Tất cả đều là do Nguyễn Hạo thần gọi đánh tới.
Tô Khiết đang nghĩ có nên gọi lại cho Nguyễn Hạo Thần hay không, cậu ba Nguyễn đã gọi tới.
Tô Khiết liếc nhìn Đường Minh Hạo đang sắp xếp quần áo cho mình, sau đó mới nghe máy.
“Em làm gì thế? Sao mãi không nghe máy?” Điện thoại vừa được kết nối, giọng nói của Nguyễn Hạo Thần lại truyền tới. Rõ ràng anh có hơi sốt ruột, nhưng cũng có phần thở phào nhẹ nhõm.
“Vừa rồi em không nghe được.” Tô Khiết thầm thở phào hơi thở. Bởi vì hai bảo bối trở về làm cô quá cao hứng, cho nên vẫn luôn ở dưới cùng hai bảo bối.
“Nếu em còn không nghe máy nữa, anh sẽ xông thẳng vào mất.” Nguyễn Hạo Thần im lặng một lát, sau đó chợt nói.
“Xông vào? Anh nói vậy là có ý gì? Anh đang ở bên ngoài nhà họ Đường sao?” Tô Khiết ngẩn người, theo bản năng đi tới trước cửa sổ. Xuyên qua cửa sổ, cô vừa vặn có thể thấy tình cảnh bên ngoài cửa lớn.
Nghe ý của anh là bây giờ anh đang ở ngoài cửa nhà họ Đường sao?
Sau đó, Tô Khiết thật sự thấy Nguyễn Hạo Thần đứng ở bên ngoài. Lúc này, anh đang dựa vào trên cửa xe, ngẩng đầu, nhìn về phía cô…
Cho dù khoảng cách hơi xa, nhưng lúc này trong phòng Tô Khiết đang bật đèn, cho nên Nguyễn Hạo Thần có thể thấy cô.
Trong nháy mắt khi Nguyễn Hạo Thần nhìn thấy cô, trên mặt bất giác nở nụ cười.
“Muộn thế này, sao anh còn tới đây?” Tô Khiết thấy anh đứng một mình ở bên ngoài, hơi không đành lòng.
“Em không nghe máy nên anh không yên tâm.” Giọng nói của Nguyễn Hạo Thần rõ ràng đã dịu hơn, anh lại muốn nhìn thấy cô.
“Vậy sao anh không vào?” Tô Khiết thầm thở ra một hơi. Cho dù bây giờ nhà họ Đường hơi bất mãn với anh, bà cụ Đường nói là không cho anh vào nhà họ Đường, nhưng nếu anh thật sự muốn vào, ai có thể thật sự ngăn cản được anh chứ?
Đã bao giờ anh thật sự nghe lời như thế?