Đang suy tư, đã thấy Dương Khai bỗng quay đầu lại, nhìn nàng nói: – Đã có việc, ta cũng cáo từ, mong những ngày kế tiếp Đại Diên cô nương gặp may mắn.
– Chờ một chút! Đại Diên cuống lên, lập tức hô to. Nàng hoàn toàn không ngờ rằng Dương Khai muốn mỗi người đi một ngả.
– Sao vậy? Dương Khai thật ra không có ác ý gì với Đại Diên. Đối phương tuy rằng vốn sinh ra đã xấu xí, nhưng nữ tử này huệ chất lan tâm, suốt đoạn đường này, cảm giác của Dương Khai đối với nàng cũng không tệ lắm. Chỉ là không biết vì sao mình đã nói rõ như vậy, đối phương còn gọi mình lại.
Đại Diên cắn đôi môi đỏ mọng, trên mặt lóe lên vẻ chần chờ, do dự một chút mới nói: – Dương sư đệ, ta cũng muốn đi sâu vào xem một chút, không biết có thể kết bạn cùng đi với đệ không?
– Đi cùng ta? Dương Khai ngạc nhiên.
Mặc dù không hiểu rõ Đại Diên, nhưng ngay từ lần đầu gặp phải nàng, Dương Khai cũng cảm thấy nàng là một nữ nhân thích độc lai độc vãng. Đây có lẽ là do tướng mạo của nàng, cho nên đến bây giờ Dương Khai cũng không ngờ rằng đối phương sẽ đưa ra yêu cầu kết bạn cùng đi.
Điều này khiến Dương Khai hơi lúng túng.
Hắn phải tiếp tục đi sâu vào tầng thứ ba, muốn tìm một nơi thích hợp để luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy, nhưng nếu đi chung với Đại Diên, kế hoạch của hắn sẽ bị quấy rầy.
Thấy Dương Khai cau mày, Đại Diên cũng ngượng ngùng, biết đề nghị của mình làm đối phương khó xử. Nhưng bởi vì một chút nguyên nhân, nàng thực sự không muốn bỏ qua cơ hội đi cùng Dương Khai.
Huống chi, nàng cũng muốn đi sâu vào tầng thứ ba nhìn xem. Tầng thứ ba rất khác tầng thứ hai, Đại Diên không chắc một thân một mình có thể bình an vô sự. Nếu đi cùng Dương Khai, cho dù gặp nguy hiểm cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau.
Cho nên dù ngượng ngùng, Đại Diên vẫn nhìn Dương Khai với ánh mắt khẩn thiết. Âm thầm cầu nguyện đối phương đừng không nể tình mà cự tuyệt mình.
Nàng không nhớ rõ đã bao lâu mình không lo được lo mất như vậy. Từ lâu nàng đã không cưỡng cầu người khác làm gì, cũng không cầu xin bất cứ ai, quyết định gì đều dựa vào bản thân. Nhưng lúc này, nàng lại đánh vỡ quy tắc của mình.
Một hồi lâu, lông mày Dương Khai giãn ra, toét miệng cười nói: – Được.
Đại Diên nghe vậy, sắc mặt vui mừng, mắt đẹp ánh lên vẻ cảm kích.
– Nhưng có mấy lời phải nói rõ ràng. Vẻ mặt Dương Khai nghiêm túc. – Tình huống ở tầng thứ ba Đại Diên cô nương cũng biết. Nếu thật sự gặp phải nguy hiểm hay cấm chế ta không ứng phó được, đến lúc đó hai người chúng ta cũng chỉ có thể tự nghĩ biện pháp. Nếu Đại Diên cô nương bỏ mình, chớ có trách ta không ra tay cứu giúp.
– Tất nhiên. Đại Diên khẽ gật đầu.
– Nếu gặp phải nguy hiểm trí mạng, chỉ có thể nói mệnh của Đại Diên không tốt.
– Ừm. Thấy nàng sảng khoái đồng ý, Dương Khai hài lòng, nói tiếp: – Còn có một điểm, ta đi sâu vào tầng thứ ba là có việc cần làm. Khi ta làm việc này, chúng ta nhất định phải tách ra, ta không thể đợi đến khi Lưu Viêm Sa Địa đóng cửa cùng ngươi.
