Uy lực thần mang của Tịch Nhan mạnh mẽ mang theo thần lực dồi dào nhưng lại bị Thái Hư Động nuốt trọn, biến mất không dấu vết vả lại còn không hề tạo ra bất cứ tổn hại nào cho Lã Hậu.
“Tới lượt ta rồi”, Lã Hậu để lộ hàm răng trắng bóc, hắn cứ thế sát phạt về phía Tịch Nhan.
“Xem côn”, Hổ Oa xông lên từ bên hông vung một côn đánh vào hư không nhưng lại bị một chưởng của Lã Hậu bạt lùi lại phía sau.
Thái Cực Diễn Thiên!
Liễu Dật sử dụng đại chiêu, trận đồ bát quái khổng lồ to bằng mười trượng hoá ra, đánh về phía Lã Hậu.
Lã Hậu cười u ám, một tay giáng từ trên trời xuống khiến trận đồ bát quái đang bay về phía mình vỡ tan.
Ngọc Linh Kiếm Tâm!
Nam Cung Nguyệt cũng sử dụng đại chiêu, một kiếm đâm ra cả trăm đạo kiếm mang rồi hợp lại thành một đạo khi bay về phía trước, uy lực mạnh mẽ mang theo sức tấn công cực mạnh.
Hừ!
Lã Hậu hắng giọng, vung tay chỉ ra một đạo thần mang đánh tan nhất kiếm của Nam Cung Nguyệt.
Tịch Nhan và Hổ Oa sát phạt tới từ hai bên trái phải, mỗi người đều thi triển thần thông khủng khiếp.
Rầm! Đùng!
Trận đại chiến đặc sắc lại lần nữa được triển khai, cả bốn người hợp lực đối đầu với Lã Hậu, đánh từ nam sang bắc, đánh từ đông sang tây, rặng núi vốn dĩ sừng sững thì vì trận đại chiến của bọn họ mà lần lượt sụp đổ.
Những kẻ mạnh ở tứ phương quan sát trận chiến đã lùi về rất xa, mặc dù tuổi của năm người kia không lớn nhưng khả năng chiến đấu lại chẳng vừa, không tránh được tổn hại nên căn bản không ai dám chạy lên để tìm đến rắc rối.