Hàn Lập nghe xong lời này, đầu tiên là sửng sốt một hồi, nhưng lập tức nở nụ cười.
“Kỳ thật cũng không phải vậy, bởi nguyên bổn là đối với tông môn ta không có hỏi tới những việc này. Cho tới lần này chuyện tình của Âm La Tông là do Tông môn tu sĩ đi tới Thiên Nam để nhằm đối phó với Hàn mỗ. Bất quá tại hạ chỉ là tự bảo vệ mà thôi. Sau này sẽ không xuất hiện thêm chuyện như thế này nữa.” Hắn liền giải thích.
“Âm La Tông chuyện tình đã qua rồi thì coi như xong đi. Hàn sư đệ có suy nghĩ như vậy là tốt rồi. Được gần đây có chuyện gì quan trọng hay không? Nếu là không có việc gì thì không bằng cùng với ta và Phong huynh đi một chuyến tới Ma Đà Sơn. Nhân tiện ta sẽ giới thiệu Hô huynh với ngươi một tiếng. Sắp tới Hô đạo hữu muốn nạp thêm vài vị Nguyên Anh nữ tu làm thị thiếp, hắn cũng đưa cho lão phu một số thiếp mời. Phong đạo hữu ngươi chắc cũng đã nhận được.” Hướng Chi Lễ đột nhiên đổi đề tài nói.
“Tất nhiên là nhận được. Nếu không làm sao lão phu lại xuất hiện ở nơi này. Nghe nói lần này hắn muốn nạp tới ba người thị thiếp nhưng cũng chỉ có một người là có tu vi Nguyên Anh sơ kỳ mà thôi. Hơn nữa những người này đều là tuyệt sắc giai nhân. Thật là quá mức đáng yêu. Nói đi cũng phải nói lại lần này do Hô lão ma nạp thiếp mà phải đi Ma Đà Sơn tính ra lần này là lần thứ năm rồi, có thể sẽ có lần thứ sáu. Lão ma này thực sự là có bản lĩnh. Ma cung của hắn nguyên bổn có rất nhiều ma tử ma tôn đi tìm rất nhiều tuyệt sắc nữ tử để cho hắn nạp làm thiếp.” Phong lão quái nhướng mày rồi bất đắc dĩ nói.
“Ha ha, Phong huynh không phải không biết là Hô lão ma bởi vì tu luyện mà không có nữ thì không được. Nhưng mà phải là nguyên trinh chi thể mới được hắn coi trọng bởi không phải hắn muốn dễ dàng phá đi nguyên trinh của các vị nữ tu sĩ này, cho nên mới đợi những người bạn tốt như chúng ta tới sau đó cử hành nghi lễ nạp thiếp trước. Vì vậy hắn mới long trọng tổ chức nghi thức nạp thiếp này để cấp cho những vị nữ tu này một cái danh phận. Lão ma này một khi chính thức chọn làm song tu bạn lữ thì những vị thị thiếp này rất được coi trọng và so với thị nữ bình thường hơn rất nhiều. Mỗi người đều nhận được sự sủng ái của lão ma! Hướng Chi Lễ lại cười ha ha một tiếng.
“Hừ hừ, ai mà lại quan tâm tới việc hắn nạp hay không nạp thiếp.
Chỉ là mỗi một lần được mời thì mỗi lần phải xuất huyết ra làm cho Phong mỗ cảm thấy thật là khó chịu. Mà lão ma này cũng có chút mặt mũi vì vậy khi hắn mời không đi không được. Nếu không thì lại đắc tội với hắn. Mà nhãn giới của lão ma này cũng rất cao cho nên bảo vật phải trân quý nếu không hắn cũng không coi trọng.” Phong lão quái lộ vẻ cực kỳ buồn bực.
“Đó là ta và ngươi đều ham muốn một số loại linh dược của Ma Đà Sơn. Nếu Phong huynh giống như là Bạch đạo hữu không muốn nhờ vã gì cả thì việc có đi hay không cũng không sao cả.” Hướng Chi Lễ thấy vậy cười một tiếng, dường như không quan tâm nhiều tới lời mời.
“Hai vị nói đó chính là vị đạo hữu của Thiên Ma Tông rồi. tại hạ không được mời mà mạo muội đi dự thì thấy có chút không ổn. Hơn nữa tại hạ cũng không có chuẩn bị được loại lễ vật thích hợp nào hết.” Hàn Lập ngập ngừng một chút rồi nói.