Đại Diên hơi kinh ngạc, nhưng phản ứng lại rất nhanh, mỉm cười nói: – Dương sư đệ muốn mượn hoàn cảnh nơi này để tu luyện bí thuật sao?
Nàng cho rằng chắc hẳn phải vậy, bởi vì bên ngoài không có môi trường như ở đây, chuyện Dương Khai nhất định phải vào để làm hiển nhiên có liên quan đến tu luyện.
– Coi là vậy đi. Dương Khai không nói rõ. – Nếu như ngươi cảm thấy không có vấn đề gì, chúng ta kết bạn cùng đi cũng được.
– Tất nhiên không thành vấn đề. Đại Diên sảng khoái đồng ý, Dương Khai nói ra hai điểm này, cũng không phải là yêu cầu gì, nàng nào có lý không đồng ý chứ.
– Một khi đã như vậy, những ngày kế tiếp làm phiền Đại Diên cô nương chiếu cố nhiều hơn. Dương Khai toét miệng cười.
– Là Đại Diên làm phiền Dương sư đệ mới phải.
Sau khi quyết định, Dương Khai liền lấy ra Nguyên Từ Chỉ Châm, nhìn phương hướng, cùng Đại Diên đi sâu vào tầng thứ ba.
Độ cực nóng của tầng thứ ba uy lực vô cùng hung mãnh, Dương Khai luôn luôn phải thúc giục thánh nguyên để ngăn cản hỏa độc quấy nhiễu. Mà Đại Diên thì đơn giản hơn, phía trong quần áo của nàng hình như có bảo giáp, chỉ cần hơi thúc giục uy năng của bảo giáp, bên ngoài liền tản ra vầng sáng màu lam nhàn nhạt. Từ vầng sáng chảy ra khí tức băng hàn, khiến hỏa độc cách xa nàng ba thước.
Một đường đi vào, Đại Diên âm thầm kinh hãi. Tuy rằng từ lần đầu gặp Dương Khai, nàng đã biết đối phương vẫn sử dụng thánh nguyên của mình chống chọi với hỏa độc, cũng không mặc bảo giáp phòng thân như các đệ tử tinh anh của tông môn khác. Điều này khiến nàng rất ngạc nhiên.
Nàng không biết Dương Khai không hề kiêng kỵ thúc giục thánh nguyên như vậy gây tổn hao lớn đến mức nào. Nhưng cho tới bây giờ đối phương cũng không tỏ ra mệt mỏi.
Đại Diên rất muốn biết, trong cơ thể Dương Khai rốt cuộc chứa lượng thánh nguyên không lồ ra sao, có thể để hắn tiêu hao như vậy.
May mà đi một ngày, Dương Khai đề nghị tĩnh tọa khôi phục, lúc này mới làm Đại Diên thấy bình thường hơn nhiều.
Sử dụng thánh nguyên như vậy, không cần khôi phục mới là chuyện lạ. Cho dù nàng thúc giục uy năng của bảo giáp, cũng tổn thất không ít lực lượng. Dương Khai không đề nghị thì nàng sẽ chủ động lên tiếng.
Lập tức, hai người tìm tới một nơi yên tĩnh, tự tìm chỗ thích hợp ngồi nghỉ.
Dĩ nhiên Dương Khai không cần tĩnh tọa khôi phục, chút thánh nguyên để ngăn cản hỏa độc đối với hắn mà nói quả thật không đáng kể. Hắn chỉ muốn tìm một cơ hội để xử lý cơm Hồng Chúc Quả mình chiếm được mà thôi.
Ở trong sơn cốc tuy vội vã chế tạo một hộp linh mộc để bảo tồn cơm Hồng Chúc Quả, nhưng lúc đó thời gian khẩn cấp, chế tạo có chút thô sơ, không thể hoàn toàn bảo đảm dược hiệu sẽ không giảm sút, vừa lúc nhân cơ hội này xử lý một chút.
Hai canh giờ sau, Dương Khai xử lý thỏa đáng, yên tâm ném Hồng Chúc Quả vào trong không gian Hắc Thư. Lúc này hắn mới khoan thai đứng dậy, đi tới nơi Đại Diên ngồi.