“Bốn năm rồi nhỉ, có phải không?”
Trần Hựu Hàm lấy rượu ra, thản nhiên “Ừ” một tiếng.
“Cũng được, may mà không mất 10 năm thật.” Kiều Sở vẫn có chút hãi hùng trong lòng, “Nếu không cậu lại nói là tôi nguyền rủa cậu mất.” Rồi anh lại hỏi tiếp: “Sao lúc hai người mới ở bên nhau không đến đây khui rượu luôn?”
Trần Hựu Hàm cắn thuốc, nhếch môi: “Anh bớt nói nhảm đi.”
Diệp Khai hiểu rồi, chính là bởi vì một câu “Điểm đến là dừng, hảo tụ hảo tán kia”, bởi vì cậu lặp lại tám chữ này hết lần này đến lần khác. Trần Hựu Hàm chỉ là liều mình bồi quân tử, không có câu trả lời của cậu, hắn thậm chí còn không dám tuỳ tiện có kỳ vọng vào tương lai.
“Giờ khui là vừa hay.” Diệp Khai nhìn Trần Hựu Hàm: “Đúng không Hựu Hàm ca ca.”
Kiều Sở không chút biến sắc quan sát mọi chuyện, ánh mắt khi Diệp Khai nhìn về phía Trần Hựu Hàm không giống với bình thường, tuy còn trẻ nhưng cậu lại có sự dịu dàng không hề nông nổi. Nó khiến anh cảm thấy rất thú vị. Những năm kia bên cạnh Trần Hựu Hàm chưa bao giờ vắng người, cũng chẳng thiếu mấy cậu trai nhỏ tuổi, ai ai cũng đều nói rất yêu hắn, nhưng ánh mắt khi họ nhìn hắn chỉ đơn giản là nũng nịu và đòi hỏi, bao gồm cả sự đắc ý khoe khoang với những người xung quanh, giống như đang nói sắc đẹp, tuổi trẻ và sự yếu ớt là một điều tất nhiên.
Sau đó việc anh sẵn lòng giới thiệu Ngũ Tư Cửu cho Trần Hựu Hàm chỉ đơn giản là vì anh cảm thấy cách cậu ta nhìn về phía Trần Hựu Hàm có khác biệt. Sự say mê trong đôi mắt ấy lớn hơn sự khoe khoang.
Kiều Sở định thần lại, còn chưa kịp phát ra một tiếng “Haiz –” hoàn chỉnh thì nút chai thuỷ tinh đã phát ra một âm thanh giòn giã — nó đã bị Trần Hựu Hàm tuỳ ý kéo ra.
Kiều Sở vô cùng đau đớn thốt: “Những 36 vạn đó anh giai này ơi! Để tôi ngắm nó thêm một chút không được sao!”
“Mất mặt.”
Diệp Khai ra mặt lôi kéo sự chú ý của Kiều Sở, hỏi: “Kiều Diệc Sơ vẫn ổn chứ ạ? Em nghe nói cậu ấy đến Bắc Đại.”
Quả nhiên Kiều Sở nhanh chóng bị lôi kéo: “Có gì tốt với không đâu, hồ lô cưa miệng còn nói nhiều hơn nó! Trẻ con nhà khác chỉ nói chuyện tốt không nói chuyện xấu, riêng thằng nhãi ấy chính là lười không thèm nói chuyện với người khác! Chủ kiến trong lòng nó còn lớn hơn cả tôi đây, người ba này với nó mà nó cũng chỉ là linh vật trong nhà mà thôi.”
“Kiều Diệc Sơ rất giỏi, đã tốt nghiệp lâu vậy rồi mà rất nhiều học sinh lứa sau này vẫn còn biết đến cậu ấy.” Diệp Khai chân thành khen ngợi.
