Đứng ở trên cao, Đế Nguyên Quân nhìn xuống bến dưới rồi nở một nụ cười lạnh. “Làm chuyện vô ích mà thôi”.
Lời nói vừa dứt, Đế Nguyên Quân tay phải từ từ hạ xuống và kéo theo đó là trọng lực đè xuống càng ngày càng nặng nề. Không chỉ có như vậy, Đế Nguyên Quân khóe miệng lẩm nhẩm niệm một thứ gì đó.
Ngay lập tức, toàn bộ phủ đệ Dương gia hiện lên những làn khói màu đen từ dưới đất bốc lên cao rồi ngưng tụ thành một tầng mây đen có phạm vi hơn một trăm trượng. Đám người ngươi Dương gia nhìn lên bằng ánh mắt sợ hãi đến tột độ.
“Cái gì thế này?”.
“Sao tự nhiên trời tối như vậy?”.
“Tại sao trên Dương gia lại xuất hiện một đám mây đen thế này?”.
“Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?”.
“…”.
Mười vị trưởng lão sắc mặt xám xịt nhìn lên, họ cảm nhận tầng mây màu đen này không phải thứ bình thường mà nó ẩn chứa một lượng ma khí rất lớn. Chỉ cần nó đổ sập xuống thì đám đệ tử không còn ai sống sót, đối với họ thì ma khí chính là thứ đại kỵ. Bị ma khí ăn mòn thì họ chắc chắn sẽ biến thành ma vật và sẽ mất đi lý trí.
Đồng tử co rút, ánh mắt đại trưởng lão căm giận nhìn chằm chằm Đế Nguyên Quân rồi cắn chặt răng sau đó quát lớn một tiếng. “Ngươi quá độc ác”.
“Dám dùng thứ này để đối phó Dương gia ta?”.
“Ngươi không sợ cường giả khắp nơi truy sát sao?”.
Đáp lại, Đế Nguyên Quân ánh mắt hời hợt nhìn lão rồi nở một nụ cười nhẹ nói. “Truy sát ta?”.
“Cứ tự nhiên nếu như bọn họ không sợ mất mạng”.
Lời nói Đế Nguyên Quân nặng nề truyền xuống khiến toàn bộ trưởng lão phải giật mình. Quá căm phẫn, bọn họ nhìn lên cao rồi dốc hết toàn bộ lực lượng xông lên.
“Nhanh, đừng để hắn hoàn thiện chiêu thức này, bằng không Dương gia ta sẽ bị tiêu diệt”.
“Tất cả xông lên, giết hắn”.
Kìm nén sự sợ hãi ở trong lòng, Dương phương cùng mười vị trưởng lão và hai trăm đệ tử cùng xông lên. Bọn họ tế ra vũ khí rồi thẳng hướng Đế Nguyên Quân mà đánh.
Đứng ở trên cao, Đế Nguyên Quân nhìn xuống đám người Dương gia nhỏ bé đang xông lên thì nở một nụ cười lạnh nói. “Các ngươi nên cảm thấy may mắn khi chứng kiến bộ công pháp mà ta vừa mới ngộ ra”.
Đế Nguyên Quân vừa nói vừa đưa hai tay lên ngang ngực rồi bắt đầu kết ấn, khóe miệng lẩm nhẩm đọc pháp quyết. Mái tóc trắng tung bay, phong thái giống như thần. Đế Nguyên Quân buông tay xuống rồi toàn lực phát động công kích.
“Thiên Ma Nhất Đế Quyết, Vạn Tiễn Ô Vân!”.
“Sát”.
Công pháp vừa ra, tầng mây đen rỉ xuống hàng vạn giọt nước màu đen rồi biến thành từng mũi tên sắc nhọn dài khoảng chừng một gang tay.
Hắc vân biến mất, đám người Dương gia nhìn thấy hàng vạn đạo hắc tiễn màu đen li ti bay lơ lửng ở trên đầu thì giật bắn người vì cảm nhận được một sự uy hiếp và nguy hiểm đến tột độ từ trên cao truyền xuống.
Nhưng khi mà họ chưa kịp phản ứng thì Đế Nguyên Quân đã hiệu lệnh vạn tiễn bắn xuống.
Xiu xiu!
Liên tiếp, từng đạo hắc tiễn bắn xuống với một tốc độ nhanh đến mức mà các trưởng lão không thể nhìn rõ được mà chỉ nhìn thấy tàn ảnh và cảm nhận nó đang bắn xuống. Còn những tên đệ tử có cảnh giới thấp thì không thể nhìn thấy.
“Nhanh, ngăn những mũi tên này lại”. Đại trưởng lão hai tay đưa lên cao rồi đánh ra chân nguyên tạo thành một hộ thuẫn ngăn chặn ở trên đầu, quát.
Ngay sau đó, những trưởng lão khác gật gù làm theo.
Họ đồng thời đánh ra chân nguyên tạo thành hộ thuẫn bảo vệ ở trên đầu nhưng chỉ chặn được đa phần mà thôi. Vì số lượng hắc tiễn quá nhiều và chân nguyên của họ đang dần hao hụt nên không thể ngăn chặn hoàn toàn được.
Còn đám đệ tử thì không được may mắn như thế, chỉ dựa vào chút cảnh giới yếu kém thì không thể nào chống lại được.
