May mà cậu bé không biết gì cả, nếu không lưu lại ám ảnh, sau này rất khó xử lý.
Ngược lại là cô, lần này bị dọa không nhẹ, sau này e rằng có ám ảnh không nhỏ.
Jane được gây tê cục bộ, cho nên bây giờ rất tỉnh táo.
Cậu ta thấy Hứa Trúc Linh đang dỗ đứa trẻ ở bên nôi, sắc mặt dịu dàng.
Một người phụ nữ sau khi làm mẹ, thật sự rất khác.
Trước kia cô giống như một đứa trẻ vậy, vô lo vô nghĩ, đến cả bản thân mình cũng cần người khác chăm sóc.
Nhưng bây giờ đã chăm sóc được đứa nhỏ rồi, vô cùng thành thạo.
Cô thật sự trưởng thành rồi, nhưng người khiến cô trưởng thành lại không phải là mình.
“Cố Hy không sao chứ?”
Cậu ta lên tiếng phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng bệnh.
“Không sao, ngủ rồi, đợi lát nữa tỉnh lại uống chút sữa là không sao tồi: Cô đứng dậy, rót cho cậu ta một cốc nước nóng, sau đó ngồi bên giường bệnh gọt hoa quả cho cậu ta.
“Hôm nay cảm ơn nhé” Cô không khỏi cảm kích nói.
“Lucia vốn dĩ là muốn nhắm vào tôi, cô ta vì để thoát mạng, muốn lấy cô uy hiếp tôi. Cô cũng chỉ bị tôi liên lụy mà thôi, người xin lỗi nên là tôi, cô không nên nói cảm ơn”
“Chuyện đều đã qua rồi, không cần phải vướng bận đúng sai nữa.
Đại nạn không chết, sau này sẽ gặp may mắn”
Cô cười, bỏ qua vấn đề này.
Jane cầm cốc nước, ngón tay xoa miệng cốc, nói.
“Hứa Trúc Linh, mọi người đều biết cô là điểm yếu của tôi, đều biết chỉ có cô mới uy hiếp được tôi”
“Đến cả tôi, muốn tự lừa dối mình cũng đều không được. Tôi muốn buông tay, thật sự tôi từng nghĩ, sẽ tâm cam tình nguyện thành toàn cho.
cô. Nhưng… nhưng càng đến cuối càng khó. Tôi muốn thả cô đi, nhưng tay trái của tôi buông ra, tay phải lại vô thức nắm chặt lại”