Sự thật không thể chấp nhận đến đâu thì cũng là sự thật, ta chỉ có thể cố gắng hết sức chấp nhận nó mà thôi. Cẩm Lý nhắm mắt tĩnh tâm, hít một hơi thật sâu, mở mắt ra, vẫn là gương mặt đầy bất an của Phương Ly Ngôn. Dù sao cũng đã xảy ra rồi, chấp nhận thôi.
Cẩm Lý nắm lấy tay Phương Ly Ngôn đặt lên bụng mình:” Con mấy tháng rồi?”
Phương Ly Ngôn dựa vào giấy báo kết quả, đáp:” 1 tháng.”
” Vậy là có từ lần đầu làm à?” Cẩm Lý nhẩm tính.
Phương Ly Ngôn dè dặt gật đầu.
Cẩm Lý:”…”
Nhóc nhà trẫm cosplay chú chó trên ô tô à? Gật đầu suốt vậy?
Cẩm Lý bị bộ dạng này của Phương Ly Ngôn chọc cười, nhịn không được cười ra tiếng. Phương Ly Ngôn nhìn thấy nụ cười của Cẩm Lý, thần kinh căng thẳng liền trùng xuống:” Em…”
Không đợi Phương Ly Ngôn hoàn thành câu Cẩm Lý đã ngắt lời:” Chúc mừng thiếu gia.” Kèm theo một nụ cười mẹ hiền.
Phản ứng này của Cẩm Lý, đã hoàn toàn kéo tâm trạng bất an của Phương Ly Ngôn trở lại, y ôn nhu:” Ừm, chúc mừng em.”
” Chúng ta về thôi.” Cẩm Lý kéo tay Phương Ly Ngôn đứng dậy.
” Em cẩn thận chút.” Phương Ly Ngôn bế bống Cẩm Lý lên, ôn nhu dịu dàng:” Em đang mang thai đó, đừng cử động mạnh.”
Cẩm Lý không hiểu, độc có đi bộ thì có chỗ nào mạnh, nhưng vẫn không lên tiếng phản bác, để Phương Ly Ngôn tùy ý đem mình rời đi.
Anh được Phương Ly Ngôn đưa về biệt thự, một đường đi lên phòng,nhẹ nhàng đặt xuống giường lớn:” Em muốn ăn gì không?”
Cẩm Lý lắc đầu, mặc dù trưa nay chưa được ăn gì,nhưng bụng anh lại thật sự không hề có dấu hiệu đói.
” Ăn cháo nhé!”
” Tôi muốn ăn khoai rán cơ.”
” Nhưng em đâu ngửi được mùi dầu mỡ.” Vừa mới nôn ói rất kịch liệt đó!
Cẩm Lý cứng đầu muốn ăn khoai rán, làm loạn cực kỳ, Phương Ly Ngôn chỉ có thể chiều theo ý của Cẩm Lý, ra lệnh cho người hầu làm một đĩa khoai rán, nhưng vẫn kèm theo một nồi cháo dễ ăn, để có gì Cẩm Lý ăn không được khoai thì vẫn có thứ cho anh ăn lót dạ.
Kết quả, Cẩm Lý thật sự không thể nào ăn được khoai rán. Chỉ cần ngửi thấy mùi khoai rán từ xa, Cẩm Lý đã sợ đến xanh mặt, cơ thể không chịu kiểm soát mà ói mửa.
Cẩm Lý:”…”
Con mọe nó, tại sao trẫm lại có thai? Trẫm muốn ăn khoai rán, đứa nhỏ chết tiệt này, trẫm muốn ăn khoai rán.
Cẩm Lý cực kỳ ghét bỏ nhìn cái bụng vẫn còn bằng phẳng của mình.
Phương Ly Ngôn bê theo bát cháo ôn nhu dỗ dàng Cẩm Lý:” Em dậy ăn một chút đi.”
Trước sự chăm sóc tận tình của Phương Ly Ngôn, Cẩm Lý không muốn ăn cũng phải ăn a.
Phương Ly Ngôn dịu dàng múc từng muỗng cháo đút lên miệng anh, Cẩm Lý ngoan ngoãn nuốt xuống bụng. Tình cảnh khiến ai ai nhìn thấy cũng phải đỏ mắt ghen tỵ.
Đám người hầu thật sự đỏ mắt ghen tỵ:”….” Bọn họ được trả lương hàng tháng để làm việc, không phải tới ăn cẩu lương.
—–