Tại Hành Dương tông, địa vị của Tô Tô cao hơn Phù Nhai nha, tiên hầu vội vàng nói: “Buổi sáng ta đã tính sai, lúc đầu muốn đưa cỏ trừ tà, kết quả cầm lộn Hương Lan, Tiên Quân bị dị ứng với Hương Lan…”
Dứt lời, nàng cúi đầu, ôm lấy hai chậu Hương Lan liền chạy, cũng không dám nhìn Tô Tô cùng Thương Cửu Mân.
Sau khi nghe xong lời nàng nói, Tô Tô quay đầu lo lắng hỏi: “Là ta, ta suýt nữa đã quên, ngươi dị ứng với Hương Lan, chỉ cần đến gần là trên người xuất hiện những nốt đỏ, người nóng như lửa, hiện tại ngươi có khó chịu không?”
Người đối diện cứng đờ.
Nàng giơ tay lên, đặt trên trán hắn, ngạc nhiên nói: “Sao lại không có…”
Hắn đột nhiên nắm chặt tay của nàng, bình tĩnh cười cười: “Chỉ là có chút không thoải mái, vừa rồi không có chú ý”.
Sắc mặt hắn không đổi, chớp mắt một cái, cầm lấy tay Tô Tô đặt lên trán mình.
Tô Tô sờ một cái, mới vừa rồi nhiệt độ bình thường, hiện tại lại nóng hổi.
Nàng đẩy tay áo hắn lên, quả nhiên trên cánh tay cường tráng xuất hiện nốt đỏ.
Nàng kém chút nữa đã cười ra tiếng, trên mặt lại lo lắng nói: “Phù Nhai người chờ một chút, ta giúp ngươi lấy thuốc”
Nàng đẩy hắn ra, từ trong tủ lấy ra một cái bình màu lam, khoé môi khẽ cong, trở lại bên cạnh hắn, tràn đầy phấn khởi nói: “Ăn cái này liền hết khó chịu”
Thương Cửu Mân nhìn bình trong tay nàng, mặt cũng không đổi, cười nói: “Được”
Tô Tô đổ hai viên đan ra, chững chạc đàng hoàng nói hươu nói vượn: “Loại này là đan sẽ làm ngươi cười nhưng sẽ không còn ngứa nữa, Phù Nhai ngươi ăn vào lúc sau, sẽ không nhịn được cười, không sao, cười thì cười sau đó sẽ tốt lên”
Sắc mặt hắn có chút cứng ngắc, Tô Tô vuốt mặt hắn.
Nếu như hắn muốn diễn tiếp nhất định sẽ không dám phản kháng, nàng liền đút cho hắn.
Sau một lúc lâu, nhìn Thương Cửu Mân sắc mặt không thay đổi, nàng hiếu kỳ nói: “Ngươi tại sao lại không cười, thuốc này rất có hiệu quả nha”
Gân xanh trên trán hắn nhảy lên, nói: “Ta nhịn được”
Nàng còn định nói gì nữa, hắn không thể nhịn được nữa liền lên tiếng chặn nàng, chân dài ngăn nàng: “Ngoan, đừng làm rộn”
Cảm nhận được Thương Cửu Mân sắp bị mình chơi đùa hỏng, nàng lại thành thật nằm, dự định hôm nay bỏ qua cho hắn, ngày mai lại tiếp tục.
Một người vĩnh viễn không thể học trở thành người khác.
Muốn trở thành người kia, nhất định phải chịu rất nhiều uỷ khuất cùng vất vả.
Bất tri bất giác Tô Tô đã ngủ thiếp đi, qua hồi lâu, Tô Tô lần nữa có ý thức, Hành Dương tông đã là ban đêm, bên trong điện Minh Châu tản ra ánh sáng nhàng nhạt.
Nàng cảm giác trên người rất dễ chịu, giống như ngâm mình trong nước ấm. Mở to mắt, mới phát hiện là Thương Cửu Mân đang vì mình mà truyền tu vi.
