Lê Thiển không có ý định khuyến Tần Thư nữa, lát nữa Thẩm Giáng Niên muốn khuyên thì để Thẩm Giáng Niên khuyên, cô không muốn bị chọc tức chết. Lê Thiển ngồi ở đó, híp mắt vờ nghỉ ngơi, nghe tiếng từ chỗ Tần Thư, một lát sau tiếng động lớn hơn, Tần Thư ngồi dậy.
“Làm gì thế?” Lê Thiển không nhịn được vẫn hỏi.
“Vệ sinh.”
“….” Cô lắm miệng làm chi không biết, Lê Thiển đành hỏi, “Cần hỗ trợ không?”
“Không cần.”
“Được!” Với cái đức hạnh này, có chết cũng không thèm giúp. Tần Thư một tay với lấy chiếc lọ treo, nhưng nó được treo chặt với cao, nên cô đành giơ tay đang ghim kim lên, máu bắt đầu chảy ngược.
Lê Thiển nhìn thấy, Tần Thư nửa quỳ ở đó, hai tay run run, không nhìn nổi nữa, đột nhiên đứng dậy, chặn lại Tần Thư tay, “Tránh ra.”
Tần Thư rất yếu, mới động tí giờ đã thở dốc, mở miệng nhờ Lê Thiển giúp, cô không muốn. Cho nên, lúc Lê Thiển lấy được lọ thuốc xuống, cô liền giành lấy, nói cảm ơn, xuống giường.
Lê Thiển tức giận đến mức cạn lời, không cần giúp là tốt, cô không muốn phục vụ tên cầm thú này đi vệ sinh. Lê Thiển đứng trước cửa nhà vệ sinh, không thể không thừa nhận, cô vẫn lo lắng. Sợ Tần Thư ngã trong nhà vệ sinh, lúc đó mà quần đang cởi nữa thì tình huống khá xấu hổ.
Lăn lộn một hồi, Lê Thiển mới nhớ tới, Thẩm Giáng Niên đi đâu vậy? Ra ngoài cũng lâu lắm rồi. Lê Thiển lập tức gọi cho Thẩm Giáng Niên, một hồi mới nghe máy, “Alo~” Thẩm Giáng Niên thở gấp.
“Cậu làm sao thế? Giờ này còn luyện tập à?”
“A~ sao thế?” Thẩm Giáng Niên hỏi.
Lê Thiển giải thích đại khái ý của cô y tá, Thẩm Giáng Niên nói: “Mình quay lại ~ngay đây.” Không chỉ thở gấp mà giọng còn mềm mềm. Thẩm Giáng Niên cúp điện thoại, Lê Thiển còn bực bội, tối khuya còn chạy bộ à?
“Sớm muộn gì cũng nghẹn chết.” Thẩm Giáng Niên thở gấp, cắn môi Thẩm Thanh Hoà.
“Có cần tôi chờ em không?” Thẩm Thanh Hoà vỗ vỗ người không chịu xuống.
“Cần cần cần.” Thẩm Giáng Niên bị trêu chọc, cả người sắp bốc cháy, nếu không phải vì tình huống đặc biệt, cô cũng sẽ quấn lấy Thẩm Thanh Hoà một hồi, cho dù không tiến vào a.
Thẩm Giáng Niên rất không cam lòng, mỗi lần cô ướt, mà trông Thẩm Thanh Hoà không sao hết, cho nên trước khi đi, còn đe doạ, “Đêm nay nếu có thể ở cùng nhau, em kệ người có cần em hay không, em cũng muốn.”
Thẩm Thanh Hoà cưng chiều cười cười, “Vào phòng bệnh trước đi rồi tính tiếp.” Thẩm Giáng Niên đến nhà vệ sinh thay quần lót mới, lau chất lỏng trơn trượt, cả người khô héo, cô rất nhớ Thẩm Thanh Hoà.
Thẩm Giáng Niên vừa trở về, Lê Thiển liền bị mắng: “Sao cậu có thể để cậu ấy đi vệ sinh một mình hả!” Thẩm Giáng Niên gỡ cửa, Tần Thư đáp, “Sắp xong rồi.” Cô đoán không sai, là Thẩm Giáng Niên đưa cô vào viện, sao có thể là Lê Thiển được.
Truyền thuốc xong, Tần Thư nhất quyết đòi về nhà, Thẩm Giáng Niên bất lực, đêm nay, không có cách nào ở cùng Thẩm Thanh Hoà.
Ý định ban đầu của Thẩm Giáng Niên là để Lê Thiển đi cùng cô ấy, cuối cùng, Lê Thiển đưa cô và Tần Thư đến nơi, thì tổng chào mà đi, còn không hô tên người bệnh, sợ bị chọc tức chết.
Đến cửa nhà, Thẩm Giáng Niên lấy chìa khóa mở cửa, Tần Thư đột nhiên nói: “Mất công cậu rồi, còn nhớ rõ.”
Thẩm Giáng Niên mở cửa dừng lại một chút, không quay đầu lại nói: “Không phải mình, là Tiền Xuyến Tử.” Tần Thư sửng sốt, trong lòng có chút phức tạp, “Đừng thấy cậu ấy miệng lưỡi sắc bén, thật ra cậu ấy rất chu đáo, chứ không sao có nhiều bạn như thế được.” Thẩm Giáng Niên nói.
“Ừa.” Tần Thư trầm ngâm một lát, “Vậy thì thay mình cảm ơn cậu ấy.”
“Cảm ơn tự nói đi.” Thẩm Giáng Niên tức giận nói, “Các cậu có phải người lạ đâu, còn nữa, cậu sống có một mình, nên kết bạn nhiều thêm đi.” Thẩm Giáng Niên thật sự rất lo lắng, cô ấy ở một mình, ốm đau cũng không có người chăm sóc.
“Ừm, mình nên cảm ơn các cậu.” Tần Thư ngồi ở bên giường, cúi đầu nói: “Là mình làm phiền các cậu.”
Thẩm Giáng Niên rít lên một tiếng, nghiêm túc nói: “Nếu cậu còn thế, mình sẽ giận đó. Chúng ta là bạn mà, cậu nói gì đâu không vậy.” Tần Thư cười hiền hoà.
Tần Thư ngủ thiếp đi, Thẩm Giáng Niên thấy cô đã ngủ nên sang phòng ngủ khác nằm một lúc, nhưng trằn trọc mãi vẫn không ngủ được nên gửi tin nhắn cho Thẩm Thanh Hoà, đáng thương nói, “Nhớ người, nhớ người, nhớ người.”
Thẩm Thanh Hoà: Nhớ tôi cái gì?
Thẩm Giáng Niên đã đọc nó nhiều lần, và câu trả lời giống nhau hiện lên trong đầu cô, tim cô đập thình thịch: Trả lời: Người đoán xem
Thẩm Thanh Hoà: Nhớ tôi làm yêu em à.
Ông trời ơi, chắc ông mới mở thông tư tưởng cho trưởng quan nhà tôi đúng không! Thẩm Giáng Niên: Vậy người muốn hay không?
Thẩm Thanh Hoà: Bây giờ sao?
Trái tim của Thẩm Giáng Niên đập loạn xạ, trả lời: Giờ em điên cuồng muốn người làm em.
Bên kia đang gõ.
Thẩm Giáng Niên kẹp chặt hai chân, tâm xao động, cả người gợn sóng, thêm chút gió nữa thành bão tố.