Liên tiếp, từng thanh âm da thịt bị xỏ xuyên và những tiếng kêu thảm thiết của đám đệ tử vang lên cùng với những tiếng ngã gục ở trên nền đất. Hơn hai trăm đệ tử mà không có ai có thể chịu được và dần chết đi.
Nhìn đệ tử liên tiếp ngã xuống, toàn bộ trưởng lão sắc mắt giống như tro tàn, ánh mắt họ nhìn Đế Nguyên Quân bằng ánh mắt tức giận và căm phẫn vô cùng.
Đại trưởng lão hai mắt trừng lớn để lộ từng sợi tơ máu căng lên như sắp nổ. Ánh mắt sát ý nhìn lên rồi căm phẫn quát lớn một tiếng. “Ngươi là tên đại ma đầu, là tên sát nhân”.
“Ngươi giết đệ tử Dương gia ta hơn ngàn người, ngươi vĩnh viễn sẽ không thể gột rửa được những tội ác”.
“Ngươi sẽ bị toàn bộ cường giả truy sát, Thiên Đạo sẽ càng không bỏ qua cho ngươi”.
Đế Nguyên Quân ánh mắt trầm ngưng nhìn đại trưởng lão, nói. “Truy sát?”.
“Kẻ nào dám đến thì ta giết chết kẻ đó”.
“Còn Thiên Đạo?”.
“Nó lớn như vậy sao? Thiên Đạo dám đến thì ta không ngại trảm diệt đâu”.
Đại trưởng lão khóe miệng chảy xuống một dòng máu tươi, ánh mắt ngập ngừng nhìn Đế Nguyên Quân quát. “Ngông cuồng, ngươi nghĩ ngươi là thá gì mà dám miệt Thiên Đạo?”.
“Ngươi là đệ nhất thiên kiêu thì như thế nào? Trong mắt Thiên Đạo thì ngươi không bằng một con kiến”.
“Hahaha”. Đột nhiên, Đế Nguyên Quân ngẩng đầu lên cao rồi cười lớn tiếng nói. “Ngươi nói đúng, Thiên Đạo nhìn ta chẳng khác gì một con kiến”.
“Nhưng ngươi có biết Thiên Đạo ở trong mắt ta là gì không?”.
“Thiên Đạo không khác gì một con kiến”.
“…”. Đại trưởng lão mái tóc dài bù xù xõa xuống, gương mặt nhăn lại trông tức giận vô cùng. “Ngươi quá ngông cuồng”.
“Ngông cuồng?”. Đế Nguyên Quân cười lạnh một tiếng, nói. “Ngươi không biết ta mạnh yếu ra sao mà nói ta ngông cuồng?”.
“Giun dế ánh mắt sao thấy được nhật nguyệt quang huy”.
Lời nói vừa dứt, Đế Nguyên Quân một lần nữa vung tay, hắc tiễn được tiếp thêm lực lượng nên tốc độ và uy lực bắn ra càng ngày càng mạnh.
Cố gắng chống đỡ thêm một lúc, chân nguyên trong người bọn họ lúc này gần như đã không còn. Khí tức trên người thì không ngừng giảm xuống và khóe miệng phun ra một ngụm máu tươi. Sắc mặt họ lúc này trông khó coi vô cùng.
Nhất pháp kết thúc, Đế Nguyên Quân khẽ run lên một cái, khóe miệng chảy xuống một dòng máu tươi. Trên gương mặt Đế Nguyên Quân để lộ vẻ mệt mỏi và trắng bệch do hao tổn quá độ. ‘Pháp này tuy mạnh nhưng hao tổn cũng quá nhiều, ta sử dụng một pháp mà đã hao tổn hơn tám phần Thiên Ma Chi Khí’.
‘Đáng tiếc, bộ công pháp này vẫn chưa hoàn thiện, chứ không một pháp vừa rồi đủ diệt Dương gia rồi’.
Đế Nguyên Quân thu tay, hắn thở ra một hơi rồi nhìn xuống.
Ngay khi Đế Nguyên Quân chuẩn bị tung chiêu quyết định thì ở ngoài xa, một đạo thân ảnh đang bay đến. Khí tức Thiên Địa cảnh bộc phát trông mạnh mẽ vô cùng.
Đám trưởng lão Dương gia sau khi nhìn thấy người này thì vui mừng khôn xiết. Đại trưởng lão gồng mình đứng dậy, hai tay đưa lên trước ngực thi lễ nói.
“Hoàng phủ chủ, tên này là một tên đại ma đầu”.
“Hắn không biết phân biệt đúng sai mà ra tay giết người như ngóe”.
“Đệ tử Dương gia, hơn ngàn người đều bị hắn giết chết”.
“Khẩn xin Hoàng phủ chủ ra tay tiêu diệt tên sát nhân này”.
Tiếp đến, Dương Phương và những vị trưởng lão còn lại đồng thanh nói. “Khẩn xin Hoàng phủ chủ ra tay”.
– – –
Ps: Vì tình hình dịch bệnh nên tình hình tài chính của ad đang gặp nhiều khó khăn nên… và các bạn thấy truyện mình hay và mong muốn ad ra thêm nhiều chương hơn và ra đều hơn nữa thì các bạn có thể donate để tiếp thêm động lực để ad chạy chương nha.