Hai người vừa nghe trong lòng mừng rỡ, vội vàng cảm ơn.
Đây chính là một phần lễ lớn. Trực tiếp xem so tài, khoảng cách gần tiếp xúc uy áp của Phong Thần Đài, nhìn đường vân pháp tắc trên Phong Thần Đài kia đối với bọn họ mà nói đều là một hồi cơ duyên!
***
Thời gian rất nhanh đến ngày thứ 10, bán kết chính thức bắt đầu!
Từ ngày thứ 9, hội trường so tài liền bắt đầu an bài chỗ ngồi. May mắn những võ giả này đều biết bay, có thể trực tiếp nhảy lên khán đài tới chỗ ngồi của mình, nếu không mấy tỉ người ngay cả cửa đều không vào được.
Cho dù như thế, cũng mất thời gian suốt một ngày mới an bài thỏa đáng khán đài thật lớn này.
Mấy tỉ người tụ tập ở một chỗ là khái niệm gì, dõi mắt nhìn qua toàn bộ rộn ràng nhốn nháo, vô cùng vô tận. Nhìn lên trên, không thấy đỉnh, nhìn phía trước không thấy bên cạnh!
Trên bầu trời cũng đều là người, bay vào bay ra như châu chấu!
Hơn nữa người có thể ngồi ở chỗ này, đều là nhân vật có máu mặt của các giới lớn, rất nhiều người ở khu vực nơi sở tại đều là bá chủ một phương, giẫm chân một cái đều có thể khiến mặt đất chấn động. Nhưng là ở trong này, bọn họ lại chỉ là một người xem bình thường.
– Người thật là nhiều.
Đại trưởng lão Vô Gian Giáo cảm khái nói. Hắn và Vu Hữu Minh có thể ngồi ở chỗ này thật không dễ dàng, người chung quanh thân phận đều cao hơn bọn họ.
Hơn nữa nhờ phúc của Mục Thiên Vũ và Tần Hạnh Hiên, bọn họ được an bài đến một vị trí không tồi. Khu vực này đồng thời có thể nhìn thấy tình huống hai mặt của Phong Thần Đài.
Phong Thần Đài vuông chằn chặn, chân chính có đệ tử leo lên, chính là hai mặt đông và nam. Người xem cũng đều tụ tập ở nơi này. Tuy nhiên có người xem ở một số nơi chỉ có thể nhìn thấy một mặt mà thôi.
Đúng lúc này, từ trong 100 linh hạm trên bầu trời, 30 vạn thiên tài bay ra!
Sự xuất hiện của bọn họ cũng biểu thị, bán kết chính thức bắt đầu!
– Mau nhìn! Đám người dự thi ra rồi!
– Nhiều người như vậy, tùy tiện lấy ra một người, đều là thiên tài đỉnh cao!
– Tập hợp tinh anh của 100 giới lớn! Trận bán kết này nhất định vô cùng đặc sắc!
Khi phần đông thiên tài bay tới, toàn bộ sân thi đấu vang lên tiếng hò hét khủng bố. Nhiều người như vậy hoan hô lên, thanh âm đó khủng bố biết bao, ngay cả mây trên trời đều bị xua tan!
– Các vị người xem, các vị thiên tài đến từ 100 đại thế giới cùng phần đông trung thế giới, tiểu thế giới của Thần Vực!
Đúng lúc này, ở góc đông nam Phong Thần Đài xuất hiện một đôi mỹ nữ cao gầy, thanh âm của bọn họ thông qua trận pháp đặc thù, bao phủ toàn trường.
Mọi người nhao nhao nhìn lại, phát hiện hai mỹ nữ này không ngờ giống nhau như đúc, hiển nhiên là song sinh. Hai tỷ muội bọn họ cùng là đệ tử của Hạo Vũ Thiên Cung!
– Bán kết lập tức sẽ bắt đầu, trên Phong Thần Đài ngay cả Thánh Chủ đều không thể phi hành. Cho nên muốn lên Phong Thần Đài chỉ có thể tay không leo lên!
– Chiến thắng đối thủ là có thể tiếp tục leo lên bậc tiếp theo, ngược lại sẽ rớt xuống một bậc. Người không thể chống đỡ nổi hoặc là thất bại năm lần, sẽ bị quét ra khỏi Phong Thần Đài. Người vào vòng sau cuối cùng, căn cứ cấp số lên bậc thềm cao nhất để phán định. Người cấp số ngang nhau, căn cứ thời gian và số lần tử vong để bình định! Người vào vòng sau cuối cùng là 300 người!
– Trong quá trình thi đấu, không thể dồn vào chỗ chết. Một khi hai người giao thủ, không cho phép có người khác nhúng tay. Nếu không sẽ mất tư cách!
