt ve mái tóc mềm mại sau ót anh, thanh âm vừa đủ để có thể nghe thấy: “Hàn Thanh, em yêu anh.”
Ngay sau đó, màn hình điện thoại trong tay cô sáng lên, một thanh thông báo tin nhắn hiện lên.
[Chiêm Vi: Sao đến lại không nói với anh một tiếng? Mai anh sẽ đến đón em.]…
Sáng hôm sau, Chu Cẩn tỉnh dậy sớm hơn Giang Hàn Thanh, khi bật dậy đứng trước tủ quần áo, Chu Cẩn nhìn bộ quần áo lẽ ra phải đem đi giặt, suy nghĩ một chút rồi nhanh chóng mặc lên người một cách gọn gàng.
Lúc cô rời đi, Giang Hàn Thanh vẫn chưa tỉnh, có lẽ anh đang bị thương, lại thêm tinh thần anh vẫn luôn căng thẳng trong khoảng thời gian này, khó khăn lắm mới có thể ngủ sâu đến vậy.
Chu Cẩn đóng cửa rất nhẹ.
Đi xuống lầu, cô chào hỏi người lái xe đã đợi sẵn ở đó và nói: “Bác tài, tôi vừa mới đến Hoài Sa, anh có biết gần đây có trung tâm mua sắm nào không?”
“Vậy thì, cô lên xe trước đi.”
Tài xế đưa Chu Cẩn đến một trung tâm mua sắm lớn gần đó, bởi vì hôm nay là cuối tuần, nên khách đến trung tâm mua sắm đông hơn ngày thường, người ra người vào, rất náo nhiệt.
Chu Cẩn chọn một cửa hàng quần áo, sau khi vào cửa, nhân viên bán hàng nhiệt tình chào hỏi.
“Chào mừng quý khách, xin hỏi em có thể giúp gì cho chị không ạ?”
“Chị muốn mua một chiếc váy.”
Chu Cẩn mỉm cười mơ hồ.
“Váy đỏ.”