Kiều Sở không khỏi nhếch lên khóe miệng, vẫn còn khiêm tốn nói: “Đâu ra! Tôi đã nói với nó là học Thanh Hoa đi –” Đột nhiên anh cảm thấy có gì đó không ổn — vừa quay đầu lại đã phát hiện tên kia đã đang rót rượu — “Trần Hựu Hàm! Con mẹ nó cậu — “
Trần Hựu Hàm phong độ nhẹ nhàng nâng ly với anh: “Cheers.”
. . . Đệt.
Viên đá sáng long lanh va chạm, Kiều Sở nghe mà cảm thấy không khác gì tiếng múc tiền đổ đi.
Dưới tầng 1 quá ồn ào, Diệp Khai ngồi chừng nửa tiếng đã cảm thấy ngột ngạt, Trần Hựu Hàm kéo cậu qua ôm: “Có muốn về luôn không? Hay là lên tầng 2?”
Kiều Sở nói thêm: “Vào phòng riêng cũng được, tôi có để dành chỗ cho 2 người đấy.”
Không biết đã có bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về đây từ phía sàn nhảy, họ không nghe rõ mấy người bên này đang nói gì, chỉ có thể nhìn thấy bàn tay đang ôm eo Diệp Khai của Trần Hựu Hàm, nhìn cậu bị Trần Hựu Hàm ôm eo, nhìn ánh mắt Trần Hựu Hàm nhìn cậu, nhìn ánh mắt cậu đáp lại ánh mắt Trần Hựu Hàm.
Đám đông xì xào bàn tán: “Có phải Trần thiếu đang đeo nhẫn cưới không?”
Chiếc nhẫn trên ngón áp út bị ánh đèn chiếu vào, nó phản chiếu ra vài tia sáng lấp lánh.
Sự khiêm tốn của Nhà họ Diệp sớm đã được viết vào gen, Diệp Khai không quen bị đám đông chú ý như thế này, cậu nắm lấy tay Trần Hựu Hàm, đứng dậy: “Mình lên tầng 2 đi.”
Cặp chân vốn đang dựa vào chiếc ghế chân cao chạm xuống đất, cậu quay người lại, trên tay cầm ly Whisky, chợt bắt gặp một ánh mắt trong sàn nhảy.
Ánh đèn làm các chi tiết trở nên mơ hồ, Diệp Khai nghĩ một hồi, không xác định được mà nhìn về phía Trần Hựu Hàm: “Kia là Ngũ Tư Cửu sao?”
Trần Hựu Hàm chỉ liếc qua: “Anh không biết, không nhớ nữa.”
Thậm chí ngay cả 3 chữ này mà hắn cũng phải nghĩ một lát mới ra cái tên tương xứng là tiểu Cửu.
Nhưng tất cả ấn tượng cũng chỉ dừng lại ở đó. Nghĩ sâu hơn một chút thì không khác gì là gợi lên một số ký ức không được vui.
Diệp Khai nhìn thấy Ngũ Tư Cửu hơi hé môi, bàn tay buông thõng bên người dường như muốn nâng lên, liền xác nhận: “Chính là anh ta.”
Ngũ Tư Cửu đã thay đổi rất nhiều, vẻ ngoài vẫn đẹp như xưa, thế nhưng hai đầu lông mày đã trầm tĩnh hơn nhiều.
“Đi thôi.” Trần Hựu Hàm dịu dàng đánh thức Diệp Khai, nắm lấy tay cậu.
Ánh mắt của hai người chạm nhau, trong giây phút khi họ lướt ngang qua, Diệp Khai có hơi chần chờ, cuối cùng vẫn gật đầu với người kia một cái, xem như là chào hỏi.
“Trước kia anh ta từng thích anh.” Diệp Khai nắm chặt tay Trần Hựu Hàm, sóng vai hắn bước lên cầu thang.