Ngón tay hắn tái nhợt, chỉ vào trên mi tâm của nàng, một dòng ánh sáng xanh lưu chuyển giữa họ. Tô Tô mỗi đêm ngủ rất an ổn, đến hôm nay mới biết được, thì ra là như thế này. Trách không được, cho dù hai người không có song tu, nàng vẫn không cảm nhận được sự khó chịu của việc Mệnh hồn bị thiếu, thì ra Thương Cửu Mân mỗi ngày đều độ tu vi cho nàng.
Thế nhưng Mệnh hồn không hoàn chỉnh, những tu vi này sẽ tản đi rất nhanh.
Hắn ý thức được nàng tỉnh lại, nhẹ nhàng sờ lên tóc nàng: “Thế nào? Có nơi nào cảm thấy không thoải mái không?”
Trong lòng nàng cảm xúc ngổn ngang, đột nhiên có mấy phần khó chịu.
Thanh Minh linh đài, giống như bị cái gì trói lại, lại một lần nữa, nàng cảm thấy được mùi vị đó, ê ẩm căng căng, làm cho hốc mắt muốn đỏ lên.
Tô Tô nằm ở cổ hắn, hắn nhìn nàng, trong mắt vốn là Thương Cửu Mân sinh ra đã lạnh nhạt, bị hắn chậm rãi đổi thành Nguyệt Phù Nhai nhu thuận ôn hoà.
Nàng không nói một lời, đột nhiên đứng dậy, hôn một cái lên mặt hắn.
Thần sắc Thương Cửu Mân đờ đẫn, không dám tin nhìn nàng. Thật lâu, kịp phản ứng, hắn liền đem nàng ôm vào lòng, cố nén âm dương quái khí cùng vị chua chát: “Đi ngủ, Lê Tô Tô”
Tay nàng nhẹ nhàng níu lại y phục hắn, nhếch miệng lên, đây là lần đầu tiên nàng sinh ra cảm giác quyến luyến.
Không phải muốn hôn Nguyệt Phù Nhai, là ngươi, Thương Cửu Mân.
Mỗi ngày nhìn Thương Cửu Mân đóng vai Nguyệt Phù Nhai sinh hoạt phong phú, đến mức Tô Tô sắp quên mất, còn chuyện của Đông Dực chủ chưa giải quyết.
Trải qua sự bàn bạc của Cù Huyền Tử cùng với các vị trưởng lão, Hành Dương tông cùng Đông Thuật sẽ đoạn tuyệt, tâm pháp, kiếm thuật, tiên pháp, cũng sẽ không truyền cho bất kì đệ tử Đông Thuật nào, thậm trí trận đấu trăm năm một lần, cũng không muốn để đệ tử Đông Thuật tham gia, nếu như đệ tử Đông Thuật xuất hiện ở địa bàn của Hành Dương tông, liền hồn phi phách tán.
Vài vạn năm qua, lần đầu tiên có hai tông đoạn tuyệt với nhau.
Ảnh hưởng này cũng không phải là nhỏ, chí ít những người có mối quan hệ tốt đẹp với Hành Dương tông, cũng sẽ thể hiện thái độ của mình, sẽ không cùng Đông Thuật qua lại.
Tổn thất tâm pháp, không thể tham gia trận thi đấu trăm năm, thị chí khi núi Hành Dương xuất hiện bí cảnh, cũng không cho phép đệ tử Đông Thuật đi vào, đối với Đông Thuật mà nói, là tổn hại rất lớn.
Tô Tô nhìn xem phản ứng của Thương Cửu Mân, hắn lại bình thường lãnh đạm, thần sắc không mặn không nhạt, không có bất kỳ để ý gì, giống như sự việc của Đông Thuật không có liên quan đến mình.
Tô Tô thật ra không có trông mong vào việc Đông Dực chủ sẽ xin lỗi mình, dù sau đây cũng là tiền bối, Tiên tôn hiếu chiến, tính tình lớn, Đông Dực chủ tình nguyện cùng Hành Dương tông trở mặt, cũng không cúi đầu trước một tiểu bối.
Thế nhưng nàng vì Mệnh hồn bị thiếu ngất đi, tỉnh lại bản thân lại ở trong đình, đối diện là người trung niên y phục xanh tóc trắng đang đánh cờ.
Nàng giật mình, cảnh giác nhìn xem: “Đông Dực chủ? Người muốn làm cái gì?”
