Nhìn trông rất nghiêm nghị, không hề có nụ cười, trên thực tế trong lòng sớm đã cười như hoa, hận không thể nhảy một điệu.
Nhưng ông ta vẫn phải nhịn, đanh mặt.
Đợi sau khi bữa ăn bắt đầu, Đinh Nhị Tiến rất ‘không tình nguyện’ đứng dậy, cầm ly rượu lên và nói: “Các bạn bè thân mến, cảm ơn mọi người hôm nay có thể đến tham gia bữa tiệc sinh nhật của tôi.”
“Thật ra, Đinh Nhị Tiến tôi chỉ là một nhân vật nhỏ, con người nhỏ bé, đâu có thể nhận nổi cảnh tượng lớn như này?”
“100 bàn, mỗi bàn đều có giá 60 triệu!”
“Đinh Nhị Tiến tôi nghèo cả đời, thật sự không nhận nổi cái này, tôi cũng nói nhiều lần với con rể của tôi, đừng lãng phí đừng lãng phí. Không phải chỉ là đón sinh nhật thôi sao, năm nào cũng đón cả, có gì phải làm to cho tốn kém?”
“Nhưng đứa con rể này của tôi ấy à, tính tình cố chấp, không nghe lời tôi, cứ muốn tổ chức tiệc cho tôi, còn phải tổ chức ở khách sạn tốt nhất thành phố.”
“Nói cái gì mà tôi đã vất vả cả đời rồi, bây giờ cũng nên hưởng thụ rồi, còn nói cái gì mà tôi nếu không nghe nó, về sau sẽ không nuôi tôi nữa.”
“Haizz, hết cách, tôi không thắng được nó, đành miễn cưỡng chấp nhận.”
“Chuyện gì đến cũng có đến, nếu mọi người đều đến rồi, vậy thì đừng khách sáo, bắt đầu ăn thôi, tất cả chi phí do con rể của tôi chịu!”
“Nào, tôi kính trước.”
Nói xong, Đinh Nhị Tiến ngửa đầu, lập tức uống cạn rượu trong ly rượu.
Trên mặt nghiêm nghị, trong lòng rất vui.
Tô Cầm ở bên cạnh nhìn rồi lắc đầu, nói với con gái ở bên cạnh: “Thu Huyền con nhìn thấy chưa? Ba con thật là một kẻ biết diễn, rõ ràng sắp đắc ý muốn lên trời rồi, đuôi gà trống cũng vểnh hết lên rồi, vẫn còn diễn.”
Đinh Thu Huyền cười khanh khách nói: “Con cũng là lần đầu tiên nhìn thấy ba con như này, thật sự là được hời còn ra vẻ, hôm nay cho ba đắc ý luôn đi, đoán chắc mấy ngày tiếp theo cũng sẽ nói phét với đồng nghiệp.”