Chiếc cầu thang uốn lượn chạy lên cao được khảm đèn trên mỗi bậc, dẫn đến cánh cửa hẹp có mái che mềm mại trên tầng 2. Tất cả tình yêu của Trần Hựu Hàm đều dành cho Diệp Khai, hắn không nhớ được người khác si tình với mình thế nào, rồi điên cuồng vì mình ra sao, nghe Diệp Khai nói vậy hắn cũng chỉ hời hợt đáp lại một cậu: “Vậy ư?”
Diệp Khai bất giác quay đầu nhìn lại, thấy Ngũ Tư Cửu bị một người khác kéo về ghế dài.
“Em biết họ sao?” Bạn trai anh ta ngậm điếu thuốc, liếc nhìn bóng lưng Trần Hựu Hàm, “Người tình của Trần thiếu.”
“Có biết.”
“Đệt, thật hả?” Bạn trai dụi tắt thuốc lá, nhưng người đang ngồi cùng trên ghế dài đều hào hứng, nhao nhao vây lại, “Lai lịch của cậu ta ra sao? Họ kết hôn thật à?”
Ngũ Tư Cửu siết chặt nắm tay.
Trong khoảnh khắc đó, cậu chợt nhớ lại rất nhiều chuyện. Nghĩ đến lời chúc mừng lạnh nhạt không mang theo cảm xúc mà Diệp Khai dành cho mình khi cậu đỗ đại học, nhớ đến đôi mắt ngây thơ mở to của Diệp Khai khi bị cậu vạch trần tâm tư, nhớ đến một câu “Tôi vốn không hề quan tâm” nhẹ nhàng kia của Diệp Khai. . . Lạ thật, đã lâu như vậy rồi,vậy mà khi nhớ lại những khoảnh khắc đó, cảm xúc trong lòng Ngũ Tư Cửu vẫn sôi trào khó mà bình tĩnh được.
“Đang hỏi cậu đó, tình huống của người kia là thế nào? Nghe nói cũng xuất thân hào môn có phải không?”
Có vỗ vỗ bả vai cậu.
Ngũ Tư Cửu hít một hơi thật sâu. . . Đó không phải lương thiện, mình chỉ là bị dáng vẻ giả nhân giả nghĩa của đối phương kíƈɦ ŧɦíƈɦ mà thôi. . . Lương thiện ở mức độ này thì mình cũng có thể làm được. . . Thậm chí mình còn có thể lương thiện hơn cả Diệp Khai. Ngũ Tư Cửu mỉm cười, lắc đầu: “Không quen, là người bình thường thôi.”
Khoảnh khắc khi nói ra lời này, trong thanh âm thất vọng của người khác, trong lòng cậu đột nhiên nhẹ nhõm. . . Rất kỳ diệu, như thể cậu cuối cũng cũng đã buông tha cho chính mình.
Khi quay đầu nhìn lại lần nữa, Ngũ Tư Cửu chỉ nhìn thấy bóng lưng của Diệp Khai và Trần Hựu Hàm lướt qua cánh cửa.
Họ vẫn nắm tay nhau.
Tầng 1 và tầng 2 của Hoàng Thiên căn bản chính là hai thế giới, đến ngay cả không khí cũng khác nhau, Diệp Khai xem như đã được lĩnh giáo. Kiều Sở chống tay lên lan can, chỉ vào một gian ngoài trời của quán bar: “Có còn nhớ không?”
“Nhớ gì?”
“Có một ngày cậu với bạn uống rượu ở chỗ đó, Hựu Hàm thì ngồi ở chỗ này.” Kiều Sở châm thuốc, nhấp một hơi rồi lắc đầu giễu cợt nói: “Mẹ kiếp, bộ dạng thất hồn lạc phách của hắn hôm đó thật không khác gì gặp phải quỷ.”
Diệp Khai nhớ lại: “Anh ấy đã nhìn thấy mọi chuyện.”
