– Việc cứu tế không thể chậm trễ, sau khi các người chuẩn bị xong sẽ lập tức lên đường. Lần này Trần đại nhân vất vả rồi, ngươi có thể lui!
Biết hắn quá phận, Trần Nguyên Chi vội lui bước rời đi!
Công việc chuẩn bị gấp rút, nhưng vì nơi đó nhiều nạn dân, ít nhất cũng mất năm ngày. Vừa hay, ba ngày sau, nhóm Diễm An tới nơi. Vừa thấy nàng, Tiểu Bảo vội lao tới.
– Mẫu thân! Con nhớ người chết mất!
Ôm lấy tiểu Bảo, nàng xoay thằng bé một vòng.
– Có phải con lại mập rồi không, không tập luyện cho tốt! Xem bộ dáng sắp mập thành heo rồi, sau này các cô nương sẽ chẳng thèm để ý con đâu!
Tiểu Bảo vừa vui vẻ được chưa lâu, nghe xong câu này liền vùng vằng đòi xuống. Đúng là xa mặt cách lòng, yêu thương nhau gì đâu chứ, hở ra đều là chê bai bảo bối nhỏ!
Nhìn chân tiểu Bảo đung đưa càng đáng yêu, Nhã Tịnh không có ý định tha. Nhưng nàng không biết, phụ mẫu đã sớm ở sau lưng nàng.
“Bộp!” một cái đánh thật đau sau ót nàng. Nhã Tịnh quay lại, thấy mẫu hậu đang trừng mắt nhìn mình vội thả Tiểu Bảo xuống hề hề.
– Mẫu hậu, nghe ta giải thích.
Nhưng không để nàng nói xong, một bên tai đã bị nhéo lên.
– Ta đã nói bao nhiêu lần? Không được xách trẻ con lên như vậy cơ mà?
Vì khi phụ mẫu nàng tới, tiểu Bảo bị Diễm An lôi đi xa cùng nên không gặp mặt ngoại tổ và ngoại tổ mẫu.
– Chắc đây là Tiểu Bảo? Lại, để Ngoại Tổ nhìn con nào! Ay ya, thật đáng yêu nha!
Phụ thân nàng nhìn tiểu Bảo hai má phúng phính yêu thích không thôi, nhưng nghe người lớn tuổi trước mặt gọi bản thân như vậy. Tuy non nớt, nhưng Tiểu Bảo vẫn hiểu, người trước mắt là Ngoại tổ và ngoại tổ mẫu của mình.
– Tiểu bảo tham kiến ngoại tổ, ngoại tổ mẫu!
Mẫu thân nghe A Bảo non nớt chào hỏi mình, trái tim cũng trở nên mềm nhũn.
– Ay ya, đúng là đứa nhỏ biết điều mà! Lại, ngoại tổ mẫu xem con nào! Tiểu Bảo, Tiểu Bảo! Vậy phong con làm An Quận Vương, một đời an nhiên bình phàm là được rồi!
Nhã Tịnh nghe mà vui vẻ, sau đó lại như đạt được ý xấu nào đó.
– Nếu mẫu hậu yêu thích tiểu Bảo như vậy, hay người cho phu tử dạy tiểu Bảo thật nhiều thứ và canh trừng tiểu Bảo đi? Rèn luyện thằng bé sau này có thể cống hiến hết mình vì Khánh quốc ta! Khánh quốc muôn năm!
Dù sao cũng là cháu ngoại, mẫu thân nàng cũng không cảm thấy có gì không đúng.
– Được nha! Tiểu Bảo còn bé đã ngoan ngoãn như vậy, sau nhất định sẽ trở thành trang tuấn kiệt!
Nhưng, có trời mới thấu! Vì từ bé ở cùng nàng, Tiểu Bảo cũng yêu thích tự do và ghét mấy quy tắc y như nàng. Nghe người lớn nói, Tiểu Bảo nghe như sét đánh qua tai. Nhưng vì còn nhiều người lớn ở đây, Tiểu Bảo đành nhịn lại. Thì ra đem cậu tới đây, mẫu thân đã có tính toán trong lòng cả!
– Vậy mẫu thân cũng sẽ học cùng hài nhi sao?
Đem hai mắt đen láy vô tội đáng yêu nhìn lên mọi người, chẳng để mọi người nói gì thêm. Tiểu Bảo tiếp tục ra đòn.
– Hài nhi lâu lắm rồi mới được gặp mẫu thân, thật không muốn rời xa mẫu thân. Thật nhớ mẫu thân a!
Có thoát cùng thoát, có rơi vực thì cùng rơi vực. Tay A Bảo năm lấy vạt áo nàng, Nhã Tịnh nhìn qua cũng không nhận ra tâm tư này của thằng bé.
– Vậy hài nhi ở đây thêm một khoảng thời gian, phía nam có chuyện ta phải đi qua đó, ít nhất ba tháng. Những ngày này con phải ở lại đây, ngoan ngoãn nghe lời ngoại tổ và ngoại tổ mẫu nghe không? Chờ ta về, ta nhất định bồi tiểu bảo nha!
Biết việc nước khó lui, Tiểu Bảo cắn răng. Lại để mẫu thân thắng thêm một trận, sau này chờ mẫu thân về! Tiểu Bảo nhất định cùng mẫu thân từ từ ôn lại chuyện cũ!