30 vạn thiên tài, bay tới dưới chân Phong Thần Đài. Phong Thần Đài cao 33 vạn trượng, mỗi một bậc đều tương đương một vách núi cao vạn trượng, cộng thêm uy áp Thiên Tôn thủy chung bao phủ kia. Muốn leo lên, nói dễ hơn làm!
– Thật cao!
Lâm Minh ngửa đầunhìn trời, thẳng đứng vạn trượng, cao không thấy đỉnh.
Trên bậc thứ nhất Phong Thần Đài nguy nga này, có thác nước do nguyên khí trời đất hình thành trút xuống. Khi thác nước chảy tới góc Phong Thần Đài bị Phong Thần Đài một lần nữa hấp thu, tuần hoàn.
– Còn không bắt đầu leo lên, uy áp này đã không yếu rồi. Năm đó nhân vật hạng nhất của Phượng Minh Cung Hỏa Viêm Quảng căn bản không chịu đựng nổi. Tuy nhiên những người trước mắt này, chịu đựng đều rất thoải mái, không ai duy trì khó khăn. Quả nhiên có thể thông qua vòng dự tuyển đều là nhân vật tuyệt đỉnh.
Lâm Minh đảo qua một vòng, đem biểu hiện của 30 vạn thiên tài thu vào đáy mắt. Những người này, tập hợp tất cả yêu nghiệt của 100 giới lớn!
– Lâm đại ca… Ta nhìn thấy Lâm đại ca rồi!
Cảm giác của võ giả đảo qua mấy chục vạn người căn bản không mất bao nhiêu thời gian. Huống chi Tần Hạnh Hiên đối với Lâm Minh vô cùng quen thuộc, nàng gần như ngay lập tức liền nhìn thấy Lâm Minh. Bóng lưng vô cùng quen thuộc kia, hắn mặc một bộ áo lam, ngửa đầu nhìn Phong Thần Đài hùng vĩ.
Mục Thiên Vũ nắm chặt tay Tần Hạnh Hiên, sống mũi cũng cay cay. Trải qua muôn vàn khó khăn, rốt cục nhìn thấy Lâm Minh, sao có thể không mừng quá mà khóc. Nàng hít sâu mấy hơi, bình phục tâm tình nói:
– Không nên gọi chàng, để chàng yên tâm thi đấu, không bị phân tâm.
– Ta biết…
Tần Hạnh Hiên kích động nói.
Tất cả người dự thi xếp thành một hàng ngang đứng ở dưới Phong Thần Đài. Lúc này, hai nữ nhân đến từ Hạo Vũ Thiên Cung hô:
– Các vị! Thi đấu hiện tại bắt đầu!
Vút Vút Vút!!!
Hai nàng vừa dứt lời, lập tức phần đông thiên tài đều nhảy lên, đón dòng thác nguyên khí trời đất, giống như cá chép vượt Long Môn!
Trên Phong Thần Đài cấm bay nhưng là vẫn có thể nhảy. Có người dự thi, tụ một ngụm chân nguyên, thậm chí có thể dưới uy áp bao phủ nhảy một cái mấy trăm trượng.
Mấy chục vạn thiên tài qua lại trong thác nước, hai tay bọn họ chộp lấy vách thềm đá Phong Thần Đài thô ráp, lần lượt mượn lực, nhảy vọt!
Tốc độ bọn họ cực nhanh, vọt thẳng mà lên, không hề tạm dừng!
– Có thể có biểu hiện như thế dưới uy áp Thiên Tôn, thật sự là hậu sinh khả úy!
Trên khán đài, người mạnh khắp nơi tán thưởng.
– Không sai, tuy nhiên vẫn là có khác biệt. Có một số người mắt thấy sắp lên bậc một, nhưng có một số người mới bò lên không đến 30%.
Trong mấy chục vạn thiên tài, có mấy người sắp leo lên bậc thứ nhất Phong Thần Đài. Trong số này liền có U Vô Tận!
– Sắp lên tới đỉnh. Bậc thứ nhất căn bản không tính là gì, phía sau hẳn là sẽ càng ngày càng khó. Ta chẳng những phải lên đỉnh, hơn nữa phải một đường dẫn đầu, toàn chiến toàn thắng, vượt qua tất cả mọi người!
Trong con ngươi đỏ như máu của U Vô Tận, lóe lên hào quang chói mắt.
Mà ở phía sau hắn, lạc hậu mấy trăm trượng, theo sát một võ giả lưng đeo trường kiếm. Hắn chính là Nhất Kiếm Vãng Sinh Kiếm Vô Huyết.
– Hắc, tốc độ rất nhanh, tuy nhiên tốc độ không phải là hết thảy. Trận tranh đấu Phong Thần Đài này, cuối cùng muốn xem vẫn là thực lực. Thứ nhất này, ta cầm chắc rồi!