Trần Hựu Hàm đang chào hỏi một bàn khách khứa, có thể là người quen của hắn. Diệp Khai nhìn hắn với đối phương vỗ vai nhau. Bất cứ là chuyện xã giao nào hắn đều làm với vẻ phong độ cảnh đẹp ý vui, ánh mắt Diệp Khai dừng lại trên khuôn mặt tươi cười của hắn, “Hai năm nay Hựu Hàm ca ca chắc đã làm phiền anh không ít lần.”
“Phiền thì cũng không phiền, có điều tôi không muốn thấy lại bộ dạng kia của hắn lần nào nữa.” Kiều Sở cười mà như không, “Chuyện trong nhà đều đã giải quyết xong rồi chứ?”
“Ừ.”
“Cậu không giống như hắn, hắn đã quen thói phóng túng, trong nhà hắn cũng đã không quan tâm đến hắn từ lâu rồi. Nhà họ Trần lại còn là một gia tộc lớn như thế, không có hắn thì cũng còn có nhiều, rất nhiều người sẵn sàng đứng lên làm chủ. Nhưng nhà họ Diệp thì chỉ có mình cậu.”
“Tôi còn có chị gái nữa, chị ấy là một người rất giỏi giang.”
“Vậy thì tốt rồi.” Kiều Sở chân thành nói, “Để nhận được sự chúc phúc của bọn họ có phải rất khó khăn không?”
Con đường này đã có không biết bao nhiêu người thất bại lui bước, cũng có vô số người sợ hãi không dám đi lên. Lòng dũng cảm đặt ở đâu cũng là điều đáng ca ngợi, chỉ duy con đường đồng tính luyến ái này là không, phản hồi duy nhất mà có thể nhận được có đôi khi chỉ là một trận đầu rơi máu chảy.
Diệp Khai cười cười: “Cũng ổn, đó là bởi vì Hựu Hàm ca ca khiến cho họ cảm thấy an tâm.”
Diệp Khai cũng giống Trần Hựu Hàm, không phải kiểu người sẽ chia sẻ chuyện đời tư của mình. Kiều Sở liếc cậu một cái, khoé miệng mang theo ý cười, lại tiếp tục nhìn lên bầu trời. Một cậu trai trẻ lại có thái độ bình tĩnh, tiến lui đúng mực, thật không hổ là người đã đồng hành cùng với Trần Hựu Hàm từ nhỏ. Kiều Sở vẫn ngậm thuốc trong miệng, nói: “Vất vả cho cậu rồi. Ở Hoàng Thiên này Hựu Hàm có rất nhiều chuyện xưa, đám người ở đây thêm mắm dặm muối đến độ tôi nghe mà cũng thấy quá đáng, nếu sau này có nghe được chuyện gì không hay hoặc là muốn biết gì thì cứ đến hỏi trực tiếp tôi là được.”
Diệp Khai bật cười: “Còn có thể có chuyện gì được chứ?”
Kiều Sở cà lơ phất phơ phun ra một vòng khói: “Nào là 3P, một đêm bảy lần, cắn thuốc, SM các kiểu.”
Trần Hựu Hàm kéo ghế bên chiếc bàn kia rồi ngồi xuống, không biết là nói đến chuyện gì mà cả hắn lẫn mấy vị khách kia cùng nhau liếc qua đây, thấy Diệp Khai cũng đang nhìn mình, khoé môi hắn liền nhếch lên ý cười.
Diệp Khai đáp lại bằng một nụ cười, gật đầu với những vị khách kia rồi nói với Kiều Sở một cách thản nhiên: “Anh ấy không vậy đâu.”
“Cậu cũng tin hắn quá chứ.”
“Không phải tin, là vì Hựu Hàm ca ca mà em biết không phải người như vậy.”
Kiều Sở không khỏi nhìn cậu lại một lần nữa: “Năm nay cậu bao nhiêu tuổi rồi? Hai mươi hai? Hai mươi ba?”
“Hai mươi mốt.”
