Những người vây xem ban đầu chỉ có thể nhận ra Bạch Thời rất lợi hại, nhưng lại không biết lợi hại đến thế nào, giờ phút này đồng loạt khiếp sợ, trong đó có mấy người hiếu kỳ ôm lòng tự tin muốn khiêu chiến một cái đều ngơ ngác, đánh cái gì chứ, đánh thế này thì thắng kiểu gì? Dù có mười người như mình cùng lao tới cũng không phải là đối thủ của người ta á! Mịa, quá dã man, rốt cuộc thì người này là ai?!
Một vài người đi đường không đánh giá cao trận đấu này lại sửng sốt thật lâu, cuối cùng phun ra một câu: Mẹ nó, cơ giáp cấp thấp thật sự lợi hại như vậy sao? Hai người này là quái vật hả?
Các fan hâm hộ của Tống Minh Uyên, bất kể là người luôn vây xem nam thần và đi theo nam thần tới, hay là người đứng đây đợi dạy dỗ Bạch Thời, và cả những người sau này mới chạy đến đều đồng loạt giật mình, ngơ ngác nhìn họ, trong lòng lạnh lẽo, kinh hãi tới nỗi không biết nên nói gì. Mấy người bị gọi chỉ vào Bạch Thời: “Nó… Nó…”
Mấy người ban đầu cũng không ngờ tiểu yêu tinh lại mạnh mẽ đến thế, nét mặt càng đờ đẫn hơn, yên lặng gật đầu.
“Làm sao có thể…” Những người đứng ở hành lang tầng ba thì thào, bây giờ họ nói hiểu bạn mình không hề nói giỡn, cả đám đồng loạt nhìn về phía Velar, “Cậu biết người kia? Cậu ta là ai?”
“Không bao lâu các cậu sẽ biết rõ.” Velar nhìn chằm chằm vào cơ giáp của Bạch Thời, ôn nhu nói, “Đây cũng là người cấp song S.”
Mấy người lập tức giật mình: “Thật không? Học viện của chúng ta có một song S đã đủ biến thái tới nỗi làm cho người ta hoảng hốt rồi, sao bây giờ lại thêm một người nữa?”
Velar ừ một tiếng, không muốn nhiều lời nữa.
Mấy người líu lưỡi, nghĩ thầm, trận đối kháng giữa hai cấp song S, quả nhiên rất hiếm thấy!
Cấp S… Ngón tay dài của Velar nhẹ nhàng gõ từng đợt từng đợt lên lan can, chậm rãi nheo mắt lại.
Trận quyết đấu vẫn còn tiếp tục, Tống Minh Uyên nhìn người đối diện, khen: “A Bạch, không tệ.”
Bạch Thời ừ một tiếng, hơi dừng lại, chợt nhớ tới lần đầu gặp gỡ trên mạng, khi ấy họ cũng ở trong một căn phòng luyện tập nhỏ, cũng cùng cơ giáp cấp thấp, nếu như ngày đó không gặp nhau, có lẽ bây giờ tình thế đã khác, cậu không nhịn được mà hỏi: “Anh thắng thì làm tiểu đệ của em nha?”
Nhờ câu nói này, Tống Minh Uyên cũng nhớ tới chuyện mấy năm trước, đáy mắt đầy một màu vui vẻ, trả lời bằng đáp án y hệt, chỉ là lần này không có lãnh ý, mà còn mang theo chút dung túng cưng chiều: “Được, đến đây đi, để anh xem em có số mệnh làm được điều ấy không.”
Bạch Thời đáp lại, nhanh chóng xông lên, tiếp tục tiến vào đối kháng cường độ cao.
Trong ánh mắt của mọi người, họ chỉ dừng lại vài giây ngắn ngủi, sau đó lại đánh nhau, tất cả chăm chú quan sát. Tốc độ của hai người này không hề giảm dù chỉ một chút, dường như lúc ra chiêu không cần suy nghĩ, phản ứng mạnh mẽ đến kinh người, con mắt của họ sắp không đuổi kịp rồi.
Bạch Thời nghiêm túc nhìn chằm chằm phía trước, ngón tay chuyển động rất nhanh, vát vả lắm mới tránh được nắm đấm của đối phương, lúc này nâng đầu gối lên. Tống Minh Uyên nhảy lùi lại, tiếp tục giương quyền. chân Bạch Thời vừa dậm xuống đất, né tránh hơi miễn cưỡng, thấy thế cũng tung quyền, một quyền gào thét quất tới.
Ầm một tiếng, hai quyền nện vào nhau, hai cơ giáp đều lui nửa bước, căn bản không ngừng lại mà tiếp tục xông lên, vẫn bất phân cao thấp.
—— Ai sẽ thắng?
Mọi người bị cuộc chiến hấp dẫn, trong đầu vô thức hiện lên suy nghĩ này, ban đầu họ cảm thấy người thắng sẽ là Tống Minh Uyên, nhưng bây giờ… Không thể nói chính xác.
Người đứng ở hành lang tầng thứ ba không nén nổi tò mò mà hỏi: “Các cậu thấy ai có lợi thế?”
“Không thể nhìn ra.” Velar chậm rãi nói, “Họ dùng cơ giáp cấp thấp, va chạm mạnh như vậy cơ giáp sẽ không chịu nổi.”
Những người khác khẽ giật mình, tiếp tục nhìn chằm chằm. Quả nhiên, họ thấy hai người tìm được khe hở đột nhiên ra chiêu, đồng thời tiến hành di chuyển rất nhỏ, cuối cùng đồng loạt nhắm thẳng vào trái tim đối phương!