“Hàn sư đệ không cần lo ngại! Hướng mỗ mang một theo một vài người khách tới Ma Đà Sơn thì Hô lão ma làm sao có thể nói không được chứ. Huống hồ nếu như vạn nhất từ trong ngọc giản tìm được một cái không gian tiết điểm thích hợp thì Lão ma còn phải cảm kích rơi lệ a. Còn về phần lễ vật thì có thể tùy tiện xuất ra một hai kiện cổ bảo là được rồi. Thật sự mà nói ngươi cũng không cần phải quá thành thật với hắn bởi lễ vật quá tốt nhiều khi không hay. Lần này đi tới Ma Đà Sơn đối với sư đệ mà nói cũng là một cái cơ hội. Bởi Ma Đà Sơn độc môn linh dược Ma Luyện Thiên Nguyên Đan rất hữu ích đối với đột phá Hóa Thần. Đan dược này phải dùng linh dược của Ma Đà Sơn mà luyện chế thành bên ngoài căn bản không thể nào tìm thấy được. Hàn sư đệ cũng nên nhân cơ hội này mà tìm lấy một hai viên cũng tốt. Đột phá Hóa Thần để cảm ứng thiên địa linh khí cũng dễ dàng hơn.” Hướng Chi Lễ thâm ý sâu sắc nói.
“Ma luyện Thiên Nguyên đan! Chẳng lẽ từ thời thượng cổ đã sớm thất truyền Ma Nguyên Đan.?” Hàn Lập nghe được tên của linh đan, cả kinh thất thanh la lên.
“Không sai. Đúng là loại đan dược này. Ồ Hàn sư đệ cũng biết tới loại linh đan này. Như vậy cũng không cần ta phải hao tốn hơi sức để giải thích cho rõ loại linh dược này. Hàn sư đệ cũng nên tính toán đi một chuyến a?” Thấy Hàn Lập cũng biết lai lịch của loại linh đan này thật là ngoài suy nghĩ của Hướng Chi Lễ. Nhưng miệng thì cười híp lại thử dò hỏi.
Hàn Lập thần sắc bất định, có chút chần chừ chưa quyết định.
Vụ Nguyệt Sơn mạch ở phía vùng biên giới tây bắc của Đại Tấn nằm ở giữa hai châu giao nhau của hai nước, kéo dài ước chừng khoảng mười vạn dặm. Trong mạch núi này có vô số ngọn núi hung ác hiểm trở mà trong đó đáng kể nhất là một ngọn núi cao khoảng một vạn trượng! Hơn nữa một từ lưng chừng núi trở lên thì bị tuyết phủ trắng xóa một mảnh.
Còn ở trên đỉnh của ngọn núi này có một khoảng đất rộng và bằng phẳng hơn mười dặm mà nó được xây dựng vô số cung điện, lầu các đình đài các loại. Hơn nữa tất cả các loại kiến trúc này đều hoa mỹ tinh sảo, mà tất cả đều sử dụng các loại cây cối quý báu hoặc thế gian hiếm có mỹ ngọc mà luyện chế thành.
Hơn thế nữa cả tòa đỉnh núi này không biết được loại đại hình cấm chế nào bảo hộ mà phía ngoài thì gió lạnh gào thét, băng tuyết lạnh thấu xương nhưng mà bên trong cấm chế bốn mùa như xuân, các loại kỳ hoa dị thảo nhiều vô số kể. Mà ở bên trong các tòa cung điện này thì thấy vô số mỹ nữ thướt tha yểu điệu, trên người mặc các loại quần áo nhiều màu sắc sặc sỡ tươi đẹp đang chơi đùa vui vẻ, lại truyền ra các loại âm thanh tiếng cười như chuông rung rất vui tai làm cho người nghe cảm thấy say mê.
Nơi này lại phảng phất một cõi nhân gian yên bình vui vẻ!
Nơi này chính là Ma Đà Sơn mà tu tiên giới ở Đại Tấn không ai không biết tới. Mà những kiến trúc ở trên đây làm cho người nghe phải cả kinh đó là Ma cung.
Ma cung chủ nhân, chính là một trong những vị Hóa Thần tu sĩ còn tồn tại ở Đại Tấn. Và cũng là Thiên Ma tông Thái thượng trưởng lão, Hô Khánh Lôi ẩn cư.
Vị này từ hơn một ngàn năm trước đã từng uy chấn ở Đại Tấn. Chính mình đem Thiên Ma Tông trở thành ma đạo đệ nhất tông trong ma đạo đại tu. Hôm nay trong một ma cung điện to lớn nhất đang mở một buổi đại tiệc chiêu đãi một nhóm khách quý.
Nhưng bữa tiệc này số lượng khách nhân không nhiều lắm. Chỉ thấy có khoảng bảy tám người mà thôi, chia nhau ngồi ở hai bên.
Còn ở trung tâm của đại điện có mười mấy vị cung trang nữ tử dáng người thướt tha mềm mại, hai mắt sáng ngời uyển chuyển ca múa.
Cả tòa cung điện như là mảnh xuân sắc dào dạt!
Trên đại điện nơi chủ tọa, một vị thần sắc xanh xao ốm yếu chính là Mộc Quan lão giả nữa ngồi nữa tựa trên ghế, trên mặt hiện ra vẻ đắc ý dạt dào.