Thật sự rất kỳ lạ, Diệp Khai chỉ là một đứa trẻ mới 21 tuổi mà thôi, nhưng khi cậu đứng cạnh Trần Hựu Hàm lại không khiến người ta cảm thấy chênh lệch. Không phải là do khí chất cao quý thâm trầm của cậu, cũng không phải do Trần Hựu Hàm nhìn có vẻ trẻ trung, mà là khi hai người họ đứng cạnh nhau, dáng vẻ như thể trời đất xứng đôi, khiến người ra cứ thế liền dễ dàng bỏ qua chênh lệch 16 năm giữa bọn họ.
Trần Hựu Hàm cũng không phải là nhớ nhung chai rượu Whisky trị giá 36 vạn kia của hắn, hắn rõ ràng là không kìm nén được, muốn khoe ra một Diệp Khai tốt đẹp như vậy cho cả thiên hạ biết. Trong lòng Kiều Sở biết rõ, khoé môi anh cong lên, dựa vào lan can nhìn lên trời, khẽ khẽ thở dài: “Trần Hựu Hàm ấy mà, cái tên súc sinh như hắn ta thế mà cũng thật có phúc.”
Kẻ bị mắng là súc sinh không hề hay biết, hắn vẫy tay với Diệp Khai. Diệp Khai nói nhỏ một câu, “Xin lỗi, lần sau lại nói tiếp vậy.”, rồi cầm ly rượu bước đến bàn của Trần Hựu Hàm.
“Giới thiệu một chút, đây là người yêu tôi, Leslie, Tiểu Khai, đây là Lee, còn đây là Mark, bọn họ đều là kiến trúc sư đến từ Hồng Kông.” Trần Hựu Hàm ôm lấy eo của cậu, Diệp Khai cứ thế liền ngồi trên tay vịn, gật đầu với hai người kia: “Xin chào.”
“Lúc nãy Vic nói rằng hắn đến đây với người yêu, chúng tôi đều cho rằng hắn đang nói dối nên có đánh cược một trận.” Lee cười nói: “Cho nên em nói đi, em có phải là diễn viên tạm thời được Vic thuê đến đây hay không?”
“Không cần hỏi nữa,” Mark đè lại tay của đối phương, nói bằng tiếng Quảng Đông, “Làm sao một lão già như Vic có thể tìm được một người bạn trai trẻ trung, xinh đẹp như minh tinh thế này cơ chứ?”
Trần Hựu Hàm cười cười, ôm Diệp Khai vào lòng: “Đừng nghe bọn họ nói đùa, mấy tên này đang trêu em đấy.”
Diệp Khai vòng tay ôm lấy cổ hắn, dáng vẻ ngoan ngoãn hiền lành hỏi: “Mọi người cược gì vậy?”
Mark cướp lời: “Ai thắng thì người đó lên hát.”
“Nghe có vẻ hơi ngược nhỉ?”
“Không ngược, không ngược mà.” Lee nháy mắt ra hiệu: “Ai thắng thì lên hát — vậy nên em nói đi, rốt cuộc em có phải người yêu của hắn không?”
Diệp Khai dường như nghiêm túc mà suy nghĩ một hồi, sau đó cậu mím môi nói: “Không phải.”
Trần Hựu Hàm bật cười thành tiếng giữa âm thanh ảo não của 2 người kia, hắn trộm dùng tay nhéo mạnh eo Diệp Khai một cái, Diệp Khai vô tội rũ mắt nhìn thẳng hắn, cuối cùng cũng không nhịn được cười.
“Có chơi có chịu.” Trần Hựu Hàm nâng ly rượu lên chúc mừng: “Kính mời.”
Lee và Mark bắt đầu nội chiến, đùn đẩy cho nhau, rồi cả 2 đành quyết định bằng việc oẳn tù tì, cuối cùng Mark – người biết hát, đã bị số phận lựa chọn, anh bước lên sân khấu với khuôn mặt sống không bằng chết.
“Alo, test test.” Mark nhấc cây đàn ghita lên, anh ngồi trên chiếc ghế đầu cao và điều chỉnh độ cao của mic.
