Huống chi, thứ này là củ khoai lang phỏng tay, ngoại trừ mấy chục tinh anh tranh giành cướp được, nếu Hồng Chúc Quả rơi vào tay hắn không có hậu trường mạnh mẽ, vậy sẽ chỉ dẫn tới tai họa!
Cho nên hắn đã sớm quyết định, không nhúng tay vào tranh giành Hồng Chúc Quả, chính bởi ý tưởng không muốn nhúng tay, hắn mới luôn ở đó cảm ngộ, không chút động lòng.
Chỉ là…. dù không xen vào tranh giành Hồng Chúc Quả, nhưng không có nghĩa là Dương Khai không có tính toán khác.
Liếc nhìn khe núi tràn đầy năng lượng màu đỏ, Dương Khai nhếch miệng cười, thừa lúc mọi người bị Hồng Chúc Quả thu hút chú ý, lặng lẽ bí ẩn lắc mình, trực tiếp nhảy vào khe núi, biến mất trong màn năng lượng màu đỏ.
Hồng Chúc Quả dĩ nhiên quý giá hiếm có, nhưng rễ cây nuôi dưỡng nó cũng là bảo bối hiếm thấy.
Rễ của Hồng Chúc Quả gọi là Hồng Chúc Thai, nếu có thể đặt nó vào trong đất tràn đầy linh khí, nó có thể tự hấp thu linh khí, sau đó mọc ra linh quả tương tự Hồng Chúc Quả.
Đương nhiên, trái cây mọc ra không phải Hồng Chúc Quả chân chính, không có hiệu quả giúp võ giả Phản Hư Cảnh đột phá cảnh giới, nhưng lại có năng lực giúp võ giả rèn luyện thân thể.
Mà Dương Khai nhìn trúng, chính là năng lực này của linh quả.
Thân thể mạnh mẽ khỏi nói cũng hiểu, thân thể của hắn mạnh mẽ hơn nhiều lần võ giả ngang cấp, dù là võ giả Phản Hư Cảnh, cường độ thân thể cũng không sánh được với hắn.
Theo thực lực tăng lên, tiếp xúc tầng thứ võ giả cao dần, Dương Khai phát hiện cường độ thân thể của mình tụt lại đằng sau, mấy ngày nay bị thương nhiều lần, đủ làm hắn cảnh giác.
Hơn nữa, sau khi hắn thi triển lực lượng xé rách không gian, cũng cần có thân thể mạnh mẽ làm hậu thuẫn, bằng không căn bản chịu không nổi lực xoắn trong khe nứt không gian.
Nếu có thể lấy được Hồng Chúc Thai, thỉnh thoảng dùng một trái linh quả rèn luyện thân thể, vậy thì thật hoàn mỹ. Chỉ cần cho hắn đủ thời gian, hắn có thể nâng cao cường độ thân thể của mình.
Đến lúc đó bất kể là chiến đấu với người khác, hay là xé rách không gian, đều có thể dễ dàng hơn.
Hắn tạm thời không cần dùng Hồng Chúc Quả, hơn nữa hắn tin tưởng với năng lực của mình, lại phối hợp những gì mình có, đột phá thăng cấp Hư Vương Cảnh không thành vấn đề, chỉ thiếu thời gian tích lũy mà thôi. Nhưng mà Hồng Chúc Thai lại là thứ hắn cần trước mắt, cho nên hắn sẽ không đi tham dự tranh giành Hồng Chúc Quả, chuẩn bị lén lút lấy đi Hồng Chúc Thai là xong. . truyện đam mỹ
Dương Khai tính toán hay, nhưng không ngờ lại có người cũng nghĩ như hắn.
Khi hắn lén đột nhập vào trong khe núi, tìm kiếm Hồng Chúc Thai trong chỗ tràn ngập năng lượng màu đỏ, vừa lúc thấy một cái bóng mơ hờ, mừng rỡ ra mặt đang thu đồ vật vào trong nhẫn không gian.
Người này là ai, Dương Khai không biết, nhưng hắn biết đối phương lấy đi chắc chắn là Hồng Chúc Thai.
