“Hơn nữa con đường này là do em tự chọn”
Cô nói thêm một câu, trong lòng có chút bất an.
Điều này là không công bằng với Cố Thành Trung.
Cố Thành Trung nghe vậy, hai tay lặng lẽ siết chặt, hai mắt đầy tơ máu, giống như một con mãnh thú dần dần mất kiểm soát, đã đến mức sắp sụp đổ.
Nỗi đau chạm vào một cái, lập tức bùng nổ.
“Trong lòng anh thật sự rất khó chịu. Không người đàn ông nào có thể thản nhiên đối mặt với chuyện này. Nhưng vậy thì sao? Chỉ cần em còn sống, còn ở bên cạnh anh, cảm xúc tiêu cực của anh sẽ cực kì nhỏ.
Anh chỉ cần em cố gắng quên đi những thứ này, em có thể không?”
“Em..”
Đối mặt với câu trả lời này, Hứa Trúc Linh không cách nào chống đỡ được.
Anh không quan tâm đến bản thân, xưa nay anh luôn đặt cảm nhận của cô lên hàng đầu.
Anh… trong lòng anh có đau hay không, anh chưa từng để ý.
“Rốt cuộc phải thế nào em mới đồng ý không ly hôn với anh?”
“Nếu em phải rời đi? Nếu không rời đi, em sống không nổi. Vậy anh buông tay sao?”
Cô thận trọng hỏi, tự hỏi Cố Thành Trung sẽ làm gì.
Chọn nắm chặt tay cô, hoặc chọn tôn trọng cô, để cô rời đi.
Trong lòng cô hi vọng anh sẽ buông tay, sau này có sai lệch gì cũng mong Gố Thành Trung có thể bỏ qua cho cô.
Anh không phải đang hành hạ cô, mà là đang làm khó dễ cô, tự cho mình đau đớn và xấu hổ.
Cố Thành Trung nghe mấy điều này, anh rơi vào trầm mặc.
Anh lặng lẽ nắm chặt tay, cuối cùng vẫn im lặng.
Anh lấy ra hai tập tài liệu rồi đưa cho cô.