Giờ phút này Nhạc Hồng Linh đang đứng ở phía sau bạn nhỏ Đường Vũ Kỳ, nhìn cảnh tượng này thật sự rất dễ khiến cho người ta hiểu lầm. Tô Khiết nghĩ đến vừa rồi Đường Vân Thành nói muốn đánh gãy chân người nào đó, trong lòng vẫn còn cảm thấy hơi sợ cho nên trong lúc nhất thời cũng không hề mở miệng nói gì.
Giờ phút này, chỗ đứng của Tô Khiết vừa hay bị Đường Vân Thành và Phạm My che lấp cho nên hai bé con cũng không thấy cô.
“Mau chào mọi người đi.” Đường Lăng dẫn hai bé con đi về phía trước hai bước, sau đó thúc giục hai bé con chào mọi người.
“Con chào ông nội, bà nội, ông cố , bà cố .” Trước giờ Đường Vũ Kỳ rất biết nói ngọt lại không sợ người lạ, cho nên rất ngoan ngoãn chào hết một lượt tất cả mọi người trong phòng khách, bởi vì Tô Khiết đứng ở đằng sau Đường Vân Thành cùng không hề đi ra nên Đường Vũ Kỳ không nhìn thấy cô, cho nên không chào.
Theo lý thuyết, bạn nhỏ Đường Vũ Kỳ nên chào Đường Vân Thành là ông bác, nhưng do Đường Vũ Kỳ còn nhỏ nên không biết rõ ràng được như vậy.
Ánh mắt Đường Minh Hạo lóe lên, sau đó cũng học theo Đường Vũ Kỳ ngoan ngoãn chào hết mọi người một lượt.
Trong lúc nhất thời, đám người ngây ngốc như pho tượng, từng người thẳng tắp đứng đó đều không kịp phản ứng lại.
Đột nhiên trong phòng khách truyền đến một tiếng động, mọi người nghe thấy vội vàng chuyển ánh mắt qua đó thì nhìn thấy bà cụ Đường p ngã ngồi trên ghế sofa, may mà phía sau bà cụ là ghế sofa nếu không có lẽ đã ngã ra đất rồi.
“Tôi, tôi bị hoa mắt đúng không?” Bà cụ Đường nuốt một ngụm nước miếng, đôi mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm vào hai đứa bé, vẻ mặt khó tin, bà cụ cảm thấy giờ phút này chắc chắn là mình bị hoa mắt rồi.
“Mẹ, mẹ không bị hoa mắt đâu, đây là sự thật, mẹ thật sự đã đoán đúng rồi, Đường Lăng mang chắt trai trở về cho mẹ rồi này, hơn nữa còn là hai đứa.” Phạm My đảo mắt nhìn bà cụ Đường một chút, dường như bà ta đã hơi hoàn hồn lại nhưng cũng chưa hoàn toàn lấy lại tinh thần, giọng nói kia nghe giống như sắp khóc vậy, xem ra đã thật sự bị dọa sợ, đương nhiên cũng có thể là là kích động.
Giờ phút này Phạm My đang nhìn chằm chằm vào hai đứa bé, trong đôi mắt kia tất cả đều là ánh sáng. Ôi chao, sao hai đứa bé này lại đáng yêu như thế chứ, thật sự là làm cho người ta thích quá đi mà.