“Mark là ca sĩ chuyên nghiệp đấy.” Lee dời mắt khỏi sân khấu, chỉ vào Diệp Khai một cách thích thú, sau đó nhìn chăm chú vào chiếc nhẫn trên ngón áp út của cậu: “Bạn nhỏ này ơi, cậu không thành thật rồi.”
“Ngại thật đấy.” Mark lướt ra một chuỗi hợp âm, hắng giọng một cái rồi nói: “Hôm nay ấy mà, tôi muốn hát một bài tặng cho người bạn tốt của tôi là Vic. Người bạn này của tôi có vẻ ngoài anh tuấn, tính tình phong lưu mà hào phóng trời sinh, để mà nói thì bình thường chúng tôi cũng không muốn ngồi chung với cậu ta đâu, bởi vì những khi đó dù là lady hay gentleman đều chỉ nhìn thấy một mình cậu ta thôi.” Mark vừa nói xong Lee liền bật cười rồi vỗ tay, rồi anh chụm tay lại huýt một tiếng sáo lớn.
Diệp Khai hối hận vì mình đã gian lận, cậu vùi mặt vào cổ Trần Hựu Hàm: “Làm sao đây, lại bị mọi người vây xem rồi.”
Trần Hựu Hàm bất lực mỉm cười cưng chiều, vỗ nhẹ lên vai cậu trấn an: “Sau này mình không tới đây nữa.”
“Nhưng mà, người bạn này của tôi đồng thời cũng là người rất tốt, vừa rộng lượng vừa trượng nghĩa, cho nên tất cả chúng tôi đều hi vọng hắn có một cái happy ending. Người ngoài thường nói sinh hoạt cá nhân của hắn hỗn loạn cỡ nào, rồi lại máu lạnh ra sao, tôi lại thấy không phải vậy. Quả nhiên, mọi người nhìn xem, vào một đêm đẹp thế này, tôi nghe nói hắn dẫn người yêu tới đây chơi, tôi thật sự vừa bất ngờ vừa vui mừng thay cho hắn — vậy nên bài hát này, là để dành tặng cho hắn và người yêu của hắn.”
Giai điệu vang lên, dưới khán đài vang lên tiếng vỗ tay và tiếng huýt sáo ầm ầm.
“Có vài cuộc gặp gỡ kỳ lạ, như là khi em gặp anh.”
Là “Tiểu Vũ”.
Lee nói Mark là ca sĩ chuyên nghiệp, quả nhiên là thật. Có lẽ bài này là bài anh thường hát, ngón đàn của anh rất điêu luyện, tiếng đàn ghita cùng với giọng hát của anh quanh quẩn lăn tăn trên sân thượng trống trải của tầng 2.
“Mặc kệ tương lai có ra sao, em chỉ muốn mỗi ngày đều có thể gặp được anh.”
“Mặc kệ kết quả có thế nào, em chỉ muốn ở bên anh.”
Khi hát đến “Nếu như em vẫn chẳng thể nào tin tưởng, chẳng sao đâu, thật đấy”. Mark nhìn về phía Diệp Khai và Trần Hựu Hàm, đánh ra một chuỗi âm điệu cuối cùng, cười xấu xa sửa lại lời bài hát: “Tôi sẽ tiếp tục cố gắng hơn.”
Diệp Khai rúc vào trong vòng tay của Trần Hựu Hàm, những vì sao và ánh đèn phản chiếu trong mắt cậu, cậu nhìn vào đôi mắt đang gần mình trong gang tấc của Trần Hựu Hàm, nhẹ nhàng nói: “Em tin.”
Sự chú ý của mọi người đều đổ dồn trên sân khấu, Trần Hựu Hàm ôm chặt Diệp Khai, mút mát đôi môi cậu. Mark đặt cây đàn ghita xuống, nhướng mày, im lặng “Woa” một tiếng.