Giang Nghĩa mỉm cười, anh muốn cái gì còn cần ông cụ đi kiếm sao?
Có điều nếu không cần, nhìn dáng vẻ kích động đó của ông cụ, ải này ngày hôm nay là không qua được rồi.
Vì vậy Giang Nghĩa nói: “Ừm, nghe nói ông hát kịch hoàng mai không tồi, còn mấy ngày nữa là sinh nhật của ba, tôi hy vọng ông có thể vào buổi tối sinh nhật của ba, tự mình hiến khúc.”
Đinh Trung nhíu mày: “Muốn tôi hát kịch hoàng mai cho Đinh Nhị Tiến sao?”
“Đúng vậy.”
“Giang Nghĩa, cậu đây là đang sỉ nhục tôi sao? Trên đời này đâu có người ba nào hát kịch cho con trai chứ? Huống chi, hai chúng tôi như nước với lửa, tôi sao có thể hạ mình đi nịnh nó vui vẻ chứ?”
Giang Nghĩa cười xấu xa nói: “Ông cụ, ông vừa rồi nói tôi muốn gì đều sẽ kiếm cho tôi, sao hả, mới chớp mắt một cái thì không tính nữa rồi sao?”
“Ờm…”
Đinh Trung cúi đầu, hừ hừ không vui.
Một lát sau, Đinh Trung ngẩng đầu nhìn Giang Nghĩa, rất không hài lòng mà hỏi: “Giang Nghĩa, tôi không hiểu, tại sao cậu cứ muốn tôi làm… chuyện không biết xấu hổ này?”
Giang Nghĩa đã cười.
“Phải, ông là trưởng bối, Đinh Nhị Tiến là vãn bối, ông hát kịch chúc mừng sinh nhật cho ông ấy nhìn trông có chút làm khó ông.”
“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ông là ba ruột của ông ấy.”
“Trên đời này, ba thương con trai không phải là chuyện rất hiển nhiên sao? Đừng nói hát kịch, cho dù hái trăng cho con trai, hiến thân cho con trai đều không là gì cả.”
Đinh Trung vẫn không hài lòng lắm: “Nói như vậy không tồi, nhưng cậu cũng biết quan hệ của chúng tôi, nó sớm đã không nhận người ba như tôi rồi.”