Nàng biết người này lúc trước muốn giết nàng.
Đông Dực chủ nói: “Tiếu nha đầu đừng sợ, ta chỉ có lời muốn nói với ngươi, đến ngồi, đánh tiếp với ta một ván”
Tô Tô liếc ông ta một cái, biết tu vi mình không đánh lại, cũng không từ chối, thoải mái, liền ngồi xuống, bắt đầu đánh.
Quả nhiên không được một lát, Đông Dực chủ sắc mặt liền đen đi, tức giận nhìn nàng.
Đối với người yêu cờ mà nói, có thể khoan nhượng cho người khác thắng hắn, nhưng lại không thể khoang nhượng cho đối thủ lại đánh những nước cờ quá dở tệ.
Hắn vung tay lên, bàn cờ biến mất, thờ dài nhìn nàng, nửa ngày, nhưng lại cười cười.
“Là rất thú vị” Còn rất thông minh, trách không được đứa nghịch tử kia lại thích như vậy.
“Ông đến cùng là muốn cái gì?”
“Không biết lớn nhỏ” Đông Dực chủ ngồi ngay thẳng qua một lúc, ông ta lấy từ trong tay áo ra một hộp ngọc, “Mở ra nhìn xem”
Bên trong là một chi Tử Tinh Như Ý.
Tô Tô ngẩng đầu: “Đây là?” Nếu như nàng đoán không sai, đây là Tiên khí của chủ nhân đời trước Đông Thuật, có thể thu nạp linh khí, thầm trong truyền thuyết ngắn ngủi mấy năm, có thể làm cho một phàm nhân không có mọt chút tư chất nào, có thể đạt đến Kim Đan.
“Cho ngươi bồi tội” Đông Dực chủ tựa hồ biết nàng suy nghĩ điều gì “Đừng vọng tưởng, truyền thuyết chỉ là truyền thuyết, Tử Tinh Như Ý dù lợi hại, chỉ có thể dung ở Hoá Thần Kỳ”
“Vì sao lại cho ta cái này?” Đông Dực chủ không giống là người sẽ cúi đầu trước người khác, huống chi hiện tại lại dùng tiên khí cấp bậc này, để tạ lỗi.
Qua một lúc lâu, Đông Dực chủ nói: “Coi như ta nhờ ngươi, đối với nó tốt một chút”
Ông đứng dậy, buồn vô cớ nói: “Ngươi là nha đầu thông minh, nó dốc hết tất cả cũng không bên cạnh ngươi được bao lâu. Coi như thương hại nó, đừng để đời này của nó trôi qua quá khó chịu”
Ông ấy đi hồi lâu, Tô Tô một mình ngồi trong đình, nhìn Tử Tinh Như Ý. Có ý gì đây?
Đông Dực chủ cũng biết được Thương Cửu Mân hoá thân thành Nguyệt Phù Nhai sao?
Không bao lâu, Thương Cửu Mân vội vàng chạy đến, hắn nhìn nàng từ trên xuống dưới dò xét, Tô Tô khó có khi nhìn thấy bộ dáng nôn nóng của hắn: “Không sao chứ, ông ấy có làm khó dễ nàng không?”
Tô Tô lắc đầu.
“Ông ấy đưa ta cái này”. Nàng đưa tay lên trong tay là Như Ý cho hắn nhìn.
Thương Cửu Mân vẻ mặt cứng lại: “Đưa nàng cái này làm gì?”
Trầm mặc, Tô Tô cười nói: “Nói là chúc phúc chúng ta đầu bạc răng long. Ta nghĩ bảo bối tốt như vậy không lấy thì phí, liền tiếp nhận lời chúc phúc của ông ấy”
Hắn dắt tay nàng, bình tĩnh cười nói: “Được”
Thương Cửu Mân cúi đầu, hôn lên trán nàng.
Trên đời này làm gì có người nào ôn nhu làm bạn đến già.
Hắn trào phúng nghĩ, ta còn sống, nàng cũng đừng nghĩ đến việc thoát khỏi ta. Dù cho ta hư thối khô mục, cũng không muốn buông tha nàng, nàng gặp phải ta, thực sự là… đáng thương.