Vào lúc này có thể đi thu Hồng Chúc Thai, nói rõ người này biết rõ về Hồng Chúc Quả. Đại Diên ở bên ngoài chiến đấu với người ta, Lý Ấu Nam Dược Đan Môn cũng ở ngoài, vậy không thể là hai người kia.
Như vậy người ở trong này chỉ có thể là một người trong Dược Đan Môn, chỉ sợ đã sớm được Lý Ấu Nam chỉ thị, cho nên mới cố ý ở lại.
Khi Dương Khai phát hiện hắn, hắn cũng phát hiện ra Dương Khai, trong lúc kinh hãi, thánh nguyên dao động dữ dội. Nhưng còn chưa chờ hắn thi triển ra sát chiêu gì, một tiếng phụp vang lên, người kia phát ra tiếng hét thảm, lập tức không còn động tĩnh.
Mùi máu tươi tràn ra, ánh mắt Dương Khai co rút, mở ra Phong Lôi Vũ Dực, lập tức lao tới trước mặt người vừa lấy Hồng Chúc Quả, không kịp nghĩ gì, trực tiếp giật lấy nhẫn không gian của đối phương, sau đó nhanh chóng rút lui.
Động tác của Dương Khai cực kỳ nhanh, chỉ trong nháy mắt đó, hắn nhìn thấy cảnh tượng rợn gáy.
Lấy đi Hồng Chúc Thai đúng là một đệ tử Dược Đan Môn, điểm này Dương Khai đoán không nhầm. Tuy nhiên, ở trên ngực hắn lại có một cánh tay đâm xuyên qua, trên bàn tay còn nắm trái tim của đệ tử Dược Đan Môn đó, vẫn còn đang đập mạnh.
Hơn nữa, cánh tay này cũng không tầm thường, nhìn nhăn nheo như cây khô, nhưng có thể hút đi toàn thân máu huyết tinh hoa của đệ tử Dược Đan Môn. Dương Khai lui ra sau, còn thấy được thi thể đệ tử Dược Đan Môn đó nhanh chóng héo rũ, biến thành cái xác khô.
Còn có người thứ ba!
Mặc kệ người thứ ba này là ai, có thể nháy mắt đánh lén giết võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh, sử dụng thủ đoạn quỷ dị như vậy, tuyệt đối không phải tầm thường.
Gần như nháy mắt hắn giật lấy nhẫn không gian, cánh tay kia cũng mò tới, nhưng vồ hụt, liền truyền ra một tiếng kêu khẽ.
Bùm…
Có tiếng thứ gì nổ tung vang lên, thi thể đệ tử Dược Đan Môn nổ thành nhiều mảnh văng tung tóe, nhưng đằng sau lưng hắn lại không có bóng người. Người thứ ba biến mất quỷ dị, tựa như hoàn toàn dung nhập vào hoàn cảnh xung quanh.
Ở trong khe núi tràn ngập năng lượng màu đỏ, tầm mắt bị giới hạn, quá 3 thước không thể nhìn thấy gì.
Dương Khai không cần nghĩ ngợi phóng ra thần thức, từng luồng thần niệm không thể tra xét bố trí thành thiên la địa võng quanh người, không bỏ sót một góc nào. Nhưng làm hắn kinh ngạc, đó là người thứ ba thật sự biến mất, ngay cả thần thức mạnh mẽ của hắn cũng không điều tra ra.
Nhưng hắn đối phương tuyệt đối không đi, nếu chờ ở trong này, vậy nhất định có ý với Hồng Chúc Thai. Hiện tại Hồng Chúc Thai ở trên tay hắn, đối phương muốn lấy, nhất định phải tìm tới hắn.
Bỗng nhiên, trong mảnh tia thần niệm bao quanh người Dương Khai truyền tới một chút động tĩnh khác thường. Nếu là bình thường, Dương Khai sẽ không chú ý, nhưng hiện tại hắn dựng hết lông tơ, nhanh chóng xoay người, trên tay thiêu đốt Ma diệm, mạnh mẽ đánh vào một chỗ hư không.