Ầm! Hai lần va chạm tạo thành một âm thanh đinh tai, cả hai lùi lại mấy trước, vùng ngực cơ giáp rạn nứt lả tả. Bạch Thời nheo mắt, rút kiếm đâm tới. Tống Minh Uyên cũng đã rút kiếm, lập tức chống lại cậu.
Từ vật lộn chuyển sang đao kiếm, hai thanh kiếm khổng lồ đụng vào nhau, mỗi lần va chạm đều có thể kích thích ra tia lửa chói mắt. Thanh kiếm của Bạch Thời đã dùng qua vài lần lúc nãy, giờ phút này bị va chạm mãnh liệt, không thể chống đỡ nổi, gãy đôi trong một chiêu kịch liệt.
Mọi người không khỏi “A” một tiếng, bỗng thấy kiếm của Tống Minh Uyên thuận thế bổ xuống, nhắm thẳng vào cổ cậu, chỉ một chút nữa thôi là đâm vào rồi!
Họ đang áp sát nhau, kiếm lại gãy quá đột, căn bản không thể né tránh, đồng tử của Bạch Thời hơi co lại, tay dùng sức ném nửa kiếm gãy, mục tiêu chính là vết nứt trước ngực đối phương.
Việc này chỉ xảy ra trong chớp mắt, đám đông chợt nghe thấy hai tiếng bang bang vang lên, khoang điều khiển của hai người đồng loạt bắn ra, mà cơ giáp như mất đi nguồn năng lượng, ủ rũ ngã xuống đất, âm thanh vang đội.
—— Bất phân thắng bại!
Đám đông lại chìm vào im lặng, vài giây sau tiếp tục sôi trào.
Lợi hại! Quá lợi hại! Hai người này quả thực đã phát huy khả năng của cơ giáp cấp thấp tới cực hạn, thật khó tin, thậm chí còn có người đấu được với Tống Minh Uyên tới trình độ này!
Họ muốn đi vào, nhưng hệ thống biểu hiện nhiệt độ trong phòng rất cao, bây giờ đang tiến hành xử lý. Hai người ngồi trong khoang cứu thương nghe được tiếng nhắc nhở, tạm thời không đi ra, đợi một lát mới mở cửa khoang, từ từ đứng dậy.
Tống Minh Uyên tiến lên dò xét, thấy bạn nhỏ này không có việc gì, nâng cằm cậu lên đặt xuống một nụ hôn nóng bỏng. Trái tim Bạch Thời khẽ run, vươn tay ôm lấy anh. Xung quanh lập tức vang lên âm thanh hò reo ủng hộ, Tống Minh Uyên hôn không lâu, buông cậu ra rất nhanh, vuốt ve vài cái mới kéo Bạch Thời ra ngoài.
Những người lúc nãy chưa kịp khiêu chiến với Bạch Thời vô thức bước lên hai bước, nhưng lại nghĩ trình độ của mình và người ta căn bản không cùng cấp bậc, đã vậy bộ dạng của hai người này có vẻ không muốn chơi nữa, bèn tự giác mở lối, đưa mắt nhìn họ đi xa.
Tâm trạng mọi người rất khác nhau, dần dần giải tán.
Bạch Thời đã được đánh một trận thống khoái với đại ca, lại bị đè ra hôn nồng nhiệt, toàn thân đều trong trạng thái phấn khởi, nắm tay đại ca thật chặt, sóng vai đi ra khỏi sân huấn luyện, hỏi: “Anh không đi chỉ đạo so tài nữa hả?”
“Ừm, buổi chiều nói sau, giữa trưa muốn ăn gì?”
Bạch Thời đáp không chút nghĩ ngợi: “Không ăn.”
Tống Minh Uyên liếc cậu một cái, thẳng tay vác cậu ném lên xe, lái thẳng vào dinh thự của Việt gia. Việt Tu đã đi làm về, nhìn thấy họ liền tiến lên đón: “Về rồi hả?”
Hai người gật đầu, đi thẳng lên lầu.
Việt Tu nhìn mà kinh ngạc, còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì, đang muốn đi theo lên xem sao thì thấy hai bé Tri Nguyên thú bay xuống, anh khẽ giật mình: “Có chuyện gì thế?”
Tri Nguyên thú ngoan ngoãn đáp: “Nghe nói là việc của người lớn, trẻ con không nên hỏi.”
Việt Tu: “…”
Việt Tu định nói cho em trai biết dược liệu đã hoàn thành rồi, chỉ cần ngâm trong dịch dinh dưỡng một ngày là có thể cởi bỏ niêm phong, nhưng bây giờ dành thôi, lát nữa nói tiếp vậy. Anh bất đắc dĩ quay lại phòng khách, ăn cơm cùng hai bé Tri Nguyên thú.
Trận quyết đấu nhanh chóng được lan truyền ra ngoài, có vài người ghi hình lại còn chia sẻ trên diễn đàn, kéo tới vô số người vây xem, đồng loạt quỳ lạy liếm màn hình, thấy vẫn chưa đã thì xem lại, sau đó có người nhạy bén phát hiện phong cách của một trong hai người này khá quen, xem lại nhiều lần, cuối cùng không nhịn được mà chạy lên diễn đàn chính thức của Liên Minh Cơ Giáp lập một bài viết —— Cầu tất cả các vị cao thủ phân tích một chút, người này có phải là Đỉnh Cấp Tiểu Nhị Hóa không?